Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 230:π
Cập nhật lúc: 2026-08-29 02:55:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nồi bánh bao chay bằng bột mì trắng tinh mới hấp xong, chỉ ngửi mùi thôi thấy hạnh phúc.
Mấy Mạnh Hải thi ăn ngấu nghiến.
Vương Chí: “……”
Vân Ngưng nhiệt tình mời mọc: “Chú Vương, chú mau xuống ăn cùng bọn cháu , bánh bao kỹ sư Minh ngon lắm ạ!”
Liên Khiết khen ngợi: “Có phong thái của đầu bếp lớn đấy.”
Vương Chí thể nhịn nữa: “Các cô lo lắng chút nào ?!”
Uổng công ông còn đặc biệt chạy tới đây an ủi bọn họ!!
“Xe đến núi ắt đường,” Minh Vũ , “Không thì cũng hết cách, chẳng lẽ bây giờ chúng sinh con bồi dưỡng nó thành thợ vận hành ?”
Liên Khiết gắp một miếng sườn bỏ miệng, hàm hồ: “Bây giờ sinh cũng kịp nữa .”
Vân Ngưng : “Chú Vương, chú mà qua ăn mấy miếng là hết thật đấy.”
Vương Chí: “Các! Người!”
Bây giờ giờ ăn cơm , ăn bánh bao cái gì!!
Mạnh Hải đưa tới một đĩa củ cải khô muối: “Viện trưởng Vương, dưa Liên Khiết muối đấy, chú nếm thử xem.”
Liên Khiết nhắc nhở: “Phải gọi là chị.”
Vương Chí mặt cảm xúc: “Còn tâm trạng ăn dưa muối ?”
Vân Ngưng đưa chiếc bánh bao qua: “Chú xem, trắng mập thế , thơm lắm ạ.”
Vương Chí cúi đầu bánh bao và dưa muối.
Những chiếc bánh bao và đĩa dưa muối trông hết sức bình thường.
Vương Chí: “……”
Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến thế nào ông xuống, nếm thử một miếng, một miếng, …
Vương Chí đoạt luôn chiếc bánh bao trong tay Mạnh Hải: “ là tồi, Minh Vũ ngoài việc nghiên cứu tên lửa thì cái gì cũng thể nghiên cứu thấu đáo.”
Mạnh Hải: “……”
Chỉ còn cái cuối cùng thôi mà!!
“Dưa muối cũng ngon,” Vương Chí , “Viết công thức , để đem về nhà thử.”
Một lát , trưởng xưởng hớt hơ hớt hải xông : “Mọi tìm thấy ... của lò chân …”
Mấy Vân Ngưng miệng vẫn đang ngậm bánh bao, đồng loạt sang trưởng xưởng.
Trưởng xưởng: “……thợ vận hành ? Không đúng, bây giờ là mấy giờ? Tại các cô đang ăn cơm?! Không là nên khổ sở tìm ?!”
Vương Chí giật lấy chiếc bánh bao từ trong miệng Minh Vũ, đưa cho trưởng xưởng: “Nếm thử ?”
Minh Vũ: “?!”
Mười giây , trưởng xưởng tâm phục khẩu phục: “Ngon thật đấy, kỹ sư Minh thực sự cân nhắc đổi nghề ? Không nghiên cứu tên lửa thì thôi, bánh bao giỏi thế cũng .”
Minh Vũ: “……”
Buổi tối, Lục Lăng đến đón Vân Ngưng tan .
Vân Ngưng khen ngợi bánh bao của Minh Vũ ngớt lời: “Trước đây em chỉ kỹ sư Minh thích ăn, ngờ nấu ăn cũng cừ như ! Bánh bao khác hẳn khác, thơm lắm!”
Lục Lăng: “……”
Anh hỏi: “Mọi tìm nữa ?”
“Em thì cạn kiệt các mối quan hệ về mặt ,” Vân Ngưng dang hai tay, “Anh đúng, đây là dự án tập thể, việc tìm cứ giao cho tập thể .”
Lục Lăng đạp xe chậm, đầu : “Hôm nay ngóng một chuyện.”
“Liên quan đến lò chân ?”
“Ừm,” Lục Lăng , “Vợ của kỹ sư Minh đúng chuyên ngành .”
Vân Ngưng suýt nữa thì nhảy khỏi xe đạp.
Vợ của Minh Vũ?!
Lục Lăng tiếp: “Anh gọi điện thoại xác nhận với đơn vị cũ của kỹ sư Minh. Hai vợ chồng họ từng việc trong cùng một đại viện, lúc đó vợ của là Thu Mộng Vũ ở trong xưởng, chịu trách nhiệm vận hành lò chân . Mãi đến khi kỹ sư Minh điều đến Viện Một, Thu Mộng Vũ cũng xin nghỉ việc theo.”
