Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 219:*
Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bố Cát lẩm bẩm: “Thuê nhà tốn tiền nữa.”
Mẹ Cát đ.ấ.m ông một cái: “Bây giờ còn là lúc tính toán chuyện tiền bạc ! Ông đúng là cái lão già c.h.ế.t tiệt! Na Na, mau dọn dẹp đồ đạc !”
Tâm trí Cát Na bắt đầu hỗn loạn.
Cô dần dần nhớ nổi tại bố đưa cô , cũng chẳng nhớ tại ở nơi .
Cát Na vội vàng chạy phòng.
Mẹ Cát đuổi theo: “Mau dọn dẹp hành lý ! Cứ vơ bừa vài bộ quần áo là !”
Cát Na đóng sầm cửa, chốt chặt từ bên trong.
Cô dựa lưng cửa trượt xuống đất, đầu óc rối tung như một mớ bòng bong.
Thế nhưng trong cơn hoảng loạn mơ hồ, cô dường như vẫn loáng thoáng thấy nụ của phụ nữ . Họ hẹn cùng khám bác sĩ cơ mà, cô rằng sẽ giúp cô.
Mẹ Cát điên cuồng đập cửa.
Thấy bố Cát cũng chần chừ thêm nữa, ông quát: “Bà tránh , để đạp cửa!”
"Liệu ? Đừng Na Na thương!"
Bố Cát bực bội đáp: “Bà xem tình trạng của nó bây giờ, quyết tâm chịu , là bà tự kéo nó ?”
Mẹ Cát đành lùi nhường chỗ.
Bố Cát bắt đầu sức dùng chân đạp cửa.
Cát Na cứ đờ đẫn cửa, những tiếng ầm ầm vang dội khiến cô hoảng hốt đến thót tim, nhưng cô chẳng hề ý thức trốn tránh. Trong đầu cô lúc chỉ duy nhất một ý nghĩ – đợi đến chiều thứ Bảy, cô khám bác sĩ.
Cô vẫn sống, sống như một bình thường.
Cửa đạp mãi mở , Cát bắt đầu chuyển sang khuyên nhủ tha thiết: “Na Na, con mau đây , bố là bố ruột của con cơ mà, bố thể hại con ? Con đừng lời lũ bạn ngoài xúi giục, tinh thần con vốn , bố cũng chỉ là vì chăm sóc con thôi. Con quên đứa con của con ? Đợi thằng bé lớn lên, chúng sẽ tìm nó, bảo nó phụng dưỡng con tuổi già. Máu mủ ruột rà, thằng bé thể nhận ...”
Trước mắt Cát Na bỗng hiện lên hình ảnh một đứa trẻ sơ sinh, kèm với đó là nỗi đau đớn như xé nát ruột gan.
Đứa bé sinh ngay tại căn nhà . Cô đau đớn quằn quại suốt một ngày một đêm, suýt chút nữa thì sinh .
Bố đều mặt, còn cả bà đỡ mà họ gọi tới. Bà đỡ hoảng sợ định đưa cô đến bệnh viện, nhưng cả nhà đều im lặng.
Lúc đó cô mới bao nhiêu tuổi chứ? Nếu để ngoài chuyện, cả nhà còn mặt mũi nào sống tiếp.
May mà mạng cô lớn, tuy gặp muôn vàn trắc trở nhưng cuối cùng vẫn thuận lợi sinh đứa bé.
Cô ôm đứa trẻ chìm giấc ngủ, thế nhưng lúc tỉnh dậy, đứa bé thấy nữa.
Cát Na dùng sức tự nhéo mạnh hai tai , vành tai sung huyết đỏ ửng nhưng cô chẳng cảm thấy chút đau đớn nào. Nước mắt lã chã rơi, nhưng cũng là rơi trong vô thức, thể kiểm soát.
Đứa bé ?
Con của cô ?
Cát Na đột ngột mở cửa phòng.
