Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 221
Cập nhật lúc: 2026-08-29 02:55:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu trả lời của Cát Na ngoài dự liệu của Vân Ngưng.
"Hả, ," Cát Na ngạc nhiên, “Sao cô nghĩ như ?”
Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm.
May mà nguyên chủ.
ngạc nhiên đồng thời cô cũng chút khó hiểu, rõ ràng ai cũng bảo là cô, ngay cả Lục Lăng cũng cho là như .
Cát Na : “Thực sợ bóng tối, cũng chẳng sợ ma.”
Vân Ngưng thốt lên: “Hóa là hù dọa thất bại .”
Cát Na mím môi : “Cũng hẳn.”
Vân Ngưng: “?”
Cát Na: “Trong ngõ tối quá, một hộ gia đình treo gương bát quái cửa, cô vô tình thấy chính trong đó, sợ tới mức la t.h.ả.m thiết, vô cùng thành công.”
Vân Ngưng: “...”
Vân Ngưng: “...”
*&%¥#??!
Nguyên chủ, một kỳ nữ giả ma dọa , cuối cùng tự dọa chính .
Cát Na thấp giọng : “Thực cô cũng từng giúp , ví dụ như lén nhắc nhở mấy giờ bọn Đặng Song Vi sẽ đến cổng trường, bảo tránh .”
Vân Ngưng kinh ngạc: “ ?”
Cát Na nhớ : “Cô nhắc nhở nhưng chịu thừa nhận, lúc nào cũng xị mặt , nhưng giúp khá nhiều .”
Vân Ngưng ký ức của nguyên chủ, thứ về cô đều là khác kể .
Qua lời bọn họ, nguyên chủ là một hung dữ đanh đá, ai dám dây dưa. Ngay cả Lục Lăng, thể giao tiếp với nguyên chủ bất cứ lúc nào, khi lời đe dọa của Vinh Thanh Mạn cũng mặc định đó là do nguyên chủ . Anh đối chứng, cũng cô giải thích.
thực tế, cuộc sống của nguyên chủ hề thuận buồm xuôi gió. Cô tuy khuyết điểm, nhưng chỉ những điều tồi tệ.
Vân Ngưng chút tiếc nuối vì thể kế thừa ký ức của cô , thể hiểu rõ cô hơn.
Công việc của Cát Na diễn vô cùng thuận lợi. Cô kiên nhẫn, hơn nữa khả năng đồng cảm cao nên đều quý mến cô.
Biết cảnh của cô, cũng cố gắng chăm lo nhiều hơn, để cô thời gian suy nghĩ lung tung. "Kẻ điên" trong miệng bố Cát, cứ như đơn giản biến thành một " bình thường".
Nếu vì tiền mà họ đẩy Cát Na cho một đàn ông đáng tuổi bố , thì e là cô sớm bình phục . Cô nguyên chủ dọa đến phát điên, bố Cát chỉ là mượn cớ đó để đẩy cô mà thôi.
Thu xếp thỏa chuyện của Cát Na, Vân Ngưng bắt đầu vùi đầu công việc của Viện, bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán.
Mấy bên Viện Sáu vẫn rời . Tàu hỏa bánh xanh chạy chậm rì rì, một chuyến phiền phức, hơn nữa máy móc trong xưởng của Viện Sáu cũng nhiều bằng Viện Một.
Vân Ngưng đang ở bộ phận vật liệu thảo luận với Âu Lan Nguyệt về vấn đề nghiên cứu vật liệu mới.
Âu Lan Nguyệt : “Bản vẽ các rãnh phức tạp do phòng kết cấu thiết kế gửi tới. Độ bền của hợp kim đồng hiện tại thể chống đỡ nổi tác động của nhiệt độ cao, thậm chí ngay trong giai đoạn hàn cũng khả năng biến dạng.”
Bây giờ họ buộc nghiên cứu một loại vật liệu mới để chịu nhiệt độ cao, nhưng bộ phận vật liệu tạm thời vẫn manh mối nào.
Vân Ngưng hiển nhiên chuẩn từ : “Cháu từng một bài luận văn, zircon và crôm - hai nguyên tố vi lượng thể nâng cao đáng kể độ bền nhiệt và nhiệt độ tái kết tinh của đồng. Thành phần then chốt của hợp kim thể là đồng-crôm-zircon (CuCrZr).”
Đồng-crôm-zircon chính là vật liệu tiêu chuẩn để chế tạo vách trong của buồng đốt ở thời đại .
Mặc dù Vân Ngưng học chuyên ngành vật liệu, thể cung cấp nhiều thông tin hơn, nhưng như giúp tiết kiệm nhiều thời gian thử nghiệm và khắc phục . Bộ phận vật liệu thẳng nghiên cứu đồng-crôm-zircon thì tốc độ sẽ đẩy nhanh hơn nhiều.
Âu Lan Nguyệt vẫn mang vẻ mặt sầu lo. bà kịp lên tiếng thì nhận thông báo của Vạn Kiệt, rằng mấy bên Viện 11 thuộc Viện Sáu đến tham quan, yêu cầu Vân Ngưng tiếp đón.
