Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 218:+
Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:36
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Điều khiến Cát Na chút nghi hoặc.
Vân Ngưng miễn cưỡng, dậy : “Nếu cô thể ngoài, sẽ đến tiệm cơm gói vài món mang về nhé, cô ăn gì?”
Cát Na trả lời.
Vân Ngưng tiếp: “Cô dù cũng cho một cơ hội lấy công chuộc tội chứ? cầu tối về ngủ an tâm, chỉ là chút gì đó cho cô thôi.”
Lúc Cát Na mới do dự tên hai món ăn.
Vân Ngưng lập tức đạp xe đến tiệm cơm quốc doanh mua thức ăn về. Cô chọn sáu món và một món súp. Món chính là cơm trắng và sủi cảo.
Trở nhà Cát Na, Vân Ngưng giống như bước nhà , vô cùng tự nhiên bếp lấy bát đũa, bày thức ăn . Cô nhiệt tình giới thiệu món sủi cảo: “Sủi cảo nhân nấm rừng đấy, đặc biệt thơm ngon. Kỹ sư Minh ở văn phòng kén ăn thế mà ăn món cũng chê .”
Cát Na tò mò hỏi: “Kỹ sư Minh ? Cô việc ở ?”
"Viện 11 thuộc Viện Một," Vân Ngưng , “Có cô lâu về đó ? Hai nhà hàng trong Viện Một cũng ngon lắm, hôm nào rảnh đưa cô ăn thử nhé.”
Cát Na sững , đó Vân Ngưng với vẻ ngưỡng mộ: “Cô phân công đến Viện Một , giỏi quá.”
Vân Ngưng chợt nhớ , thành tích của Cát Na tuy ở top đầu nhưng cũng khá, ít nhất cũng thể thi trường sư phạm, tương lai giáo viên thì cũng thể nhà máy việc. Cô một nữa áy náy : “Là do hại cô thể tiếp tục học.”
Cát Na lắc đầu, thất thần chai nước ngọt trong tay Vân Ngưng.
Vân Ngưng đưa chai nước ngọt cho cô : “Cô uống ?”
"... thể uống ? Đây là đồ của ông ." Cát Na do dự, “Trước đây ông cho uống.”
Vân Ngưng lấy lạ: “Cô bệnh ? Trong khỏe ?”
" cũng nữa, chỉ là thường xuyên bản đang gì," Cát Na lộ vẻ hoảng hốt, “Mỗi ngày sống đều tẻ nhạt. Làm việc ở Viện 11 chắc hẳn vui lắm nhỉ?”
Vân Ngưng cau chặt mày.
Lát , cô bỗng lên tiếng: “Chúng ăn tối thôi, ăn xong nhân lúc trời còn sớm thì ngoài dạo một lát. Cô , cửa hàng bách hóa? Công viên? Hay vũ trường? Đâu cũng .”
Cát Na dường như khao khát, nhưng chút e ngại: “ thể tùy tiện ngoài.”
"Ông ở đây," Vân Ngưng thuyết phục, “ sẽ đưa cô về mà. Về đến nhà cô giặt quần áo là , đảm bảo ngay cả mùi hương cũng lưu . Hơn nữa... trò chuyện thêm với cô.”
Cuối cùng Cát Na cũng đồng ý ngoài cùng Vân Ngưng.
Cửa hàng bách hóa đóng cửa sớm nên Vân Ngưng đưa cô đến vũ trường. Cô quen với môi trường ồn ào, cũng khiêu vũ, nhưng tò mò ngắm thứ xung quanh. Lúc bước , hai má cô ửng đỏ, dường như vẫn còn lưu luyến.
Vân Ngưng đưa cô dạo công viên. Không khí trong lành rõ ràng khiến cô dễ chịu hơn nhiều. Bọn họ chỉ tản bộ, với mấy câu, nhưng chuyến chơi ngắn ngủi khiến Cát Na vô cùng vui vẻ.
Tuy nhiên, Cát Na vẫn quá nhiều với Vân Ngưng. Vân Ngưng chỉ đàn ông bảo cô cố gắng ở nhà, viện cớ là sợ cô phát bệnh khi ngoài. Thế nhưng Vân Ngưng lờ mờ cảm thấy, đàn ông đó mới chính là nguyên nhân khiến cô phát bệnh.
Vân Ngưng dự định thứ Bảy sẽ tan sớm để đưa Cát Na đến bệnh viện khám thử, nếu cô chịu những khó khăn đang gặp , thì sẽ tìm cách giúp đỡ . Bố Cát Na vẫn đang ở Viện Một, việc giúp cô cũng quá khó khăn.
