Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 225:~
Cập nhật lúc: 2026-08-29 02:55:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Lăng: “Khoan, hỏi nữa, xuống xưởng để việc, em dừng .”
Vân Ngưng: “Thật sự hỏi nữa?”
Lục Lăng thề thốt: “Tuyệt đối .”
Vân Ngưng lập tức thu nụ nịnh nọt, hất tay Lục Lăng : “Nói thế từ sớm hơn .”
Lục Lăng: “...”
Em thèm diễn nữa luôn ?
Dưới xưởng, các công nhân đang tiến hành rải vật liệu hàn vảy.
Vật liệu hàn vảy là yếu tố then chốt để kết nối hai khối kim loại với mà phá hủy bản chất của kim loại cơ sở. Khi đưa lò chân , vật liệu hàn đạt đến điểm nóng chảy sẽ liên kết hai khối kim loại thành một thể thống nhất.
Thông thường, vật liệu hàn vảy chế tạo dạng lá mỏng hoặc bột, rắc đều lên phần đỉnh của các rãnh mát. Tuy nhiên, các rãnh hẹp và uốn khúc, khiến việc rải vật liệu trở nên vô cùng khó khăn.
Lúc Vân Ngưng đến nơi, các công nhân đang vò đầu bứt tai: “Rải bằng tay đúng là xong , thể nào đều .”
"Không đều thì thể sẽ hàn dính , lúc đưa lò chân thì hỏng bét."
Vừa thấy Vân Ngưng, thợ liền gọi cô qua: “Kỹ sư Vân, cô đây xem thử xem, bước giải quyết thế nào?”
Quá trình hàn vảy đòi hỏi sự chỉ đạo của chuyên môn về gia công nhiệt, và hiện tại Vân Ngưng đang đảm nhận vai trò . Cô chăm chú quan sát thiết khổng lồ mặt một lúc, : “Để suy nghĩ thêm .”
Vân Ngưng văn phòng của quản đốc phân xưởng, theo thói quen cầm bút lên phác thảo vài đường cơ bản sổ.
Vừa vặn lúc đó, Đới Đồng Quang xách một chai rượu trắng bước : “Chủ nhiệm...”
Nhìn thấy Vân Ngưng, ông lấy lạ: “Chủ nhiệm ?”
Vân Ngưng lịch sự giải thích: “Chú ở đây, mượn tạm văn phòng một lát.”
Đới Đồng Quang lầm bầm: “Còn định rủ ông vài chén.”
Nói xong, ông ngang nhiên bước xuống, liếc Vân Ngưng từ đầu đến chân, đó cất giọng thiếu khách khí: “Cô bao nhiêu tuổi ?”
Vân Ngưng thành thật tuổi của .
"Mới ngoài hai mươi?!" Đới Đồng Quang kinh ngạc, “Tốt nghiệp đại học ? Mà chạy đến đây giám sát viên .”
Đới Đồng Quang là thợ vận hành lò chân duy nhất của nhà máy, Vân Ngưng thể đắc tội ông . Cô cố nặn một nụ hòa nhã: “Chú Đới, luôn, học đại học, chỉ học bổ túc ban đêm thôi.”
Ánh mắt Đới Đồng Quang càng trở nên khó dò.
Có điều, sự khinh miệt của ông chỉ nhắm riêng Vân Ngưng, mà ông đối xử bình đẳng với tất cả , xem thường tất cả.
Đới Đồng Quang kiêu ngạo : “Một dự án lớn thế mà phái một con nhóc đến, thật hiểu cấp trong Viện nghĩ gì nữa.”
Vân Ngưng vẫn giữ nụ môi: “ sẽ thành công việc của .”
Cô lảng sang chuyện khác: “Chú Đới định rủ quản đốc uống rượu ? Sắp lò , là để hai ngày nữa hẵng uống, mời chú.”
Đới Đồng Quang ghét nhất là khác quản chuyện uống rượu của . Ông là sinh viên đại học hiếm hoi ở nhà máy 211, là duy nhất sử dụng lò chân . Viện phân công cho ông hai học việc, nhưng hai đó chẳng nên trò trống gì, vẫn dựa cả ông .
Nhà máy đương nhiên cung phụng ông . Dù ông uống rượu, chỉ cần ảnh hưởng đến công việc thì cũng ai dám nửa lời. Ngay cả những lúc cần dùng đến lò chân , Đới Đồng Quang trễ về sớm cũng chẳng ai quản.
Suy cho cùng thì lò vẫn chạy, ông mà bỏ thì chẳng còn ai cả. Ít nhất là ai thành thạo bằng ông .
Đới Đồng Quang lạnh lùng đáp: “Chuyện liên quan đến cô, lo việc của là đủ .”
Vừa lúc đó, Lục Lăng khi thành công việc ngang qua văn phòng, thấy Vân Ngưng bên trong liền bước .
Lục Lăng đưa mắt Đới Đồng Quang. Người trong văn phòng quản đốc mà còn vắt chéo chân, trông vô cùng chướng mắt.