Vân Ngưng vội vã chạy tới, những đến chính là nhóm Bùi Uẩn Ngọc, bao gồm cả Vinh Thanh Mạn.
Vạn Kiệt vẻ quan trọng : “Tiểu Vân , kỹ sư Bùi tán thưởng cô, đích danh chỉ định cô tới đây. lúc cô bận, dẫn họ dạo một vòng , chú ý chừng mực lời ăn tiếng đấy.”
Vinh Thanh Mạn lén lút xem kịch . Xem vị viện phó hề mắt Vân Ngưng, năng cứ như kẹp d.a.o giấu kiếm.
Vân Ngưng mặt đổi sắc, đáp: “Cảm ơn Viện phó Vạn quan tâm. Việc trong tay quả thực nhiều, nhưng một việc khá khẩn cấp. Phía bên giao cho thì việc chú giúp một tay . Vật liệu mới chế tạo vách trong buồng đốt vẫn nghiên cứu , phiền chú sang đó tiếp tục bàn bạc với Trưởng bộ phận Âu giúp nhé.”
Vinh Thanh Mạn nhướng mày. Được lắm, cô nàng mở miệng là như vác luôn cả đại bác b.ắ.n trả.
Vẻ mặt Vạn Kiệt cứng đờ, sự cứng đờ của ông chủ yếu là vì... ông cũng học về vật liệu, hề chuyên môn.
Vân Ngưng rõ ràng là đang cố ý ông bẽ mặt! Đáng ghét!
Vạn Kiệt sa sầm mặt mũi bỏ . Bùi Uẩn Ngọc lúc mới hỏi Vân Ngưng: “Không chứ?”
"Không chuyện gì ạ," Vân Ngưng khách sáo đáp, “Viện phó Vạn nhà chúng tâm địa hiền lành, trình độ chuyên môn cao, sẽ chấp nhặt với .”
Thẩm Chính Thanh vô cùng hứng thú : “Viện Một của các cô đúng là hoành tráng hơn chúng thật. khá tò mò về khu nhà xưởng, cô thể đưa chúng đến nhà máy 211 xem thử ?”
Thẩm Chính Thanh nay vẫn luôn ngốc nghếch nhưng thiện, Vân Ngưng cũng mỉm : “Đương nhiên là thành vấn đề. Xem tham quan cái gì, chúng cứ từng nơi một.”
Khang Binh vẫn luôn bĩu môi, trông như một ông cụ non.
Vân Ngưng : “Buổi trưa cứ ăn cơm ở nhà ăn của chúng . Mọi tới đây ăn thì cần dùng tem phiếu lương thực .”
Khang Binh vẫn tiếp tục bĩu môi.
Vân Ngưng: "Người nào thích thì thể nhịn." Cô chằm chằm thẳng Khang Binh.
Khang Binh: "..." Chẳng chỉ là một bữa cơm thôi ? Thiếu bữa cơm sống nổi chắc?!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-221.html.]
Vân Ngưng bồi thêm: “Trưa nay ăn sườn kho, thịt nhiều phần lớn.”
Khang Binh: "..." Anh vội vàng thu cái môi đang bĩu .
Khụ, tuyệt đối vì tiền ăn cơm, mà là từ lúc đến Lương Án tới nay, ngày nào cũng ăn canh suông nước nhạt, chẳng ai thường xuyên ăn nhà hàng cùng . Anh tuyệt đối là kẻ tiền ăn nhé.
Một lúc , Liên Khiết, Minh Vũ và Mạnh Hải cũng chạy tới.
Vinh Thanh Mạn như : “Các cùng kéo đến, thì bảo là dẫn chúng tham quan, tưởng đến đ.á.n.h hội đồng đấy. Có cần thiết đông thế ?”
Liên Khiết xắn tay áo: “Đánh thật thì sợ cô chắc?”
Minh Vũ chen : “Bọn trông thì chỉ bốn , nhưng thực chấp sáu đấy.”
Mạnh Hải chần chừ lên tiếng: “...Chuyện e là khả thi lắm ?”
Minh Vũ: “Vân Ngưng và Liên Khiết mỗi chấp hai.”
Mạnh Hải: “...”
Minh Vũ phân tích: “Nếu nam nữ thể đ.á.n.h lộn xộn với thì gay go đấy. Nhìn kỹ sư Bùi và kỹ sư Vinh vẻ yếu ớt chịu nổi đòn, là phe tự nhiên mất một phần lực lượng chiến đấu .”
Bùi Uẩn Ngọc: "..." Loại chuyện cần thiết phân tích nghiêm túc hả!
Bùi Uẩn Ngọc đầy thâm ý : “Mỗi ở cùng các vị , đều cảm thấy bản như trẻ thêm mấy tuổi.”
