Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 229:-

Cập nhật lúc: 2026-08-29 02:55:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Người đàn ông trẻ tuổi thấy tình cảnh mắt thì thoáng sững sờ, nhưng khi nhận đang đ.á.n.h là vợ , mới vội vàng hét lên: “Kiều Kiều, đừng đ.á.n.h nữa! Bố em xảy chuyện , cảnh sát tìm thấy nên gọi điện đến tận cơ quan của !”

 

​Tần Hương Mai đến mặt Đới Đồng Quang cuối.

 

​Đôi mắt ông nhắm nghiền, nhưng nét mặt vẫn giữ nguyên vẻ dữ tợn, toát lên một sự hung hãn. Tần Hương Mai thấy mà trong lòng run rẩy, tiếp đó nở nụ khổ. Người đàn ông đến lúc c.h.ế.t mà vẫn thể dọa bà sợ.

 

​Nhìn thấy thi thể, Tần Hương Mai vẫn cảm giác chân thực. Một con đang sống sờ sờ, hôm qua vẫn còn khỏe mạnh, hôm nay ?

 

​Đới Đồng Hân lóc t.h.ả.m thiết. Nhìn thấy khuôn mặt đờ đẫn của Tần Hương Mai, bà nổi cơn thịnh nộ, hung hăng : “Bây giờ thì chị đắc ý chứ? Anh c.h.ế.t , chị vui ?! Chính chị hại c.h.ế.t !”

 

​Bà lao tới định gặng hỏi Tần Hương Mai, nhưng Đới Kiều cản . Đới Kiều cất giọng lạnh lẽo: “Cô , tối qua cuối cùng gặp bố cháu chính là cô đấy.”

 

​Đới Đồng Hân sững .

 

​Cảnh sát đ.á.n.h giá hai , hỏi: “Tối qua ai là gặp Đới Đồng Quang cuối cùng?”

 

​Đới Đồng Hân lau nước mắt, căng thẳng đáp: “Anh chị cãi , gọi điện thoại nên liền sang nấu cơm cho . Đang ăn cơm thì xưởng gọi điện tới, lúc đó còn đắc ý bảo xưởng thể thiếu , bỏ .”

 

​Điều chứng tỏ Đới Đồng Quang ai đó gọi đến xưởng 211. Vốn dĩ chuyện cũng chẳng gì lạ, nhưng bây giờ ở xưởng 211 ai thừa nhận, mới kỳ quặc. Hơn nữa túi quần của c.h.ế.t còn dấu vết lục lọi.

 

​Cảnh sát hỏi: “Bình thường ông mang theo đồ giá trị ? Ví dụ như lượng lớn tiền mặt, trang sức, đồng hồ?”

 

​Tần Hương Mai lắc đầu, đáp: “Tiền của ông đều khóa trong ngăn kéo, bình thường động đến, cũng cho chạm . Nhà chúng đồ đắt tiền, từng mua trang sức, đồng hồ cũng .”

 

​Đới Đồng Hân Tần Hương Mai với vẻ mặt phức tạp.

 

​Đới Kiều lên tiếng: “Có hại bố cháu ?”

 

​Cảnh sát : “Từ những dấu vết tại hiện trường, điều khiển máy phay đúng là bố của cô, đây là một vụ tai nạn.”

 

​Đới Đồng Hân chất vấn: “Như c.h.ế.t ? Anh đáng ngoài kêu cứu chứ! Ngoài cổng còn bảo vệ mà!”

 

​“Rất may,” cảnh sát đáp, “Ông uống say, tự vấp ngã đập trúng đầu, chấn thương nghiêm trọng.”

 

​Đới Đồng Hân còn gì để nữa. Đây chính là do uống rượu đến mất mạng, còn trách ai?

 

​Ngày hôm , Vân Ngưng đến xưởng đúng giờ. Tin tức cảnh sát đưa Tào Mẫn và Xa Vũ lan truyền khắp nơi.

 

​Một thợ học việc xưởng 211 cùng lúc với hai họ đang miêu tả một cách sống động: “Hôm nay họ đến xưởng là cảnh sát ập tới, mặc thường phục, đều là cảnh sát hình sự đấy.”

 

​“ đang thắc mắc trong bụng, chẳng kỹ sư Đới tự thao tác máy phay ? Rõ ràng là tai nạn, tại còn điều tra?”

 

​“Cảnh sát , gọi kỹ sư Đới đến xưởng, và đó chính là Tào Mẫn và Xa Vũ!”

 

​Vân Ngưng tò mò hỏi: “Rốt cuộc họ ?”

 

​“Ủa, cô ?” Người thợ học việc , “Hôm qua cô còn mặt cảnh sát là họ dấu hiệu khả nghi, lúc đó còn thấy cô nhiều lời, ngờ là thật!”

 

​Trưởng xưởng hỏi: “Làm họ vấn đề?”

 

​Vân Ngưng đáp: “Chỉ là phản ứng của họ bình thường, trực giác mách bảo thôi. Nói thế nào nhỉ, trông cứ như họ sớm Đới Đồng Quang t.ử vong . Họ che giấu điều gì ?”

