Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 228:•
Cập nhật lúc: 2026-08-29 02:55:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vân Ngưng : “Việc cấp bách mắt là chuẩn hóa các quy định trong xưởng, bảo đảm an cho công nhân.”
Trưởng xưởng hỏi: “Cô kiến nghị gì ?”
Ông hình thành thói quen hễ gặp chuyện giải quyết là hỏi Vân Ngưng. Lần nào Vân Ngưng cũng thể đưa cho ông những lời khuyên hữu ích.
Vân Ngưng chắt lọc vài quy tắc ứng xử quan trọng của các nhà máy thời để , đặc biệt là quy định trong giờ việc tuyệt đối uống rượu.
Cảnh sát vẫn đang điều tra. Tào Mẫn và Xa Vũ thẩm vấn xong : “Trưởng xưởng, lò chân đây?”
Trưởng xưởng lòng nguội lạnh như tro tàn: “Cậu còn hỏi nữa, đập đầu tường mất.”
Đới Đồng Quang là duy nhất trong viện sử dụng thành thạo lò chân . Kinh nghiệm của ông mang tính quyết định, ông , lò chân thể hoạt động.
Cũng chính vì thế, trong xưởng mới gì ông . Bây giờ , ai còn dùng lò chân nữa?
Trưởng xưởng u oán : “Giá như bình thường hai học mót một chút, thì ông giữ mạng .”
Tào Mẫn : “Nếu chỉ khởi động thì chúng .”
"Thế lỡ giữa chừng xảy sự cố thì , các cách giải quyết ?"
Tào Mẫn im bặt.
Xa Vũ vẫn tranh thủ thêm: “Kiểu gì cũng thử chứ ạ, chúng chuẩn công tác kỹ càng , vấn đề gì thì giải quyết . Bình thường chúng cũng quan sát lò chân , còn mấy sư phụ khác nữa, chắc chắn sẽ nghĩ cách.”
Vân Ngưng hai , chợt nhớ khi phát hiện t.h.i t.h.ể Đới Đồng Quang, lúc nhắc đến ông , phản ứng của bọn họ chút bình thường.
Vân Ngưng hỏi: “Đới Đồng Quang dạy các những gì ?”
Tào Mẫn nghi hoặc Vân Ngưng.
Vân Ngưng ôn hòa giải thích: “ nhắm chừng xem liệu các thể vận hành lò chân .”
Tào Mẫn vội vàng : “Toàn bộ quá trình chúng đều nắm , chỉ là kinh nghiệm phong phú bằng sư phụ, nhưng nghĩ thể thử một .”
"Thử ! Ngoài chúng cũng còn ai khác!"
Vân Ngưng như , : “Nếu các thể thao tác lò chân , trong xưởng cũng thể ngang ngửa mặt đời .”
Tào Mẫn sững sờ.
Xa Vũ : “Chúng sư phụ, sẽ những chuyện như !”
" thế," Tào Mẫn cũng tiếp lời, “Chúng chắc chắn sẽ việc nghiêm túc, tuyệt đối uống rượu. Sư phụ xảy chuyện như thế , chúng dám càn nữa?”
Liên Khiết ẩn ý trong lời của Vân Ngưng, cô : “Nghĩ kỹ xem, tại tối qua Đới Đồng Quang tới xưởng?”
Vân Ngưng : “ , chính vì nghĩ thông điểm nên mới thấy khả nghi. Ông vốn là chẳng chịu thêm chút việc thừa thãi nào. Hơn nữa xưởng hết thì khóa cửa, ông bằng cách nào?”
Trưởng xưởng : “Chuyện đúng là kỳ lạ, ông gì chìa khóa cổng chính.”
Tào Mẫn và Xa Vũ căng thẳng .
Vân Ngưng cố ý : “Cổng chính khóa đúng ?”
"Sao thể như , bảo vệ của xưởng tối nào chẳng kiểm tra."
"Vậy thì là mở cửa cho ông ."
Liên Khiết : “Ồ, ông tới tìm , cách khác là gọi tới, lạ thật, ai gọi ông tới nhỉ?”
Cảnh sát khi điều tra xong những khác liền đến phòng việc của trưởng xưởng để tìm hiểu thêm tình hình.
Họ chằm chằm Tào Mẫn và Xa Vũ, hai mất tự nhiên cúi gầm mặt.
Vân Ngưng thẳng: “Sáng nay lúc chúng tưởng Đới Đồng Quang đến xưởng, phản ứng của Tào Mẫn và Xa Vũ khi đó kỳ lạ, nghi ngờ họ sớm Đới Đồng Quang gặp tai nạn. Máy phay cuối cùng tắt , chắc chắn tắt.”
Tào Mẫn mặt mày còn chút máu: “Cô đừng ngậm m.á.u phun ! Có thể là do sư phụ tự tắt!”
