Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 215:÷

Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Sau nhất định tìm một cô bạn gái dễ lừa mới .

 

​Lục Lăng tích cực thể hiện: “Anh còn ngóng , Vinh Thanh Mạn và Cát Na là bạn bè từ thuở nhỏ, bố họ cũng là chỗ quen , cho nên Vinh Thanh Mạn rõ chuyện của Cát Na.”

 

​Phàn Lâm cũng thể hiện một chút, nhưng vốn chẳng quen Cát Na, thế nên chỉ đành "a ba a ba" ấp úng chẳng thốt nên lời.

 

​Lục Lăng tiếp: “Cát Na quả thực kết hôn, hơn nữa gần như về nhà đẻ. thường xuyên đến chăm lo, mỗi tháng đều ở chỗ cô chừng mười ngày. Nơi cô thường đến là một khu tập thể mới, xin địa chỉ , đưa cho em .”

 

​Phàn Lâm: “A ba a ba a ba...”

 

​Nhận lấy địa chỉ nhà Cát Na, Vân Ngưng hài lòng gật đầu: “Biểu hiện tồi.”

 

​Phàn Lâm: “A ba a ba...”

 

​Vân Ngưng híp mắt sang Phàn Lâm: “Anh còn chịu khai thật ?”

 

​Phàn Lâm: “...”

 

​Cậu thể đây là một cuộc thử nghiệm ngoài hành tinh ? Đừng là lý do khó mà tin nổi, cho dù Vân Ngưng thực sự tin chăng nữa... thì cô cũng sẽ tẩn một trận trò.

 

​Vân Ngưng : “Nếu như , hai hãy lấy công chuộc tội, giúp em đến quanh nhà Cát Na xem thử .”

 

​Lục Lăng tò mò hỏi: “Bọn á?”

 

​" ," Vân Ngưng bất đắc dĩ , “Cô sợ em, nếu em đột nhiên xuất hiện thể sẽ hoảng sợ. Em gọi Minh Châu cùng . Dù bộ phận của các tạm thời cũng bận gì, qua giúp một tay .”

 

​Nơi ở hiện tại của Cát Na là một khu nhà công, dạng nhà ở mà cơ quan chính phủ phân cho cán bộ công nhân viên. Nhà công cũng phân loại cũ mới, tòa nhà xây dựng trong vài năm gần đây nên điều kiện hơn một chút.

 

​Vân Ngưng tìm nhà của Cát Na, liền dùng ánh mắt hiệu cho Nguy Minh Châu.

 

​Nguy Minh Châu xách theo giỏ hoa quả chuẩn từ , bước đến lớp cửa sắt chống trộm gõ cửa. Trước khi họ đến, Lục Lăng gọi điện thoại về nhà đẻ của Cát Na, bố đều đang ở nhà, đến thăm con gái.

 

​Nguy Minh Châu gõ cửa hai đều ai mở. Ngược , sống ở nhà đối diện nhanh chóng mở cửa liếc một cái. Người phụ nữ định đóng cửa thì Nguy Minh Châu nhanh chân bước tới chặn : “Chị ơi!”

 

​Người phụ nữ dừng tay. Nguy Minh Châu tươi roi rói: “Chị ơi, Cát Na nhà ạ? Em là bạn của cô .”

 

​"Bạn á?" Người phụ nữ kinh ngạc , “Cô mà cũng bạn ? còn tưởng cô chỉ đàn ông thôi chứ.”

 

​Nguy Minh Châu nghi hoặc hỏi: “Người đàn ông mà chị là chồng cô ạ?”

 

​"Chồng ư?" Người phụ nữ bĩu môi, “Thế mà gọi là chồng ? Từ đến nay từng ngủ qua đêm, thỉnh thoảng mới đến, nán hai ba tiếng là . Ban đầu còn nghĩ, lẽ cô là nhân tình bao nuôi, nhưng nghĩ , thỉnh thoảng trông cô bình thường cho lắm, chắc là . cũng rõ cô đàn ông đó quan hệ gì.”

 

​Lời của phụ nữ khiến Vân Ngưng đang trốn lầu vô cùng kinh ngạc.

 

​Cát Na kết hôn , cô chỉ một đàn ông giữ quan hệ định thôi ư? Gia đình cô khá khó khăn, nhưng đồ trang sức và quần áo , chẳng lẽ những thứ đều do đàn ông đó chu cấp?

 

​Người phụ nữ hạ giọng tiếp: “Kỳ lạ nhất là, một thời gian đến đây, từng thấy bụng cô to lên, còn tưởng đến để chăm sóc lúc bầu bí, khi còn ở chăm cữ cũng nên, ngờ vài tháng cái bụng của cô biến mất.”

 

​Nguy Minh Châu ngẩn mất hai giây: “Biến mất á?”

 

​"Chứ còn gì nữa!" Người phụ nữ dường như bất mãn với Cát Na từ lâu, lải nhải ngừng, “Không là lén lút phá bỏ, sinh đem vứt , hoặc là đàn ông mang ? Dù thì kích cỡ cái bụng đó kiểu gì cũng bảy tám tháng, thế mà chẳng bao lâu xẹp lép. Cô là bạn cô ? Khuyên nhủ cô nhanh , còn trẻ tuổi như , tự công việc đàng hoàng chút hơn , nhất quyết cứ mấy chuyện bỉ ổi .”

