Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 220:"
Cập nhật lúc: 2026-08-26 02:02:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cát Na lén lút trốn sinh con, lỡ như cặp vợ chồng đó cứ một mực cãi rằng đứa bé là do chính họ sinh thì ?
Bố Cát về nhà.
khi Hội Liên hiệp Phụ nữ chuyện nhanh chóng can thiệp , hiện tại họ đang ở nhà họ Cát để chuyện với hai vợ chồng.
"Cát Na là con gái của hai , nhưng là tài sản tư hữu của hai . Cô là một con ý chí độc lập, hai thể những chuyện ngược với ý của cô . Cô mới bao nhiêu tuổi chứ, hành hạ nông nỗi ? Các thấy con phát bệnh, thấy xót xa ?"
Mẹ Cát liên tục rơi nước mắt: “Sao chúng xót xa chứ? Chúng cũng chỉ vì chăm sóc con bé nên mới tìm cho nó một đàn ông, cho dù ông gia đình, thì cũng là do chúng lừa.”
Bố Cát giở cái bài cũ rích : “Nếu các thấy chướng mắt, thì các tới mà chăm sóc nó , chuyện thì đau lưng! Đợi chúng nhắm mắt xuôi tay , lúc thật sự cần các tới hầu hạ một kẻ điên, thì từng các trốn biệt tăm cho xem!”
Mấy cán bộ Hội Phụ nữ tức giận đến mức suýt chút nữa thì nhảy dựng lên đ.á.n.h họ. Làm loại chuyện mà còn ngoan cố chịu hối cải, thật mất mặt!
Mẹ Cát lén sang chồng. Bố Cát hiệu cho bà cứ yên tâm.
Chỉ cần họ lôi con rể , giữ công việc và địa vị cho con rể, thì con rể sẽ tìm cách vớt họ ngoài. Cùng lắm thì ở Viện Một nữa, chuyện cũng chẳng gì to tát, dù thì theo con rể vẫn thể sống sung sướng.
Nghĩ đến đây, miệng họ càng cứng hơn: “Các mau trả con gái cho chúng ! Các là bán con gái đấy chứ?”
Chủ nhiệm Hội Phụ nữ tức giận: “Hai còn dám ăn cướp la làng ?!”
"Dù thì bây giờ chúng cũng gặp ! Trả con gái cho !"
Trước cửa nhà họ Cát lúc cả chục đang vây quanh. Đây đúng là một chuyện lớn hiếm thấy ở Viện Một, nhẫn tâm bán chính con gái ruột của ? Lại còn bán lúc con bé mới bỏ học cấp hai?!
Lúc đó Cát Na mới bao nhiêu tuổi chứ…
Chỉ thời xưa con gái mười ba mười bốn tuổi mới gả chồng, xã hội mới gì cái luật lệ . Chỉ cần là trẻ con thì đều đến trường học kiến thức, đủ tuổi hợp pháp mới kết hôn.
"Đôi vợ chồng bề ngoài vẻ thật thà, thực chất xa tột cùng."
"Bảo những năm nay nhà họ ngày càng giàu , hóa là lấy tiền bán con gái để đổi lấy."
"Đối xử với chính con ruột của còn như , huống hồ là đối với ngoài. Sau chúng cẩn thận một chút, kẻo họ lừa."
Những sống quanh đây đều là hàng xóm lâu năm, Cát chung sống với họ cả đời, danh tiếng bỗng chốc hôi thối, bà vô cùng lo lắng giải thích: “Chuyện hiểu lầm, đừng tin lời họ, thực sự là hiểu lầm thôi!”
Giữa tiếng ồn ào, hai bóng lẻn nhà họ Cát. Hôm nay Hội Phụ nữ và ủy ban phường đều cử đến, nhà họ Cát đang ầm ĩ náo nhiệt, thêm hai cũng chẳng ai để ý.
Mẹ Cát phân bua: “Chúng chỉ là chăm sóc Na Na!”
Có liền đáp : “Trạng thái tinh thần hiện tại của Cát Na mà, thể tự chăm sóc bản .”
Mẹ Cát: “Con bé thỉnh thoảng phát bệnh.”
"Nghe chỉ khi đàn ông đến thì cô mới phát bệnh, chừng cô chính là lão già đó dọa cho sinh bệnh đấy."
Mẹ Cát: “... Chúng thực sự tưởng họ là vợ chồng bình thường!”
" , vợ chồng bình thường chênh lệch những hai mươi tuổi."
Mẹ Cát: “...”
"Nói cũng , đàn ông hứng thú với những cô bé còn phát triển cơ thể thì là vấn đề gì ?"
Một khác tích cực hùa theo: “Đàn ông bình thường ai nỡ tay với một bé gái mười ba mười bốn tuổi chứ? Cái gọi là gì nhỉ?”