Vân Ngưng vặn : “Ý là, tay ông đứt lìa, khi rút thì lập tức tắt máy phay? Hay là cuốn liền tắt máy ngay?”
"Sao thể? Đương nhiên ông tắt máy phay thì mới thể tự cứu chứ!"
Trưởng xưởng đưa mắt hiệu cho Vân Ngưng đừng nhiều. Xưởng của bọn họ xảy chuyện, nếu kéo thêm "hai kẻ tình nghi" thì sức ảnh hưởng càng tồi tệ hơn.
Những công nhân vây quanh đó cũng nhỏ to bàn tán: “Tình hình gì đây, kỹ sư Vân cãi với họ ?”
"Bình thường Tào Mẫn và Xa Vũ cũng tệ, gia đình khá giả, cho dù Đới Đồng Quang dạy dỗ đàng hoàng, họ cũng chẳng lo, thể nào hại Đới Đồng Quang ."
"Nói gì thì cũng thể gây khó dễ với nhà ..."
Tào Mẫn thấy những lời liền ưỡn thẳng lưng lên.
Vân Ngưng về phía cảnh sát.
Cảnh sát lên tiếng ngăn cản: “Được , cần cãi . Chúng lập tức đến nhà Đới Đồng Quang, tối qua tại ông tới viện, cứ hỏi nhà ông là rõ.”
Cùng lúc đó, Đới Kiều dẫn Tần Hương Mai đến tiệm tóc.
Đó là một tiệm tóc tư nhân khai trương phố, cửa trưng bày nhiều mẫu tóc uốn. Mọi đối với các cửa tiệm tư nhân vẫn còn e dè, nhưng Đới Kiều thì chẳng quan tâm.
Chỉ cần tóc , kiểu gì cũng . Cô Tần Hương Mai đổi từ đầu đến chân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-228.html.]
Tần Hương Mai tự nhiên: “Mẹ uốn tóc ? Mẹ uốn tóc chắc chắn , chỉ tốn tiền vô ích. Hơn nữa còn chăm sóc con và đứa nhỏ, cái hình như cho lắm?”
"Con sinh con thì liên quan gì đến ? Mẹ cứ yên tâm uốn ," Đới Kiều , “Tiền con trả , đổi ý . Hôm nay tóc, ngày mai chúng trung tâm thương mại.”
Tần Hương Mai căng thẳng : “Mẹ mang theo nhiều tiền.”
Trong túi bà chỉ chút tiền chợ mua thức ăn hàng ngày.
Sống với Đới Đồng Quang bao nhiêu năm nay, ông quản lý chuyện tiền nong chặt chẽ. Thỉnh thoảng Tần Hương Mai mua nhiều thịt một chút, hết sạch tiền trong túi, lúc tìm ông xin thêm, ông còn nổi giận đùng đùng.
Cho đến tận bây giờ, Tần Hương Mai cũng rốt cuộc trong nhà bao nhiêu tiền tiết kiệm.
Đới Kiều : “Đừng nghĩ về những ngày tháng nữa, cứ đến sống cùng chúng con. Mẹ thấy con rể thích ăn cơm nấu ? Anh là con thứ hai trong nhà, bố chồng con đối xử với cũng bình thường, ở nhà bao giờ soi mói chỉ trích, đặc biệt quý đấy.”
Lúc trong lòng Tần Hương Mai mới thấy dễ chịu hơn một chút, mặt bà hiện lên nụ : “Thật ? Hóa vẫn còn chê .”
"Đương nhiên là thật , cứ yên tâm !"
Đới Kiều tuyệt đối sẽ để Tần Hương Mai về căn nhà đó nữa.
Tần Hương Mai : “Được, chăm sóc con , đó hầu hạ vợ của Đại Cường, nuôi lớn con của hai đứa con.”
Đới Kiều cau mày: “Bình thường Đại Cường quan tâm đến , còn lo cho chúng nó gì? Con đón tới đây là để dưỡng lão, chứ để việc nhà.”
" nhỡ vợ Đại Cường mang thai, chồng mà ló mặt thì lắm nhỉ? Hai đứa nó đều công ăn việc , chăm nổi ."
Đới Kiều gạt : “Chẳng Đới Cường thích bố ? Để bố mà hầu hạ. Bình thường nó cứ hạch sách, lệnh cho , con sớm chướng mắt .”
Tần Hương Mai thở dài.
Điều khiến bà đau lòng nhất chính là Đới Cường thích bố hơn. Đám trẻ vẫn luôn do một tay bà chăm sóc, Đới Đồng Quang hầu như chẳng thèm ngó ngàng gì, nhưng Đới Cường cứ thích bố hơn. Mỗi nhắc đến bố, nó đều tràn ngập vẻ tự hào.