 

​Vân Ngưng sang Lục Lăng. Lục Lăng lắc đầu: “Anh .”

 

​Ở lầu, Nguy Minh Châu tiếp tục ngóng: “Ngoài đàn ông , còn ai khác đến tìm cô ạ?”

 

​"Có chứ, một cô lớn hơn cô vài tuổi, nhưng cô thường xuyên đến. Người đến nhiều nhất vẫn là đàn ông của Cát Na. Người đàn ông đó... chậc, ngoài bốn mươi ." Người phụ nữ miêu tả vô cùng sinh động: “Mỗi ông đến, cô đều kêu la vài tiếng. đến kiểu la hét , nhỉ, trông cô vẻ khá kháng cự đàn ông. Bình thường khi đàn ông đó tới, cô biểu hiện bình thường. Hôm qua đàn ông đó đến đấy, cô cũng kích động gì mà bỏ chạy ngoài.”

 

​Người kích động Cát Na là Vân Ngưng. Từng mang thai, đứa bé biến mất, thêm một đàn ông khả nghi. Thậm chí của Cát Na còn định kỳ đến chăm sóc cô . Vân Ngưng dám nghĩ tiếp nữa.

 

​Nguy Minh Châu trò chuyện xong với phụ nữ liền xách giỏ trái cây tìm Vân Ngưng: “Còn gõ cửa nữa ?”

 

​Sự việc phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của Vân Ngưng. Cô suy tư một lát về phía Lục Lăng và Phàn Lâm. Ánh mắt cô dạo quanh giữa hai , cuối cùng với Phàn Lâm: “Lát nữa gõ cửa, cứ theo nhé.”

 

​Phàn Lâm tò mò hỏi: “ quen cô , tại mặt?”

 

​"Để xem rốt cuộc cô sợ , là sợ đàn ông."

 

​Phàn Lâm gật đầu: “ thì cũng thôi, nhưng để Lục ?”

 

​Vân Ngưng đáp như một lẽ đương nhiên: “Dĩ nhiên là chọn một trông dữ dằn hơn chút .”

 

​Phàn Lâm và Nguy Minh Châu đồng thời sửng sốt.

 

​Phàn Lâm: “...Trông hung dữ hơn Lục á?”

 

​Nguy Minh Châu hỏi: “Mắt xác định là vấn đề gì chứ?”

 

​Vân Ngưng đ.á.n.h giá hai một nữa, chắc chắn đáp: “Cho dù kiểu gì, trông Lục Lăng vẫn dịu dàng.”

 

​Phàn Lâm: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-215.html.]

 

​Thôi xong , Vân Ngưng mù thật .

 

​Vân Ngưng tiến lên gõ cửa . Cô dịu giọng cất tiếng: “Cát Na, là đây, lời xin với cô, cô ở nhà ?”

 

​Mười mấy giây , cửa thật sự mở . Cát Na sắc mặt nhợt nhạt nấp cánh cửa, thấp thỏm Vân Ngưng.

 

​Trạng thái của cô trông vẫn khá bình thường, nhưng mở lớp cửa sắt chống trộm mà chỉ cánh cửa . Xuyên qua lớp lưới chống muỗi, Cát Na rõ khuôn mặt Vân Ngưng, đầu tiên là nghi hoặc, đó trở nên căng thẳng: “Cô...”

 

​Vân Ngưng : “Xin nhé, năm ngoái t.a.i n.ạ.n xe, mất ký ức, nhiều chuyện đều nhớ rõ nữa. Nghe đối xử với cô , hôm nay đến để chính thức lời xin với cô. Nếu như cô...”

 

​Vân Ngưng quét mắt bên trong căn nhà: “Nếu như cô cần giúp đỡ, cứ thoải mái cho . Để bù đắp cho những lầm trong quá khứ, nhất định sẽ cố gắng hết sức.”

 

​Cát Na trầm mặc cúi đầu.

 

​Vân Ngưng đợi chừng hai phút mà đối phương vẫn động tĩnh gì, bèn thăm dò hỏi nữa: “Cô vẫn chứ? Thấy khỏe trong ? Có cần giúp liên lạc với bác sĩ , là... báo cảnh sát?”

 

​Đáy mắt Cát Na khẽ d.a.o động.

 

​Vân Ngưng định thêm vài câu thì Phàn Lâm đột nhiên từ lầu xông xuống: “Vân Ngưng!”

 

​Vân Ngưng giật nảy , theo bản năng về phía Cát Na. Quả nhiên, khi Cát Na thấy Phàn Lâm, sắc mặt liền toát lên vẻ sợ hãi tột độ, cô lập tức trở tay đóng sầm cửa .

 

​Phàn Lâm bối rối: “Xin , xin nhé, nãy trượt chân vững nên lao xuống.”

 

​Vân Ngưng nhíu mày: “Vừa nãy cô hình như lời với em.”

