Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 223:+
Cập nhật lúc: 2026-08-29 02:55:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai ngày tiếp theo, Viện 11 xuất hiện một hiện tượng kỳ lạ khác.
Hai nhóm thiết kế ồn ào cãi nữa, họ trở nên vô cùng hòa thuận. Không chỉ thể bình tâm tĩnh khí ăn cơm chung một bàn, mà còn thể trò chuyện vui vẻ.
Đặc biệt là…
Phía Vân Ngưng luôn một hai lẽo đẽo theo. Người thì kê ghế cho cô, thì đưa khăn tay, còn chuyên lấy cơm giúp cô. Ai mà Vân Ngưng , bọn họ liền lập tức nhảy phản đối.
Người trong viện nhất trí cho rằng, não của bọn họ chắc chắn đều dồn hết nghiên cứu khoa học , nên ở những phương diện khác mới bình thường cho lắm.
Trong nhà ăn, Khang Binh và Thẩm Chính Thanh hớn hở theo Vân Ngưng, tay bưng một con gà giò. Gà giò mới lò, thơm nức mũi. Hai , một bưng gà, một cầm hai cái đùi gà, chạy theo Vân Ngưng dụ dỗ: “Ăn một miếng mà~”
"Ăn một miếng , thử một miếng mà~"
"Có chê nhằn xương phiền phức quá , là để nhằn giúp em? À , để gỡ thịt cho em nhé."
"Em ăn gà , ăn xong còn trái cây nữa, gọt sẵn hết , táo to lắm đấy!"
"Ăn một miếng mà, một miếng thôi~"
Hai lải nhải đến mức khiến tất cả trong nhà ăn đều chảy nước miếng. Nhìn con gà giò họ đang bưng, đồ ăn thanh đạm canh suông nước ốc trong khay của , thật sự là sống nổi nữa .
Thế mà Vân Ngưng mà thể nhịn !!
Người của phòng thiết kế bơm tuabin lục tục kéo đến nhà ăn.
Phàn Lâm lấy lạ: “Anh Lục của từ bao giờ trở nên xu nịnh ở trong viện thế ?”
Trong tất cả , cũng chỉ Lục Lăng mới thể đến mức .
Lục Lăng liếc mắt sang.
Phàn Lâm bỗng chợt nhận : “À đúng , đang ở ngay cạnh cơ mà, đó là !”
Cậu ngừng lẩm bẩm: “Kỳ lạ thật đấy, ngoài Lục , đời còn loại như thế ? Thật sự loại ? Có Lục là đủ , thế mà còn khác nữa chứ!!”
Lục Lăng: “...”
Vân Ngưng khó Khang Binh suốt hai ngày trời.
Hai ngày nay, Khang Binh từ một thủ đoạn nào, chỉ thiếu nước bê luôn cả gia tài đến mặt Vân Ngưng. Đối mặt với "sơn hào hải vị", phản ứng của Vân Ngưng bình thản, nhận thì nhận hết, nhưng tỏ vẻ mùi vị cũng chỉ bình thường.
Ngày thứ ba, Bùi Uẩn Ngọc chính thức gõ cửa văn phòng.
Hai nhóm hiếm khi xuống chuyện một cách bình tâm tĩnh khí, Khang Binh cũng mặt trong đó.
Vân Ngưng lên tiếng: “ bàn bạc với Viện trưởng , trao đổi qua điện thoại thể tiện, Viện trưởng bảo qua bên một chuyến. Máy móc thao tác khó, nhưng vẫn đấu tranh với bên đó, vấn đề bảo trì sửa chữa cũng là một vấn đề.”
Bùi Uẩn Ngọc gật đầu: “Chúng , nhưng bọn họ cố tình gây khó dễ đưa, cũng đành bước nào bước nấy, mắt cứ vượt qua cửa ải khó khăn .”
Vân Ngưng đáp: “Được, sẽ sắp xếp thời gian qua đó.”
Hai bên đạt thỏa thuận hợp tác hữu nghị.
Khang Binh càng càng thấy sai sai: “Khoan , cô chuyện với Viện trưởng Vương từ ?”
Vân Ngưng mỉm gật đầu.
Khang Binh: “Nói là cô sớm đồng ý ?”
Vân Ngưng: “Chuyện thể từ chối , chúng nhất trí đối ngoại chứ.”
Khang Binh: “...”
Vậy hai ngày nay chạy ngược chạy xuôi cái đuôi nịnh bợ tính là gì??!
Bùi Uẩn Ngọc mặt cảm xúc phán một câu: “Tính là ngốc.”
Khang Binh với vẻ mặt vô cùng bi phẫn: “!!”
Ngay cả kỹ sư Bùi cũng ! Thèm! Bênh! Anh !
Bùi Uẩn Ngọc chuyển chủ đề: “Nghe Khang Binh , dạo đang rầu rĩ về vật liệu cho vách trong buồng đốt ?”
Liên Khiết sang Khang Binh: “Dò la tin tức đấy.”
Khang Binh chẳng còn thời gian mà bi phẫn nữa, vội vàng cố vẻ thản nhiên ngoài cửa sổ.