"Ấu dâm!"
" đúng, chính là từ , đây là chứng ấu dâm!"
Hai đó kẻ tung hứng nhịp nhàng.
Mẹ Cát mờ mịt quanh phòng, trong nhà đông quá, bà phân biệt ai đang .
Những hàng xóm ngoài cửa cũng tham gia bàn luận: “Từ chuẩn xác đấy, chứng ấu dâm, sở thích kỳ quái, loại bình thường!”
"Người đàn ông bốn mươi tuổi thể con gái hai mươi tuổi , đây thực sự là vấn đề tâm lý, chỉ đơn thuần là ngoại tình."
Mẹ Cát và bố Cát luống cuống đối phó , chỉ mau chóng thoát khỏi đây. Đợi khi gặp con rể thì chuyện sẽ thôi.
lúc , hai bàn tán: “Đã là chứng ấ.u d.â.m , xem, bây giờ Cát Na lớn, đàn ông đó liệu còn thích Cát Na nữa ?”
"Đã là sở thích thì thể dễ dàng đổi , chừng bây giờ ông đang tìm đối tượng mới ."
Hai ông bà già nhà họ Cát bắt đầu hoảng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-220.html.]
Cả nhà họ đều trông cậy một con rể, nếu ông mất hứng thú với Cát Na, thì những khác trong nhà họ... Liệu còn ai thể vớt họ ngoài nữa ?
"Chắc chắn là hại những cô bé khác ! Loại , đáng bắt xử bắn, thế mà kẻ dung túng cho ông , xem, nếu con gái nhà ông nhắm đến thì ."
Lời dứt, sắc mặt của tất cả đều biến đổi.
Trước đó họ nghĩ đến tầng ý nghĩa , chỉ coi đây như một chuyện phiếm để hóng hớt, điểm chú ý đều dồn việc bố "ép buộc" con gái.
việc phát sinh quan hệ với một bé gái vốn dĩ là chuyện bất thường. Người bình thường sẽ những ý nghĩ xằng bậy với những đứa trẻ đáng yêu. Đã là bệnh thì thể tự nhiên biến mất, ông nhất định sẽ tìm những cô gái trẻ khác. Ông sẽ tiếp tục vùi dập các thiếu nữ, chừng con nhà ai xui xẻo.
Chủ nhiệm Hội Phụ nữ nhịn nổi nữa: “Hai các , đàng hoàng mà các đúng ? Hai đều là của Viện Một, nếu nối giáo cho giặc, thì đừng hòng sống ở Viện Một nữa! Cứ tìm đứa con rể quý hóa của các xem ông thèm ngó ngàng đến hai !”
"Còn cố gồng gì, sự việc xảy bao lâu cũng thấy ông lộ diện . Loại nhanh chóng bắt , con gái cũng xinh xắn, mới mười ba mười bốn tuổi, nếu con bé xảy chuyện gì, cũng thiết sống nữa."
lúc đó, Vinh Thanh Mạn đẩy đám đông hàng xóm đang chắn ở cửa , hớt hải chạy : “Ông rốt cuộc là ai?! Cháu tới nhà Cát Na để thu dọn đồ đạc cho , trong nhà lục lọi ! Toàn bộ đồ đạc đều biến mất, ông sợ liên lụy nên bỏ trốn ?!”
Bố Cát như trời trồng, câm nín.
Cán bộ ủy ban phường nhân cơ hội : “Xem thực sự rũ sạch quan hệ , hai lừa .”
Mẹ Cát rụng rời chân tay, vô lực sụp xuống.
Bố Cát đang suy nghĩ gì, ông lo lắng vợ, hai vị cán bộ trong nhà, đột nhiên dậy : “ khai, khai hết, xin cho chúng một cơ hội, chúng chỉ sống thôi!”
Sau khi bố Cát than mất một tiếng đồng hồ về việc gia đình họ khổ cực , cuối cùng họ cũng khai phận thật của đàn ông , cùng với những chi tiết qua với ông trong suốt những năm qua.
Đứa bé trai mà đàn ông đang nuôi dưỡng ở nhà, chính là con ruột của ông và Cát Na. Còn tài sản ông chu cấp cho nhà họ Cát đều vượt xa mức thu nhập mà chức vụ của ông mang .
Cảnh sát lập tức xuất quân, mời về đồn, điều tra là điều thể tránh khỏi.
Vân Ngưng và Nguy Minh Châu lẻn khỏi nhà họ Cát. Vừa hai cứ trốn lưng đám đông để kẻ tung hứng, nhịn đến mức suýt thì nghẹn c.h.ế.t.
Vinh Thanh Mạn nhanh chóng đuổi theo, hỏi: “ diễn thế nào?”