Lục Lăng bình thản hỏi: “Nghe giọng điệu hai vẻ vui vẻ cho lắm, , xích mích ?”
Liếc thấy Lục Lăng, sắc mặt Đới Đồng Quang dịu đôi chút, còn nhắm Vân Ngưng nữa, giọng điệu cũng khách sáo hơn: “Kỹ sư Lục đến , công việc của cũng liên quan đến ?”
Lục Lăng tới bên cạnh Vân Ngưng: “ đến tìm kỹ sư Vân.”
"Gớm, cứ tưởng đến tìm cơ đấy." Đới Đồng Quang ngay ngắn , hề hề bảo, “Người em, là xuống vài chén , cũng khá lâu chúng gặp.”
Lục Lăng từ chối: “Lát nữa còn công việc , tiện uống rượu.”
"Mấy các cứ cứng nhắc như thế," Đới Đồng Quang chép miệng, “Chỉ cần bản lĩnh thì uống chút rượu ảnh hưởng gì ? Làm hỏng việc chỉ là mấy kẻ kém cỏi thôi. Chứ á, dù uống rượu thì đầu óc vẫn vô cùng tỉnh táo!”
Lục Lăng gì.
Thấy Lục Lăng dường như chỉ quan tâm đến Vân Ngưng, Đới Đồng Quang tiu nghỉu: “Hóa là đến chống lưng cho cô . Kỹ sư Lục mà cũng quen sinh viên lớp bổ túc ban đêm cơ ? nhớ nghiệp Đại học Lương Án mà.”
Lục Lăng sắc mặt đổi: “Cô là vợ .”
Đới Đồng Quang sửng sốt.
Lục Lăng tiếp tục: “Cô thể đạt vị trí ngày hôm nay là dựa năng lực của bản , khác xa với những chỉ may mắn chọn đúng chuyên ngành. Tương lai cô sẽ còn tiến xa hơn nữa. Chú Đới , năng nên cẩn thận một chút.”
Việc Vân Ngưng thể từ một sinh viên lớp bổ túc ban đêm chen chân nhóm thiết kế động cơ kiểu mới, đủ để chứng minh năng lực xuất chúng của cô.
Đới Đồng Quang thêm gì nữa, xách theo chai rượu lảo đảo rời .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-225.html.]
Vân Ngưng thở dài: “Chú Đới đúng là việc chẳng đáng tin chút nào.”
Lục Lăng : “Ông nay vẫn , nhưng trong công việc thì quả thực từng để xảy sai sót nào.”
Vân Ngưng đáp: “Đây là nhà xưởng, chỉ một sơ suất nhỏ cũng thể gây hậu quả nghiêm trọng. Uống rượu khi việc mà từng xảy sự cố, chỉ thể là ông ăn may thôi. Cồn tê liệt hệ thần kinh, phản ứng sẽ chậm hơn bình thường, uống rượu xong đến cả lái xe còn nữa là.”
(Lúc bấy giờ việc lái xe khi uống rượu cấm).
Lục Lăng hiểu nỗi lo của Vân Ngưng, nhưng hiện tại nhà máy 211 chỉ Đới Đồng Quang là đảm đương công việc , thế thì cũng đành chịu.
Anh chuyển chủ đề: “Bên ngoài bảo thể rải vật liệu hàn cho đều , em đang nghĩ cách , cách gì ?”
"Cách thì một, nhưng thời đại một chút, vẫn cần mày mò thêm, e là các bác thợ sẽ khó mà chấp nhận."
Lục Lăng nhướng mày: “Đi thời đại?”
Vân Ngưng vội vàng sửa lời: “Ý em là tư duy linh hoạt, quá linh hoạt, vận dụng linh hoạt đó mà.”
Hôm nay Lục Lăng xem Vân Ngưng diễn vở kịch " khỏe" nữa nên hỏi vặn . “Em nghĩ cách gì?”
Vân Ngưng đáp: “Mạ điện.”
"Mạ điện?"
Vân Ngưng gật đầu: “Mạ trực tiếp một lớp vật liệu hàn đồng nhất lên bề mặt rãnh đồng thì sẽ đảm bảo độ đồng đều, giảm thiểu rủi ro thất bại.”
Lục Lăng suy ngẫm về tính khả thi của phương pháp : “Quả thực từng tới bao giờ, em nắm chắc ?”
Vân Ngưng ủ rũ lắc đầu: “Thực là . Em rành về mảng mạ điện cho lắm, chỉ là xét về mặt lý thuyết thì thể thực hiện thôi.”
Lục Lăng kéo Vân Ngưng dậy: “Nếu lý thuyết khả thi thì cứ ngoài bàn bạc với các bác thợ, họ sẽ đưa những lời khuyên xác đáng cho em.”
Vân Ngưng vẻ chần chừ: “Em tự suy nghĩ cho kỹ mới dám hỏi các bác chứ.”