 

​Trưởng xưởng bất lực : “Liên quan đến lò chân .”

 

​“Hả?”

 

​“ mới kiểm tra tình trạng của lò chân , phát hiện máy động .” Trưởng xưởng giải thích, “Đới Đồng Quang bao giờ nghiêm túc truyền nghề cho Tào Mẫn và Xa Vũ, hai họ vốn ôm bất mãn trong lòng. Lần dùng đến lò chân , mà công đoạn cực kỳ quan trọng, thế là họ định bụng tự tìm hiểu để nắm rõ cách máy hoạt động. Nửa đêm họ lén lút đến thao tác, kết quả là xảy sự cố.”

 

​Tiếng ồn của lò chân lớn, chạy mãi dừng, cưỡng chế tắt máy cũng vô hiệu. Rút phích cắm cắm vẫn kêu ầm ĩ. Hai sợ phát hiện nên chạy cầu cứu Đới Đồng Quang. Họ ông sẽ dễ dàng đồng ý, nên hứa cho ông 20 đồng.

 

​Bình thường Đới Đồng Quang keo kiệt, thường xuyên cãi cọ với khác chỉ vì chút tiền lẻ. 20 đồng đối với ông là một sức cám dỗ quá lớn, ông sảng khoái nhận lời ngay. Quả nhiên ông giàu kinh nghiệm, sự cố mà Tào Mẫn và Xa Vũ loay hoay mãi xong, ông chỉ mất hai phút là xử lý êm . Cả hai học trò đều cảm thấy vô cùng nản lòng.

 

​Trên đường về, ngang qua xưởng gia công cơ khí, Tào Mẫn than thở rằng dùng máy móc bên trong. Đới Đồng Quang lẽ oai, bèn thao tác máy tiện và máy phay, nằng nặc đòi biểu diễn cho họ xem.

 

​Kỷ luật trong xưởng nghiêm, cứ kéo cầu d.a.o là dùng . Chính trong lúc biểu diễn, Đới Đồng Quang gặp tai nạn. Ông đang say xỉn, tay run rẩy, đầu óc cũng tỉnh táo. Đối mặt với sự cố bất ngờ, Tào Mẫn và Xa Vũ hoảng hốt. Chưa kịp tay sơ cứu thì Đới Đồng Quang ngã gục.

 

​Tào Mẫn đưa tay kiểm tra thở của sư phụ nhưng thấy gì. Cả hai liền nảy sinh ý định bỏ trốn. Xa Vũ sợ phát hiện hai cũng mặt ở đó, bèn lấy luôn 20 đồng đưa cho Đới Đồng Quang mang .

 

​Vân Ngưng : “Kiểm tra thở bằng tay chuẩn , nếu lúc đó họ lập tức đưa đến bệnh viện, vẫn còn cứu .”

 

​“Không chuẩn ? cứ tưởng còn thở thì chắc chắn là c.h.ế.t , như , khi lúc đó Đới Đồng Quang vẫn còn sống?”

 

​Vân Ngưng đáp: “Cái cũng chắc, để bác sĩ kiểm tra mới . quả thực máy phay tìm thấy dấu vân tay của Tào Mẫn và Xa Vũ, hẳn đây chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.”

 

​Trưởng xưởng ngậm ngùi: “ , tiếc quá mất. Ông là thợ vận hành lò chân duy nhất, kiếm cũng ít, bình thường khi còn bổng lộc bên ngoài. Cộng thêm tính tiết kiệm, khoản tiền dành dụm chắc chắn nhỏ, thế mà cả đời chẳng kịp tiêu.”

 

​Người thợ học việc chen lời: “Lại hời cho bà vợ ông .”

 

​“Hời cái khỉ gì,” Trưởng xưởng hạ giọng, “Vợ ông cũng khổ lắm. Ông thường xuyên đ.á.n.h vợ, cứ uống chút rượu là động tay động chân. Vết thương vợ ông rõ mồn một, bọn còn phát hiện .”

 

​Vân Ngưng kinh ngạc: “ ngày nào ông cũng uống rượu mà.”

 

​Trưởng xưởng gật đầu: “Thế nên ngày nào vợ con ông cũng đánh. Bây giờ hai con họ đang thu dọn đồ đạc, chuyển . Người của phòng Quản lý nhà đất đến, như là trống một phòng, mấy trong xưởng đang dòm ngó cả đấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-229.html.]

​“Dọn ? Theo quy định của Viện Một, Đới Đồng Quang qua đời vì tai nạn, họ là vẫn thể tiếp tục ở căn nhà đó ?”

 

​“Đâu t.a.i n.ạ.n trong lúc việc, khác chứ. Hơn nữa là do bọn họ ở tiếp nữa, chắc là dây dưa gì với Đới Đồng Quang. Cầm tiền rời , thoát khỏi đàn ông đó, như cũng .”