Hồi học, mỗi bài văn về , nó đều "Bố của em". Thành tích của Đới Cường khá , bài văn thường lấy văn mẫu lớp.
Tần Hương Mai tự hào nhưng đồng thời cũng tự hỏi, bao giờ thì nó mới một bài "Mẹ của em" đây?
từng nào.
Tần Hương Mai nắm c.h.ặ.t t.a.y Đới Kiều, nhất thời nên lời.
Có lẽ bà chỉ còn mỗi đứa con gái thôi.
Làm tóc xoăn mất vài tiếng đồng hồ. Đới Kiều ngoài mua bánh bao để dành ăn trưa. Tiệm bánh bao đắt khách, đến trưa là bán sạch.
Ở ngay cửa tiệm cơm quốc doanh bán bánh bao, Đới Kiều tình cờ chạm trán Đới Đồng Hân.
Đới Kiều tuy dính dáng chút nào tới nhà họ Đới, nhưng mặt đối mặt đụng nên đành chào hỏi.
Trên tay Đới Đồng Hân xách cái giỏ chợ, bà thấy Đới Kiều bèn bất lực : “Cháu mau bảo cháu về nhà . Bố cháu ở nhà chẳng việc gì cả, hôm qua suýt nữa đập nát cả cái bếp đấy.”
Đới Kiều mảy may d.a.o động: “Cháu mà bảo cháu về, đập nát chính là cháu.”
Đới Đồng Hân: “... Lớp trẻ các cháu hiểu chuyện của lớn . Vợ chồng với đều như cả, cãi đầu giường hòa cuối giường. Thêm nữa, chị chung sống bao nhiêu năm , chẳng vẫn luôn êm ấm ?”
Đới Kiều mơ hồ nổi giận.
Bình thường Đới Đồng Hân đối xử với cô cũng tệ, nhưng cứ đến thời khắc mấu chốt, bà chỉ bênh vực trai .
"Cô ," Đới Kiều lạnh lùng đáp, “Nếu cô cảm thấy những ngày tháng ngày nào cũng ăn đòn là êm ấm, thì cô cứ đến mà chăm sóc bố cháu . Lương của ông thấp , cứ bảo ông đưa hết tiền cho cô.”
"Cái con bé , ăn kiểu gì ? Cô và bố cháu là em ruột cơ mà!"
Đới Kiều mua xong bánh bao, sải bước nhanh về phía tiệm tóc: “Anh em ruột thì ? Cô cứ coi như kiếm tiền . Vừa hai là em, bố cháu sẽ đ.á.n.h cô, cũng nặng nhẹ sa sầm mặt mũi với cô .”
Đới Đồng Hân tức điên lên.
Bà đuổi theo tới tận tiệm tóc, thấy Tần Hương Mai đang uốn tóc. Chi phí tóc xoăn rẻ.
Đới Đồng Hân giận chỗ trút, ném luôn giỏ thức ăn xông thẳng : “Chị dâu, bây giờ đến bữa cơm cũng chẳng mà ăn, chị còn tâm trạng ở đây hưởng thụ ? Lại còn tóc nữa?”
Những khác trong tiệm tóc đều .
Tần Hương Mai ngẩn . Đới Đồng Hân càng càng hăng: “Bao nhiêu năm nay đều là nuôi chị đúng ? Không , chị sống nổi đến ngày hôm nay , c.h.ế.t đói từ lâu ! Làm thể vô ơn như thế !”
Tần Hương Mai cúi gầm mặt xuống với tâm trạng cực kỳ phức tạp.
Đới Kiều vô cùng nóng nảy vặc : “Thế nào là nuôi? Mỗi ngày vứt cho chút tiền chợ mua thức ăn thì gọi là nuôi hả? Mẹ cả đời còn may nổi mấy bộ quần áo mới, thế mà gọi là nuôi ?! Ngày nào cũng uống rượu roi vọt đ.á.n.h đập , đấy gọi là nuôi?! Không , ông mới c.h.ế.t đói từ lâu , đến bữa cơm ông còn nấu xong! Ngày nào về nhà ông cũng chẳng mó tay việc gì, , ông sớm sống trong đống rác !”
Tần Hương Mai luống cuống dậy giữ Đới Kiều .
Bà vẫn đang dở cuốn tóc, lên một cái, thợ trong tiệm cũng nhào tới, cả tiệm tóc phút chốc hỗn loạn cả lên.
"Anh là sinh viên đại học! Là công nhân chính thức! Là thợ bậc cao! Anh lấy chị, chị nên thắp nhang tạ ơn ông bà ! Chỉ vì chút chuyện cỏn con thế mà chị đòi bỏ , chị còn lương tâm !"
"Cô xót ông thì cô tự mà chăm sóc, đừng đó cho sướng miệng, đ.á.n.h là cô !"
Giữa lúc rối ren, một đàn ông trẻ tuổi vội vã bước .