Bố Cát đang lấy đà chuẩn đạp thêm một cước nữa, khựng bất ngờ, suýt thì trẹo cả lưng.
Cát Na lao vọt ngoài.
Mẹ Cát vội vàng giữ chặt lấy cô: “Ông lão ơi, mau lên, nó phát bệnh , mau lấy dây thừng trói nó !”
Bà lải nhải ngừng bên tai Cát Na: “Sao con chẳng chịu lời thế hả? Bố còn thể hại con , mau thôi, sẽ đích chăm sóc con, sẽ chăm sóc con thật cẩn thận.”
Bố Cát cũng màng đến cơn đau nhức, xông tới lấy dây thừng trói chặt Cát Na.
Cát Na chằm chằm cửa chính, cơ thể vẫn luôn cố sức nhích từng chút một về phía cửa.
lúc , tiếng gõ cửa vang lên.
Bố Cát đồng thời im bặt.
Bố Cát thì thào hỏi: “Là con rể đến ?”
Mẹ Cát mừng rỡ mặt: “Ông đúng là vẫn còn nhớ tới Na Na mà, ngoài miệng thì bảo thời gian nhưng cuối cùng vẫn đến thăm Na Na đấy thôi. Mau, mau cất dây thừng , thể để ông thấy bộ dạng của Na Na , nhỡ dọa ông chạy mất. mở cửa đây.”
Cát Na kiệt sức, tuyệt vọng trượt dài xuống sàn nhà.
Mẹ Cát hớn hở chạy mở cửa.
Sau khi mở lớp cửa gỗ, bà thấy một bóng dáng cao lớn bên ngoài, vội vàng mở tiếp lớp cửa chống trộm: “Đến mà báo một tiếng? còn tưởng ...”
Lời còn dứt, bà sững .
Đứng cửa là một đám đông nghịt.
Người đàn ông cao lớn đang mặc đồng phục cảnh sát, phía còn một cảnh sát khác.
Bên cạnh viên cảnh sát là Vinh Thanh Mạn, ngoài còn mấy thanh niên trẻ tuổi mà Cát từng gặp mặt.
Vinh Thanh Mạn trừng mắt lườm bà một cái sắc lẹm, cùng một cô gái trẻ tuổi xông thẳng trong.
Tốc độ của Vân Ngưng còn nhanh hơn Vinh Thanh Mạn một bước.
Vinh Thanh Mạn định nhắc nhở Vân Ngưng đừng Cát Na hoảng sợ, thấy Cát Na mừng rỡ nhào lòng cô: “Cô đến đưa bệnh viện đúng ? Bây giờ luôn ? Cô thể giúp tìm con ? Con đưa mất , thằng bé biến mất .”
Vân Ngưng bộ câu chuyện về Cát Na từ miệng Vinh Thanh Mạn, thấy cô suy sụp như , trong lòng vô cùng xót xa.
Cát Na từng chuyện gì xa, một đời hiền lành ngoan ngoãn, mà chính những thiết nhất nhẫn tâm đem bán. Nếu họ đến muộn một bước, liệu đôi vợ chồng già thực sự giam giữ Cát Na ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-219.html.]
Viên cảnh sát nghiêm giọng: “ nghi ngờ hai hành vi giam giữ phụ nữ trái phép, mời hai theo chúng về đồn một chuyến.”
Bố Cát điên cuồng gào thét: “Chúng là bố ruột của nó, chúng , các nhầm ! Chúng chỉ đưa con gái về nhà thôi!”
Dính líu đến vấn đề luân lý, kể còn xác định việc Cát Na m.a.n.g t.h.a.i tự nguyện , cảnh sát hiển nhiên rảnh để hai ông bà già lóc ầm ĩ. Họ càng cố gắng chứng minh mối quan hệ ruột thịt với Cát Na, càng khiến thêm phẫn nộ. Họ mà còn nhớ là bố của Cát Na ? Là bố ruột thịt cơ đấy?