Vân Ngưng đưa Cát Na đến cửa nhà. Cô định rời thì Cát Na đột nhiên níu lấy tay cô, nghiêm túc : “Chiều thứ Bảy cô tới đây nhé. Cuối tuần ông ở nhà với con, sẽ đến . đến bệnh viện khám xem . Bọn họ đều bảo bệnh, thật sự bệnh ?”
Một câu khiến Vân Ngưng giật thót tim.
Người đàn ông đó ở nhà với con ư? Đứa trẻ nào? Đứa trẻ mà Cát Na từng sinh ? Vân Ngưng lập tức đưa Cát Na , nhưng xong Cát Na khép cửa .
Về đến nhà, Vân Ngưng gọi điện cho Vân Hướng Chân, hỏi xem cô quen bác sĩ khoa thần kinh nào . Trước tiên cứ kiểm tra não bộ xem , đó mới xem xét liệu Cát Na thực sự mắc bệnh tâm lý . Vân Ngưng và Vân Hướng Chân hẹn thời gian gặp mặt. Hy vọng Cát Na vẫn thể chữa khỏi, để sống một cuộc đời bình thường.
Kể từ khi Vinh Thanh Mạn đến nhà, bố Cát luôn cảm thấy bất an.
Cuộc sống của Vinh Thanh Mạn luôn thuận buồm xuôi gió, điều kiện gia đình , bản cô cũng ưu tú, tiền bạc đối với cô sức cám dỗ lớn đến . Cô thể sẽ phanh phui chuyện .
Bố Cát tìm Cát bàn bạc: “Hay là với con rể một tiếng, đổi chỗ ở khác cho Na Na . Nó ở đó quá lâu , trong nhà luôn vắng bóng đàn ông, ngoài lời tiếng .”
"Còn tại ông ," Cát hờn trách, “Hôm đó Na Na chạy ngoài, chúng tự tìm là , ông cứ nằng nặc bảo Tiểu Mạn tìm cùng. Con bé Tiểu Mạn đó tính tình dễ chịu , đến bố nó còn chẳng quản nó.”
"Chẳng là tình cờ gặp , thêm một thì thêm một phần sức mạnh! Bây giờ mấy chuyện cũng vô dụng, nếu chuyện ầm lên thật, hai vợ chồng già chúng còn mặt mũi nào sống ở Viện Một nữa !"
Mẹ Cát nhíu mày: “Bọn họ đúng là thích lo chuyện bao đồng. Chúng tìm đường lui cho Na Na, nó sống ? Động một tí là nó điên điên dại dại, liệu đàn ông bình thường nào chịu lấy nó ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-218.html.]
Hai bàn bạc qua , cuối cùng vẫn quyết định gọi điện thoại báo cho con rể một tiếng.
Bố Cát gượng gạo bày tỏ ý định của . Phản ứng của đàn ông vô cùng bình thản: “Bị phát hiện ? Chắc , cứ ở đó , rảnh.”
Bố Cát khó xử vợ. Hai năm gần đây thái độ của đàn ông đó phần đổi, còn vồ vập như lúc đầu, thời gian ngủ chỗ Cát Na cũng ít . Năm nay thậm chí cả dịp Tết ông cũng đến thăm họ, trong khi những năm ông đều mang theo quà cáp và tiền mừng tuổi tới.
Rõ ràng đàn ông đó đang mất kiên nhẫn, bố Cát ấp úng chịu cúp máy. Người đàn ông đành qua loa : “Nếu thật sự lo lắng như , hai cứ đưa cô , những chuyện khác để hãy tính.”
Nói xong ông liền cúp điện thoại. Bố Cát lo lắng bồn chồn: “Ông là đổi ý chứ?”
"Đổi ý cái gì mà đổi ý?" Mẹ Cát nóng nảy , “Na Na nhà chúng sinh con cho ông , bây giờ ông lật lọng ?! Na Na nhỏ hơn ông cả hai mươi tuổi, trẻ , ông gì mà hối hận cơ chứ?!”
Bố Cát vẫn thấy bất an. Tháng ông nhờ con rể giải quyết chuyện công việc cho con trai, con rể hết đến khác thoái thác, đó mới miễn cưỡng đồng ý, nhưng đến tận bây giờ công việc đó vẫn thấy .
Mẹ Cát c.ắ.n răng : “Chúng đưa Na Na giấu , thể để con bé tiếp tục gặp Tiểu Mạn nữa! Tiểu Mạn vốn lớn hơn Na Na, lắm mưu nhiều kế, chúng phòng thủ nghiêm ngặt mới !”
Hai vợ chồng già lập tức hành động.
Đứng ngoài cửa, hai chân Vinh Thanh Mạn bủn rủn. Họ mà định đem giấu Cát Na ?! Họ thực sự định ăn bám Cát Na cả đời ?