Bùi Uẩn Ngọc hỏi: “Phải dùng đến Titan ?”
Nhóm Vân Ngưng đồng loạt phá lên.
Bùi Uẩn Ngọc tò mò bọn họ. Vân Ngưng đủ mới đáp: “Không Titan, là đồng-crôm-zircon, chúng lừa chơi đấy.”
Khang Binh: “...”
Haha, hóa là cố ý trêu chọc .
Bùi Uẩn Ngọc liếc gã cấp vô tích sự của , vô cùng ghét bỏ.
Cô sang với Vân Ngưng: “Mọi giúp chúng , cũng thể bận tối mắt tối mũi . Bây giờ vẫn tìm xưởng hợp tác ?”
Vân Ngưng thu nụ , nghiêm túc : “Đã thử luyện hai lò , đều thất bại cả. Bây giờ bên đó đang càu nhàu rằng tiêu chuẩn của chúng quá cao.”
Bùi Uẩn Ngọc nhắc nhở: “Đồng-crôm-zircon vẫn đang trong giai đoạn nghiên cứu, các nhà máy sản xuất , nhưng các đơn vị nghiên cứu vật liệu thì thể đấy. Thông tin của những đơn vị lưu thông rộng rãi, chịu khó hỏi thăm mới .”
Các đơn vị nghiên cứu vật liệu hàng đầu trong nước đều ở Lương Án, các cơ quan khác cũng sẽ tự động trao đổi thông tin với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-223.html.]
Âu Lan Nguyệt quen của Viện Nghiên cứu Vật liệu Quốc gia. Vân Ngưng gọi điện báo cho cô một tiếng, nhanh câu trả lời. Quả thực phòng thí nghiệm đang nghiên cứu đồng-crôm-zircon.
Âu Lan Nguyệt quyết định lập tức tới Viện Nghiên cứu Vật liệu. Nếu thành phẩm đạt chuẩn, sẽ nhờ Viện nghiên cứu giúp đỡ, đó hợp tác với nhà máy gia công loại vật liệu họ cần để tiến hành sản xuất hàng loạt. Nếu chuyện suôn sẻ, vấn đề vật liệu coi như giải quyết hơn một nửa.
Một tuần , giai đoạn thiết kế phương án bên Viện Một cơ bản kết thúc.
Nhóm Bùi Uẩn Ngọc áp dụng phương pháp của Vân Ngưng, quả nhiên việc tính toán trở nên đơn giản hơn nhiều. Phương án thiết kế của họ vẫn cần thiện thêm, Bùi Uẩn Ngọc dứt khoát mang theo bản phác thảo tìm Vân Ngưng, Vân Ngưng cũng dứt khoát lấy mấy bài báo cáo khoa học đưa cho Bùi Uẩn Ngọc xem.
Bùi Uẩn Ngọc kinh ngạc phát hiện , những bài thể giải quyết phần lớn những khó khăn mà họ đang đối mặt. Cô ngạc nhiên hỏi: “Những bài là do ai , ở thế?”
Vân Ngưng giải thích: “Đều do , chính xác thì là xong luận văn của các bậc tiền bối hệ thống . Ban đầu phương án của chúng cũng giống của , nên tiện lúc đó sắp xếp luôn.”
Bùi Uẩn Ngọc lật lật những bài báo cáo đó: “Không ngờ gặp tình huống giống hệt chúng ? Không đúng, cô đây là do cô tổng hợp ? Nói cách khác, cô chỉ các bài luận văn liên quan, còn những nội dung tương thích áp dụng thực tế đều do tự tay cô .”
Vân Ngưng gật đầu: “Đại khái là .”
Bùi Uẩn Ngọc chấn động đến mức thốt nên lời.
Thật lâu , cô mới cất giọng: “ thấy cô cứ như chiếc rương bách bảo trong truyện cổ tích .”
Bất kể họ gặp khó khăn gì, cô đều thể cung cấp giải pháp một cách vô cùng chuẩn xác.
Bùi Uẩn Ngọc rời khỏi văn phòng của nhóm thiết kế, tâm trạng cực kỳ phức tạp. Bọn họ dường như đang chuyện vô ích, nhất cứ nên theo tiến độ của Viện Một. Cô như thấy cái ngày Hoa Quốc bắt kịp các cường quốc hàng vũ trụ thế giới, còn xa xôi nữa, mà dường như đang hiện diện ngay mắt.
Lục Lăng tình cờ ngang qua.
Về chuyện giữa Lục Lăng và Vân Ngưng, hồi đầu Vinh Thanh Mạn từng , Lục Lăng cưới Vân Ngưng đúng là "bông hoa nhài cắm bãi phân trâu", nhưng bông hoa nhài ở đây là Lục Lăng. Thế nhưng Bùi Uẩn Ngọc chẳng hề thấy giống một chút nào.
Bùi Uẩn Ngọc gật đầu chào : “Kỹ sư Lục.”
Lục Lăng mỉm lịch sự: “Chào cô.”
Anh thấy cuốn sổ tay trong tay Bùi Uẩn Ngọc, trông quen mắt.