Trên đời bố nào vì vinh hoa phú quý của bản mà đẩy con gái chỗ c.h.ế.t như thế ?
Hai ông bà đưa , trong phòng yên tĩnh hẳn .
Cảm xúc của Cát Na rõ ràng dịu nhiều.
Vân Ngưng trịnh trọng hứa: “Được, hứa sẽ đưa cô khám bệnh, bây giờ chúng lập tức xuất phát.”
Nhịp thở của Cát Na dần trở nên định.
Vinh Thanh Mạn hai bằng ánh mắt hết sức phức tạp. Rõ ràng cô mới là bạn từ thuở nhỏ của Cát Na, nhưng giờ đây Cát Na ỷ Vân Ngưng nhiều hơn.
Trong khi Vân Ngưng rõ ràng từng là tổn thương cô . …
Vinh Thanh Mạn nghĩ tới sự do dự của bản đó, liền thêm gì nữa. Đã từng do dự thì chính là sai lầm, bây giờ cô quả thực còn mặt mũi nào để đối diện bình thường với Cát Na.
Vân Ngưng gọi điện cho công ty taxi, đặt một chiếc taxi tới. Cô dặn với Vương Chí, phía bảo vệ nhanh chóng cho xe qua.
Vân Ngưng đưa Cát Na đến thẳng Bệnh viện 711.
Vân Hướng Chân chờ sẵn ở đó từ lâu: “Chị trao đổi với trưởng khoa Thần kinh , hai em trực tiếp qua đó , chú chừa sẵn lịch khám cho Cát Na. Về lĩnh vực trưởng khoa uy tín, tìm khắp thủ đô cũng bác sĩ khoa thần kinh nào giỏi hơn chú . qua tình hình của Cát Na...”
Vân Hướng Chân hạ thấp giọng tiếp: “Chị nghĩ nguyên nhân chính vẫn là vấn đề tâm lý.”
Vân Ngưng lời cảm ơn, đó đưa Cát Na gặp bác sĩ.
Một loạt các bước kiểm tra tiến hành, kết quả đúng như những gì Vân Hướng Chân suy đoán, não bộ của Cát Na vấn đề gì bất thường. Tình trạng hiện tại của cô phần lớn xuất phát từ những chướng ngại tâm lý.
Trong quá khứ, chắc hẳn một biến cố nào đó đả kích mạnh mẽ tới tâm trí Cát Na, mà vết thương mãi đến tận bây giờ vẫn thể lành .
Vân Ngưng đưa Cát Na gặp bác sĩ tâm lý. Tuy nhiên, ở thời điểm hiện tại bác sĩ chuyên khoa về lĩnh vực thực sự nhiều. Hầu hết đều bận rộn vật lộn với cuộc sống mưu sinh, thời gian mà quan tâm đến những căn bệnh tâm lý? Cho dù bác sĩ thì tay nghề cũng chẳng đáng tin cậy.
Họ lượt khám qua vài vị bác sĩ, một hồi cân nhắc, Vân Ngưng quyết định nhất là để Cát Na tự từ từ điều dưỡng.
Thực tế chứng minh, chỉ cần nguyên nhân gốc rễ gây kích động tâm lý xuất hiện, Cát Na sẽ phát bệnh.
Tối hôm đó, Cát Na tạm thời tá túc tại nhà Vân Ngưng.
Liên Khiết và Thiệu Trân tin tức đều lập tức chạy tới, ngay cả mấy hàng xóm quanh đó cũng lục tục kéo sang.
Viện cớ sang xem tivi, khi thấy dáng vẻ yếu ớt, tính tình hiền lành ngoan ngoãn của Cát Na, ai nấy đều khỏi xuýt xoa cảm thán: “Bố cô còn là con ? Chuyện như mà cũng ? Nghe bảo cô bỏ học cấp hai là theo đàn ông đó .”