 

​Người bình thường chuyện trả nhà cho cơ quan lẽ sẽ thấy tiếc nuối, nhưng nếu đặt trong cảnh , Vân Ngưng thể hiểu . Căn nhà đó là nhà của Đới Đồng Quang, nhưng chắc là tổ ấm của Tần Hương Mai. Mỗi ngày ở đó, bà chỉ việc nhà và chịu đòn roi mà thôi.

 

​Trưởng xưởng rầu rĩ: “Bây giờ thì , lò chân bỏ xó, đường ống mát của cô cũng gia công . Báo cáo trình lên , nhưng nhất thời vẫn tìm thế phù hợp. Chúng đều đưa đồ lò cả , thật sự lo lắng chuyện nảy sinh.”

 

​Tào Mẫn và Xa Vũ đưa , chuyện của Đới Đồng Quang xem như tạm khép , bây giờ đến lượt Vân Ngưng buồn phiền. Không Đới Đồng Quang, chiếc lò chân quả thực cách nào khởi động nổi.

 

​Vân Ngưng đành về văn phòng. Vốn tưởng chuyện sẽ suôn sẻ, ngờ xảy t.a.i n.ạ.n kiểu .

 

​Mạnh Hải hỏi: “Chị ?”

 

​Liên Khiết nhịn bật : “Trong lòng , Vân Ngưng là thần thánh mà việc gì cũng ?”

 

​Mạnh Hải ngượng ngùng gãi đầu: “ đang nghĩ, chị Vân Ngưng thông minh như , thể thao tác trực tiếp lò chân .”

 

​Liên Khiết nhận xét: “Thế thì đúng là thần thánh thật.”

 

​Mạnh Hải Vân Ngưng bằng ánh mắt mong đợi.

 

​Vân Ngưng: “…”

 

​Cho dù cô là thần thánh, cũng thể ngay lập tức học cách vận hành lò chân , càng thể hiểu cách giải quyết đủ loại rắc rối phát sinh trong quá trình hàn chứ!

 

​Vân Ngưng vẻ nghiêm túc: “Đồng chí Tiểu Mạnh, đoàn kết là sức mạnh, sức mạnh của tập thể là vô biên, thể hùng cá nhân !”

 

​Liên Khiết híp mắt: “Đồng chí Tiểu Mạnh bây giờ chỉ tin tưởng mỗi cô thôi.”

 

​“Cô còn tâm trạng trêu nữa,” Vân Ngưng thu vẻ mặt nghiêm túc, ngã vật ghế uể oải, “Trưởng xưởng , phía lãnh đạo động tĩnh gì. cũng gọi điện cho chú Vương, chú cũng tìm thích hợp. Đường ống mát đây, cho hết trong lò chân .”

 

​“Chắc chắn là tìm mà. Chỉ cần một phù hợp thôi, xưởng 211 chẳng nhẫn nhịn Đới Đồng Quang lâu đến thế.”

 

​Vân Ngưng cố gắng vận động trí não: “Lẽ nào chúng cứ chờ suông? Hay là trường học tóm đại một sinh viên?”

 

​“Không kinh nghiệm thực tế, .”

 

​“Giảng viên thì ?”

 

​“Giảng viên thì kinh nghiệm thao tác thực tế ?”

 

​Vân Ngưng gục mặt xuống bàn với vẻ mặt còn thiết sống.

 

​Liên Khiết sang Minh Vũ vẫn còn khá bình tĩnh: “Kỹ sư Minh, sốt ruột ?”

 

​Minh Vũ thong thả đáp: “Có nhà ăn nấu cơm nữa , gì mà sốt ruột?”

 

​Liên Khiết: “…”

 

​Minh Vũ tủm tỉm: “Mọi đừng vội, cũng đang thử liên hệ quen, viện binh.”

 

​Mắt Vân Ngưng sáng rực lên.

 

​Lời dứt, điện thoại liền reo vang. Minh Vũ nhấc ống lên vài câu, khi cúp máy liền tiếc rẻ báo tin: “Viện binh dạo bận, tàu hỏa qua đây cũng mất hơn ba mươi tiếng, đến .”

 

​Vân Ngưng một nữa gục xuống.

 

​Minh Vũ bụng an ủi: “Mọi đừng quá buồn, …”

 

​Vân Ngưng vực dậy tinh thần: “Anh còn cách khác ?”

 

​Minh Vũ : “ học cách hấp bánh bao mới, tối nay về nhà sẽ , ngày mai mang đến cho ăn.”

 

​Vân Ngưng: “…”

 

​Liên Khiết: “…”

 

​Đã lúc nước sôi lửa bỏng vẫn còn tâm trạng hấp bánh bao cơ đấy!

 

​Mạnh Hải giơ tay cao tít: “ ăn!”

 

​Tất cả trong viện đều đang đổ xô tìm thể vận hành lò chân . Vương Chí tìm ròng rã suốt hai ngày mà vẫn kết quả, ông nóng lòng sốt ruột đến phòng tổ thiết kế, lo lắng bọn họ quá mức âu sầu nên định bụng tới khuyên nhủ vài câu.

 

​Ai dè bước qua cửa, Vương Chí ngửi thấy mùi bánh bao thơm nức mũi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...