Tâm trạng Vinh Thanh Mạn trở nên vô cùng phức tạp. Cô và Cát Na nhiều năm gặp. Thực cô lớn hơn Cát Na vài tuổi, hồi nhỏ chơi cùng , là cô chăm sóc Cát Na. Cho dù cô lợi dụng chuyện của Cát Na để ép Lục Lăng luận văn cho , thì cũng từng thực sự tổn thương Cát Na. Người mà nhà họ Cát bám víu vẻ là kẻ quyền thế, Cát Na cũng thực sự sinh con cho ông , quan hệ ruột thịt là điều thể chối bỏ, thế nhưng…
Hai tiếng , vợ chồng họ Cát xuất hiện tại nhà Cát Na.
Trạng thái tinh thần của Cát Na , còn nấu bữa trưa cho hai . Mẹ Cát ghế sô pha với vẻ lo âu, gặng hỏi: “Lần ông đến là khi nào, bao lâu đến?”
Cát Na nhắc đến đàn ông đó cho lắm, buột miệng trả lời qua quýt: “Con nhớ rõ nữa.”
"Lần con đột nhiên phát bệnh, là ngày ông tới đây đúng ?"
Sắc mặt Cát Na khẽ biến đổi: “Nhất thiết nhắc tới ông ?”
"Cái con bé , hiểu chuyện gì cả thế! Cả nhà chúng đều trông cậy , con nắm chặt lấy ông chứ! Công việc của em trai con còn , thế nào? Nó còn lấy vợ nữa. Còn chị gái con, rể con đúng là đáng tin cậy. Lần chị con về nhà mặt mày bầm dập, nghi là do nó đánh, nhưng chị con nhất quyết chịu . Nếu nhà chúng đàn ông chống lưng, liệu nó dám tay ?"
Cát Na im lặng lời nào.
Mẹ Cát phàn nàn: “Mẹ thấy chính vì ông ngày càng hờ hững với con nên rể con mới nghĩ con thất sủng, đ.â.m thèm để mắt đến nhà nữa.”
Cát Na buồn bã cúi đầu.
"Cái con bé , bảo con mở miệng một câu mà khó thế! Bỏ ! Con thu dọn đồ đạc ."
Cát Na kinh ngạc ngẩng lên : “Tại ạ?”
Bố Cát xen : “Con đừng hỏi nhiều như , bố thế đều là vì cho con thôi. Con cứ thu dọn đồ đạc về nhà, ở với bố một thời gian, đó bảo ông tìm cho con một căn nhà khác để ở. Chỗ thể ở nữa.”
Đầu óc Cát Na trống rỗng, cô nhanh chóng nhớ tới cuộc hẹn với Vân Ngưng. Vân Ngưng sẽ đưa cô bệnh viện khám bệnh. Cô cũng liệu thật sự bệnh . Hôm nay là thứ Bảy.
Cát Na liều mạng lắc đầu: “Con , con cứ ở chỗ thôi. Con hết!”
Cát Na luôn ngoan ngoãn lời, hiếm khi chống đối. Phản ứng của cô khiến bố Cát cảm thấy hết sức khó hiểu. Trước đây Cát Na luôn miệng bảo về nhà, bây giờ cho về thì chịu nữa?
Mẹ Cát hỏi: “Con lo ông tìm con ? Con cứ yên tâm , ông thích con nhất mà. Ông tiêu tốn cho con bao nhiêu tiền, ông nỡ bỏ .”
Cát Na đau đớn bịt chặt hai tai, vẫn tiếp tục lắc đầu.
Bố Cát chợt nhớ tới Vinh Thanh Mạn, giật hoảng hốt: “Có Vinh Thanh Mạn gì với con ? Bố ngay là con bé để cho yên tâm mà!”
Mẹ Cát cũng cuống cuồng: “Vậy thì mau chóng rời thôi, con bé Tiểu Mạn đó nhiều chủ ý lắm, chừng lát nữa nó tìm tới đây bây giờ, chúng mau thôi.”
"Không rõ ràng , nó cũng đồng ý cơ mà? Mấy năm nay nó cũng gặp Na Na mấy ." Bố Cát vẫn còn do dự.
Ông lo rằng nếu đón Cát Na về nhà, con rể sẽ thực sự đến nữa. Tần suất con rể ghé qua hiện tại giảm nhiều, còn như hai năm đầu, hận thể ngày nào cũng sống ở đây, dính như sam. Bố Cát càng nghĩ càng cảm thấy bất an.
"Đừng đắn đo nữa! Trễ thêm chút nữa là hỏng bét đấy. Cũng đừng về nhà vội, chúng thuê cho Na Na một chỗ khác, cứ trốn qua đợt tính tiếp!"