"Người đó là một lão già, lớn tuổi đến mức thể bố cô cơ mà!"
"Ôi chao, còn sinh cả con cho ông nữa chứ, mà đến tận bây giờ cũng đứa bé trông ngang dọc thế nào. Chuyện đúng là quá hoang đường, vợ của ông mà cũng thể chịu đựng ?"
"Hehe, nhịn thì , bà sinh con! Nếu nhẫn nhịn, kiểu gì chẳng đuổi khỏi nhà! Mặc kệ bà phận gì, chỉ cần đẻ con thì đừng hòng sống yên !"
điều khiến phẫn nộ nhất chính là việc bố Cát Na là nhân viên của Viện Một. Chỉ cần nhắc tới thôi họ cảm thấy mất mặt. Viện Một của bọn họ chứa chấp loại cặn bã như cơ chứ?!
Chỉ mong cảnh sát tống cổ họ tù, giam giữ cả đời đừng bao giờ thả !
Lần đầu tiên đến nhà Vân Ngưng, Cát Na vẫn còn chút quen.
Vinh Thanh Mạn xách theo túi đồ dùng cá nhân bước : “ mới mua cho Cát Na xong, cô chắc chắn để tạm thời sống ở nhà cô chứ?”
Vân Ngưng đáp như lẽ hiển nhiên: “Nhà là rộng rãi nhất trong mấy nhà chúng còn gì?”
Vinh Thanh Mạn: “... Biết bố cô là kỹ sư cấp cao .”
Vân Ngưng mỉm : “Chồng cũng , và cả trong tương lai cũng thế.”
Vinh Thanh Mạn: “...”
Cô chỉ thầm trợn ngược mắt trong lòng.
Vân Ngưng sắp xếp thứ chu : “Lục Lăng sẽ ngủ ghế sô pha, Cát Na tạm thời ở chung phòng với . Ban ngày... ban ngày thì cứ theo đến Viện 11 . sẽ giấu cô trong văn phòng, cho Viện trưởng thấy, chúng lén lút .”
Hai mắt Cát Na lập tức sáng rực lên.
Thấy cô hứng thú, Vân Ngưng liền báo cáo ngay với Vương Chí. Dù Viện 11 cũng nơi tùy tiện thể dẫn ngoài .
Nguy Minh Châu thở phào cảm thán: “May mà cứu , cô cứ im lặng tiếng thế , ai mà cô chịu ấm ức lớn đến chứ? Chịu ấm ức thì mới .”
Cát Na cúi gầm mặt: “ cũng thế nào.”
Nhìn dáng vẻ của cô , Nguy Minh Châu thấy xót xa. Cô mới học cấp hai một thời gian ngắn nghỉ học. Tuổi đời còn quá nhỏ, thể tự quyết định vận mệnh của chính . Cho dù thể tự chủ, cô cũng chẳng nên gì, bởi lẽ lúc cô vẫn còn là một đứa trẻ ngây thơ hiểu sự đời. Muốn trách, chỉ thể trách bố cô và cả cái lão già khốn nạn .
Sau khi sắp xếp thỏa cho Cát Na, Vân Ngưng vội vã chạy đến đồn cảnh sát để dò hỏi về kết quả xử lý vợ chồng họ Cát.
Tuy nhiên, kết quả khiến cô vô cùng thất vọng.
Hai vợ chồng già c.h.ế.t sống chịu khai phận của đàn ông . Họ cứ khăng khăng rằng Cát Na theo đàn ông đó khi qua tuổi vị thành niên, và họ hề ông gia đình. Về phần đứa trẻ mà Vân Ngưng nhắc đến, do tên tuổi của đàn ông nên cảnh sát tạm thời vẫn thể tìm .
Và điều quan trọng nhất, với công nghệ y tế lúc bấy giờ vẫn biện pháp xét nghiệm ADN. Cho dù tìm thấy đứa bé, cũng cách nào để chứng minh đó thực sự là con của Cát Na.