Vân Ngưng đáp: “Khá lắm, nổi cáu vốn là sở trường của cô mà, cô .”
Vinh Thanh Mạn: “...”
Nguy Minh Châu tò mò: “Diễn ? Lúc nãy là cô đang diễn ? Cô diễn cái gì ?”
Vinh Thanh Mạn : “Người là một nhân vật tai to mặt lớn, tiền, ông thèm gì mấy thứ đồ đạc vặt vãnh ở nhà Cát Na chứ?”
Nguy Minh Châu bừng tỉnh ngộ: “Hóa ông căn bản hề đến lấy đồ.”
Vân Ngưng : “Chúng bàn bạc , mục đích là để chính miệng bố Cát Na thừa nhận. Họ thừa nhận thì mới hiểu rõ họ vì quyền, vì tiền mà ép bức Cát Na. Nếu chỉ lời khai của Cát Na, lỡ họ cứ c.ắ.n răng rằng Cát Na và đàn ông đó là tình đầu ý hợp, e là sẽ những tin đồn về Cát Na.”
Ví dụ như, cô trèo cao nên mới bám lấy . Cô chính là kẻ thứ ba, tất cả chỉ vì tiền. Hủy hoại danh dự của một dễ dàng lắm.
Vinh Thanh Mạn lộ vẻ phức tạp: “Coi như cô cũng một việc .”
Vân Ngưng gì.
Rốt cuộc nguyên chủ những việc gì, cô cũng rõ. Hiện tại mà xét, nguyên chủ cũng coi như là một nạn nhân từng Đặng Song Vi bắt nạt. Để cô lập, cô tích cực hùa theo giúp đỡ Đặng Song Vi. Cô nhiều chuyện sai trái, nhưng mắt mà , đều thể tìm thấy nguyên nhân. Ví như Vân Dương Thư và Thang Phượng Ngọc tuy yêu thương cô , nhưng vì theo đuổi lý tưởng của , họ đều bỏ bê cô ở những mức độ khác . Tâm tư của nguyên chủ phức tạp, thể dùng một câu mà đ.á.n.h giá hết .
Cát Na ở nhà Vân Ngưng mấy ngày, tâm trạng ngày càng định. Điểm bất tiện duy nhất là cô khá sợ Lục Lăng, thế nên Vân Ngưng liền đuổi Lục Lăng đến Viện 11 ngủ, mỹ miều là để an tâm việc.
Người đàn ông cũng bắt tù. Cảnh sát khám xét nhà ông và phát hiện một lượng lớn tiền mặt rõ nguồn gốc. Thêm đó, việc ông phát sinh quan hệ với Cát Na khi cô tròn 14 tuổi khép tội cưỡng hiếp, nên chịu hình phạt thích đáng theo pháp luật.
Khi Cát Na đàn ông đó tù và mất chức vụ, cho dù tù cũng chỉ là một bình thường, cô rõ ràng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Cân nhắc đến cảnh đặc biệt của cô, ủy ban phường đại viện tìm cho cô một công việc, sắp xếp để cô đến việc tại Hội Liên hiệp Phụ nữ. Chủ nhiệm Hội Phụ nữ còn tìm cho cô một căn nhà trống, chủ nhà miền Nam ăn nên nhà tạm thời bỏ , họ đồng ý cho Cát Na thuê .
Ngày đầu tiên , Cát Na thấp thỏm lo âu, nhờ Vân Ngưng đưa cô đến Hội Liên hiệp Phụ nữ.
Hai bộ , Vân Ngưng khoác tay cô an ủi: “Cô nhất định thể đảm đương công việc . Cô tinh tế, phụ nữ cần gì, quan trọng nhất là, tin cô sẽ dốc lực để bảo vệ những cô gái khả năng phản kháng.”
Cát Na xong, trầm ngâm hồi lâu gật đầu thật mạnh: “ sẽ .”
Vân Ngưng nhớ tới lời đồn giữa hai , nhịn bèn hỏi: “Nghe năm đó còn giả ma dọa cô ? quá đáng đến ?”
Cát Na gật đầu: “ là một .”
"Thật ??" Nguyên chủ nghĩ cái trò giả ma dọa chứ?
Cát Na kể : “ nhớ rõ, lúc đó Đặng Song Vi đột nhiên để ý đến cô nữa, cô dẫn theo những khác cùng cô lập cô. Chắc là vì nam sinh mà cô thích lỡ thêm vài câu với cô. Cô sợ cô lập, nên mới trêu cợt .”
Vân Ngưng áy náy : “Mặc dù chuyện qua nhiều năm , nhưng vẫn trịnh trọng xin . Có vì chuyện mà cô học nữa ?”