Ở nhà nhiều cuốn sổ tay tương tự như thế. Những lúc rảnh rỗi Vân Ngưng cứ bàn cặm cụi , cạn cả mấy lọ mực.
Cô luôn luôn vẩy bàn tay mỏi nhừ phàn nàn rằng máy tính đủ phát triển, đáng lẽ mỗi nhà đều một chiếc máy tính cá nhân, lúc cần bài chỉ việc gõ chữ là xong. Lục Lăng khó thể tưởng tượng viễn cảnh mỗi gia đình đều một chiếc máy tính, nhưng Vân Ngưng vẻ coi đó là chuyện hết sức bình thường.
Ừm... Thảo nào Phàn Lâm cứ khăng khăng bảo cô là ngoài hành tinh.
Lục Lăng hỏi: “Cuốn sổ tay đó là Vân Ngưng đưa cho cô ?”
" ," Bùi Uẩn Ngọc với sắc mặt vô cùng phức tạp đáp, “Trình độ của kỹ sư Vân thực sự quá đáng nể, tất cả những khó khăn chúng gặp cô đều thể giải quyết một cách vô cùng dễ dàng. Số lượng luận văn cô từng thực sự quá nhiều.”
Lục Lăng , thêm gì.
Sau khi Bùi Uẩn Ngọc khỏi, Lục Lăng bước tới văn phòng của Vân Ngưng.
Minh Vũ đang tại chỗ việc ngáp ngắn ngáp dài, hôm qua tăng ca đến tận hai giờ sáng.
Liên Khiết đang trêu chọc: “Hai giờ sáng mà vẫn cố sống cố c.h.ế.t mò về nhà một chuyến, đúng là một khắc cũng thể rời xa vợ mà.”
Minh Vũ liên tục ngáp thêm hai cái: “Người kết hôn thì đều thế cả.”
khoảnh khắc Lục Lăng mở cửa, vặn thấy Vân Ngưng : “Lục Lăng thì sẽ như , ở Viện tăng ca thôi.”
Tất cả đồng loạt Lục Lăng.
Lục Lăng: “...”
Trong khoảnh khắc , tựa như một cuộc chiến giữa một gã tồi và một đàn ông ưu tú, Lục Lăng thua trắng bụng.
Lục Lăng tới bên cạnh Vân Ngưng: “Bản vẽ mà nhóm em gửi sang xem , cánh quạt mặt cong 3D cần sử dụng máy công cụ CNC 5 trục. Đây là vật tư mang tính chiến lược, thao tác vô cùng phức tạp, em chắc chắn chứ?”
Vân Ngưng đáp: “Mỗi một bước đều gian nan, thao tác phức tạp cũng vẫn thôi. Ngày mai em sẽ thống kê các máy tiện CNC trong nhà xưởng của chúng , nghĩ cách tính một bước.”
Lục Lăng hề lay chuyển.
Anh cầm lấy cuốn sổ tay của Vân Ngưng, lật sang một trang mới trắng tinh, đặt mặt cô đưa luôn cả bút mực cho cô: “Cụ thể thao tác như thế nào, em cho .”
Thái độ của Lục Lăng cổ quái. Vân Ngưng chằm chằm đến mức sởn gai ốc, cô đành cứng da đầu nhận lấy cây bút, hỏi: “Bây giờ chuyện là sớm ? Chúng cùng họp bàn thảo luận thì mới kết quả . Anh ở phòng thiết kế bơm tuabin, những thứ rành hơn em nhiều.”
Lục Lăng như : “Anh nghĩ suốt hai ngày mà vẫn thông, chắc chắn đến hỏi em . Mọi đều bảo, những lúc thể tiếp tục tiến hành nghiên cứu nữa thì cứ đến chuyện với em, ắt sẽ tìm phương hướng mới.”
Vân Ngưng: “...”
Lục Lăng khẽ : “Bây giờ đang cần một phương hướng mới đây.”
Mạnh Hải đang trốn bên cạnh Liên Khiết lén lút thì thầm hỏi: “Anh Lục Lăng ?”
Liên Khiết vẻ thần bí: “Đây chính là cái hại của việc kết hôn đấy.”
Minh Vũ thấp giọng : “Vợ chồng cãi , cô cũng xen ?”
"Cái gì chứ," Liên Khiết chép miệng, “Rõ ràng là kỹ sư Lục mượn quan hệ vợ chồng để ép Vân Ngưng việc nhiều hơn, Vân Ngưng còn ngại tiện từ chối. Than ôi, hôn nhân đúng là nấm mồ mà.”
Minh Vũ: "..." Sự thật là ???
Não bộ của Vân Ngưng đang hoạt động hết công suất.
Vì Lục Lăng như ? Lẽ nào bắt đầu nghi ngờ ? Dạo gần đây cô để lộ sơ hở nào nhỉ... ánh mắt của Lục Lăng, thật sự bình thường.
Anh thể cứ coi như cô thật sự xe đụng trúng đầu, tự nhiên đột nhiên khai thông trí tuệ, từ đó sống một cuộc đời vô đối như bàn tay vàng !