Vinh Thanh Mạn cũng cong khóe môi. Chứ còn gì nữa, cô từng thấy đám nào ấu trĩ đến thế. Nếu từng cùng họp hành, trình độ chuyên môn của họ, cô thực sự nghi ngờ bọn họ đúng là những đang nghiên cứu động cơ ?
Hay là nghiên cứu động cơ đồ chơi bằng nhựa?
Thế nhưng Minh Vũ lôi kéo Liên Khiết và Vân Ngưng cuộc thảo luận sôi nổi: “Tính tình Mạnh Hải quá hiền, thể coi là sức chiến đấu , chạy sang cu li cho phe bên là may lắm . Chúng tính thế nào đây?”
Liên Khiết : “Còn xem biểu hiện hôm nay của bọn họ . Nếu vẫn còn độc mồm độc miệng như , dù đây cũng là địa bàn của chúng , cứ trùm bao bố đ.á.n.h cho một trận.”
Mạnh Hải: “Tại trùm đầu?”
"Để bọn họ ai là đánh!"
Mạnh Hải im lặng giây lát: “Không họ thừa là chúng ?”
" nhỉ. Vậy thì đ.á.n.h cho đến khi họ dám hé răng tiếng nào nữa."
Mạnh Hải gật gù: “Cách đấy.”
Bùi Uẩn Ngọc: “...”
Vinh Thanh Mạn xong mà biểu cảm méo xệch: “Bọn họ cũng... quá nhàm chán đấy? Trí tuệ của đứa trẻ mấy tuổi mới thể thốt những lời ? Khụ, Khang Binh, hôm nay bớt .”
Khang Binh căng thẳng đáp: “Hai chúng cũng kẻ tám lạng nửa cân thôi.”
Bùi Uẩn Ngọc hết nổi: “Chẳng các cô bảo họ ấu trĩ ? Căng thẳng cái gì, sợ ?”
Khang Binh: "..." Anh lặng lẽ nấp lưng Bùi Uẩn Ngọc: “Dù đây cũng là địa bàn của mà.”
Chỉ Thẩm Chính Thanh giơ cao cánh tay hô lớn: “ từng câu nào nhé!”
Triệu Lương Trù là thật thà, những câu đùa giỡn chỉ hề hề .
Khí thế của Khang Binh đè bẹp .
Hai nhóm tiếp tục hành trình "tham quan".
Đi một đoạn, Khang Binh chợt nhận : Không đúng, nhóm họ tận năm , trong khi bên Vân Ngưng chỉ bốn cơ mà?!
Bị lừa !
Không riêng gì Thẩm Chính Thanh, cả Bùi Uẩn Ngọc và Vinh Thanh Mạn cũng hứng thú với nhà máy 211. Tuy đều là những nghiên cứu tên lửa, nhưng các đại viện khác sở hữu những trang thiết khác biệt.
Các loại máy công cụ hiệu suất cao chủ yếu phụ thuộc nhập khẩu. Việc Hoa Quốc mua các linh kiện chính xác những cỗ máy khổng lồ từ bên ngoài khó khăn cứ như đòi mạng . Vì thế, thiết của Viện Sáu thua xa Viện Một.
Đi qua từng phân xưởng, Bùi Uẩn Ngọc khỏi cảm thán: “Quả nhiên chuyện gì cũng dựa chính . Bọn họ cái gì cũng chèn ép, bóp nghẹt chúng .”
Minh Vũ hiếm khi nghiêm túc: “Công việc chúng đang bây giờ, chẳng chính là để một nữa tự vững ?”
Bùi Uẩn Ngọc tán thành: “Nói đúng lắm.”
Khang Binh thấy thiết của Viện Một hơn hẳn Viện Sáu, cố nhịn dọc đường, cuối cùng vẫn nhịn thốt lên: “Chẳng chúng cũng mới nhập về một chiếc máy phay CNC chính xác cao ?”
Khang Binh đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "chính xác cao".
Không nhắc thì thôi, nhắc đến máy phay CNC, Bùi Uẩn Ngọc liền nhíu mày: “Đáng lý đến hạn giao hàng .”
Vinh Thanh Mạn tiếp lời: “Bị mắc kẹt ở cảng , bọn họ đòi kiểm tra.”
Vân Ngưng mua những thiết hề dễ dàng, bèn cảm thán: “ là thói bóp nghẹt khác. Máy phay cũng chịu bán, chắc hẳn chúng nghiên cứu tên lửa nên cố ý kéo dài thời gian. Bên nhà máy sản xuất Titan cũng máy phay, phía họ nhập hàng vẻ thuận lợi hơn.”
Liên Khiết : “ nhỉ, nhớ cô từng dùng máy phay ?”
Vân Ngưng gật đầu: “ còn từng cả động cơ điện cho nó nữa cơ.”
Nhóm Bùi Uẩn Ngọc đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía Vân Ngưng. Cái ... cái gì cũng một chút thế nhỉ? Tính toán cũng , vật liệu cũng lo, còn thể trực tiếp việc ở nhà xưởng?
Rốt cuộc chuyện gì mà cô ?