 

​Phàn Lâm gãi đầu: “Hay trốn, cô thử hỏi nữa xem?”

 

​Vân Ngưng còn kịp lên tiếng thì thấy tiếng bước chân vang lên. Vinh Thanh Mạn xách chiếc túi lên lầu, khi thấy Vân Ngưng và Phàn Lâm liền sửng sốt một chút. Tiếp đó, cô mang theo vẻ giận dữ lao đến mặt Vân Ngưng, chất vấn: “Cô tìm đến tận đây? Cô gì? Nơi ở của cô từng hé môi với bất kỳ ai, cô tìm ?! Vân Ngưng, cô hành hạ một Lục Lăng là đủ , cam tâm tình nguyện, nhưng cô đừng đến chọc phá Cát Na!”

 

​Lục Lăng và Nguy Minh Châu bước nhanh xuống lầu.

 

​Vinh Thanh Mạn khẩy: “Các còn rủ cùng chạy đến đây cơ ? Đến gì, bắt Cát Na tha thứ cho Vân Ngưng ? Các thật suy nghĩ cho Vân Ngưng đấy, nhưng xin hỏi chư vị ai từng nghĩ cho Cát Na ? Lỡ như Vân Ngưng kích động cô thì cô ?”

 

​Nguy Minh Châu cố gắng giải thích: “Chúng chỉ sự thật.”

 

​"Sự thật bày ngay mắt , các thà tin Vân Ngưng chứ chịu tin sự thật, cũng hết lời để ."

 

​"Cô!" Nguy Minh Châu tức giận quát, “Cô thể tin tưởng chúng ? Ngoại trừ Vân Ngưng , trong chúng ai từng bắt nạt khác bao giờ !”

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Nghe qua chẳng giống lời gì cho cam.

 

​Phàn Lâm lên tiếng: “Hơn nữa Vân Ngưng hiện tại quả thực còn giống nữa, cô thể phủ nhận điều .”

 

​Vinh Thanh Mạn lạnh: “ Cát Na thì vẫn giống hệt như , đúng ?”

 

​"Cô!"

 

​"Được ," Vân Ngưng ngăn tiếp tục tranh cãi, cô hướng về phía Vinh Thanh Mạn : “Chúng xuống lầu chuyện .”

 

​Vinh Thanh Mạn nhạt.

 

​Vân Ngưng đầy ngụ ý tiếp lời: “Chắc hẳn cô cũng Cát Na thấy cuộc chuyện của chúng nhỉ?”

 

​Vinh Thanh Mạn liếc cánh cửa sắt chống trộm đang đóng kín mít, cam lòng xuống lầu.

 

​Gió đêm hiu hiu thổi, mặt trời lặn xuống núi, mang theo tia ráng chiều cuối cùng khuất dạng. Sắc trời nhá nhem, đèn đường vẫn kịp sáng, vài ông bác gốc cây đ.á.n.h cờ tướng, cứ ghé sát quân cờ mới rõ là quân gì.

 

​Vân Ngưng bước xuống lầu đầu tiên, cô liếc mắt lên , xác định cửa sổ nhà Cát Na hướng phía tòa nhà, sẽ cuộc đối thoại của họ, lúc cô mới cất giọng: “Cô Cát Na gả cho ai ?”

 

​Vinh Thanh Mạn mỉa mai đáp: “Nếu nhớ nhầm thì cô kết hôn , thế mà vẫn còn hứng thú với đàn ông nhà ?”

 

​Vân Ngưng bình thản : “Hàng xóm của cô kể rằng cô từng mang thai, bụng to như cỡ bảy, tám tháng, nhưng một ngày cái bụng đột nhiên biến mất. Cô đứa bé của cô ?”

 

​Vinh Thanh Mạn sững sờ: “Đứa bé nào cơ? Cô con. Tinh thần của cô , sinh con , sợ di truyền ?”

 

​Xem Vinh Thanh Mạn cũng chuyện .

 

​"Người cô lấy là ai, tại chung sống cùng cô ? Kỹ sư Vinh, ý định đến đây để phá vỡ cuộc sống bình thường của Cát Na. vấn đề hiện tại là, cuộc sống của cô hề bình thường. Trên thực tế, cô cũng sợ đến thế. So với , cô sợ đàn ông hơn. Cô chắc chắn phản ứng của cô ngày hôm qua là vì thấy , chứ vì hai đàn ông lạ mặt ?"

 

​Lượng thông tin quá lớn ồ ạt chui não bộ Vinh Thanh Mạn, khiến cô nhất thời thể tiếp nhận nổi: “Khoan , cô rõ xem nào, cái gì gọi là sợ đàn ông? Cô đừng mà đùn đẩy! Đây chính là trách nhiệm của cô!”

 

​Vân Ngưng mỉm nhẹ nhàng : “Vốn dĩ còn định tìm manh mối từ phía cô, bây giờ xem cô còn chẳng bằng . Thay vì đến đây hạch sách , chi bằng cô hãy quan tâm đến bạn của nhiều hơn . Tạm biệt.”

 

 

 

 

 

 

Loading...