"Những thợ bên ngoài đó, ai nấy đều là thợ lành nghề bậc cao. Công nhân nhận lương theo bậc, mức lương của họ là cao nhất, em họ nghề bao nhiêu năm ?"
Vân Ngưng: “Em các bác giỏi, chỉ là...”
Nếu một phương án khả thi chỉnh, Vân Ngưng cũng thấy ngại khi đề xuất.
Lục Lăng nghiêm giọng: “Cho dù em học bao nhiêu, hiểu bao nhiêu chăng nữa, thì công việc của chúng cũng thể chỉ dựa sức lực của một mà thành, chỉ tập thể mới điều đó. Chỉ cần em chắc chắn lý thuyết đó khả thi, em thể thảo luận với họ. Họ cũng thảo luận, bàn bạc cho đến khi đưa phương án cuối cùng mới thôi.”
Đây là nhiệm vụ của riêng Vân Ngưng, cô thể tự cáng đáng hết thảy. Cô luôn canh cánh việc đáp án, cần nỗ lực giúp đỡ , mà suýt chút nữa quên mất rằng, những kiến thức cô từng học cũng đều là mồ hôi công sức nghiên cứu của chính những con nơi đây.
Vân Ngưng mỉm : “Được, em hỏi luôn bây giờ.”
Phương pháp mạ điện quả thực quá "cấp tiến". Nhóm công nghệ tham gia chế tạo liên tục lắc đầu phản đối.
Vân Ngưng bỏ cuộc, cứ bám riết lấy hai trong họ để hỏi dò các chi tiết về công nghệ mạ điện, khiến họ đành xuống nghiên cứu nghiêm túc với cô.
Sau khi nghiên cứu, vẻ như phương án thực sự khả thi. Kỹ thuật của họ kết hợp với lý thuyết của Vân Ngưng, mặc dù thể đảm bảo chắc chắn thành công tuyệt đối, nhưng cũng đáng để thử nghiệm!
Hai vỗ tay quyết định: “Cứ thử xem , thất bại thì gì đáng sợ? Chúng đây chẳng sợ gì ngoài sợ dám thất bại!”
Mắt Vân Ngưng sáng rực lên: “Thử thật ạ?”
"Cứ thôi! Dù bây giờ cũng chẳng cách nào hơn, những thứ chúng đều là rút kinh nghiệm mà, gì phương án nào chắc ăn trăm phần trăm! Đi, chúng bắt tay thử!"
Trong khi đang hăng say việc, Đới Đồng Quang thu lu một góc uống rượu.
Quản đốc phân xưởng thấy cũng đành bó tay. Nhắc nhở ông vài câu, Đới Đồng Quang liền hầm hầm nổi cáu: “Phần việc hôm nay xong hết , chẳng lẽ bắt cứ ở đây chờ các chắc?”
Có chướng mắt : “Thế nào gọi là phần việc của ông, phần việc của ? Có cần phân rõ ranh giới như ? Bình thường chúng giúp ông chắc?”
"Dù cũng chỉ quản cái lò chân ," Đới Đồng Quang đáp, “Nếu ngứa mắt thì giỏi tự mà .”
"Cái ông !"
Đới Đồng Quang xách chai rượu bỏ .
"Cái lò chân thôi mà, gì to tát, cũng học xem !"
"Ông suốt ngày chê bai đồ kém cỏi, dạy mãi xong. thấy rõ ràng là ông giấu nghề dạy."
"Truyền nghề cho t.ử lỡ c.h.ế.t đói. Đợi lúc ông dạy cho t.ử thành tài , xem ông còn kiêu ngạo nữa ? Đến lúc đó thì tiêu đời, buổi tối đường khi còn trốn cho kỹ."
Mọi dường như bất mãn với Đới Đồng Quang từ lâu.
Vân Ngưng sang quản đốc phân xưởng: “Uống rượu say xỉn lượn lờ trong xưởng như , bao nhiêu là máy móc, máy tiện, thật sự nguy hiểm.”
Quản đốc bất lực thở dài: “ nhắc ông nhiều . Tuy chỗ chúng xảy chuyện gì lớn, nhưng mấy chỗ khác xảy mấy vụ t.a.i n.ạ.n , mất chân mất tay là nhẹ, bao nhiêu bỏ mạng đấy. rõ ràng minh bạch với ông Đới , nhưng ông thèm , còn bảo là ghen tị với tài năng của ông . rảnh rỗi quá mà ghen tị với cái tài nhậu nhẹt của ông ?”
Đới Đồng Quang mối quan hệ tệ với các đồng nghiệp, bình thường hầu như chơi cùng ai. Hết giờ , ông mua thêm một lít rượu trắng. Hàng xóm láng giềng thấy ông xách rượu về đều tránh xa.
Về đến cửa nhà, Đới Đồng Quang đập cửa ầm ĩ. Hàng xóm quen với cảnh , chỉ lẳng lặng đóng cửa nhà .