Hai đều nghiệp đại học, còn là bạn cùng trường, tình cảm vô cùng hòa thuận. Vân Ngưng từng Minh Vũ nhắc đến Thu Mộng Vũ, chỉ mang cơm về cho vợ.
Vân Ngưng tò mò hỏi: “Tại Thu Mộng Vũ đến xưởng 211 ? Thợ vận hành lò chân hiếm như , chị đó thì dễ như trở bàn tay nhỉ?”
“Cái thì rõ, kỹ sư Minh cũng từng nhắc đến việc ở bộ phận của . Nếu em , khuyên em nên trực tiếp hỏi .”
Vân Ngưng nghĩ nghĩ , cũng cảm thấy nên trực tiếp hỏi trong cuộc thì hơn. nhà Minh Vũ lắp đường dây điện thoại, nên đành chờ đến ngày mai .
Cô và Lục Lăng về đến lầu thấy Nguy Minh Châu vẻ mặt bí hiểm chạy xuống: “Hai theo !”
Nguy Minh Châu kéo tay Vân Ngưng thẳng lên lầu.
Vân Ngưng ngạc nhiên hỏi: “Hôm nay cô ? Chúng cũng tăng ca, cô về nhà còn sớm hơn cả chúng ?”
“Hôm nay khỏe nên xin nghỉ phép, hai mau qua đây.”
Nguy Minh Châu kéo Vân Ngưng và Lục Lăng phòng của cô .
Trong phòng cô bàn học, nhưng một chiếc máy may. Lúc sàn nhà chất đầy những mảnh vải vụn, giường còn hai bộ thành phẩm, là một bộ âu phục và một chiếc…
“Váy cưới?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-230p.html.]
Tuy rườm rà lộng lẫy như váy cưới của các thế hệ , nhưng mang bóng dáng rõ rệt của một chiếc váy cưới.
Người trong đại viện khi kết hôn đa đều mặc váy đỏ, hiếm mặc váy cưới trắng.
Nguy Minh Châu đắc ý : “Tạp chí mua miêu tả như đấy, cái là tự tưởng tượng mà may, thế nào, chứ? Hai vẫn tổ chức tiệc cưới, bộ quần áo cứ giữ để mặc lúc tiệc !”
Vân Ngưng cẩn thận kiểm tra đường kim mũi chỉ và cách cắt may của bộ quần áo. Tay nghề của Nguy Minh Châu quả thực là tuyệt đỉnh, đường may thẳng tắp, một sợi chỉ thừa nào.
Trước đây Vân Ngưng chỉ ủng hộ Nguy Minh Châu theo đuổi ước mơ, nhưng bây giờ cô ủng hộ Nguy Minh Châu đổi nghề!
Vân Ngưng hào hứng kéo Nguy Minh Châu , nhiệt tình vạch kế hoạch: “Cô thì hãy nhà thiết kế thời trang, sáng lập thương hiệu riêng, hợp tác với nhà xưởng để phát triển thương hiệu thật lớn mạnh! Đợi hai năm nữa cô về miền Nam tìm nhà máy phù hợp. Nghe , thử xem ! Bây giờ cô cứ yên tâm thiết kế vài bộ, thành hàng hot! Cho dù quần áo cô tự may thất bại, cô cũng thể đến miền Nam đ.á.n.h hàng. Đến lúc đó nhớ cẩn thận gặp cướp đường, đúng , tiên cô học lái xe !”
Vân Ngưng hoạch định sẵn lộ trình mười năm tới cho Nguy Minh Châu, bao gồm cả việc sẽ mua nhà ở , và mua cổ phiếu nào.
Tuy Nguy Minh Châu hiểu lắm, nhưng thấy dáng vẻ Vân Ngưng nghiêm túc, cô bèn cầm bút và sổ lên, cẩn thận ghi chép . Biết ích thật?
Váy cưới và âu phục là quà Nguy Minh Châu tặng cho Vân Ngưng và Lục Lăng. Vân Ngưng ôm chiếc váy cưới, vui vẻ về nhà. Lục Lăng chậm rãi theo lưng cô.
Thang Phượng Ngọc vẫn về, Vân Ngưng liền giục Lục Lăng thử quần áo.
Lục Lăng như , : “Em vạch kế hoạch cho Nguy Minh Châu đấy thế, …”
Anh còn dứt lời, Vân Ngưng “Suỵt” một tiếng. Cô bước đến mặt Lục Lăng, vòng tay ôm eo , mật : “Thực đúng như những gì đang nghĩ đấy.”
Lục Lăng: “?”
Vân Ngưng thú nhận: “Em đến từ một tinh cầu xa xôi, trình độ khoa học kỹ thuật ở tinh cầu của bọn em cao hơn các nhiều. Nơi của các sắp xảy chuyện gì, em đều hết.”
Với bộ dạng bất chấp tất cả.
Lục Lăng: “……”
Vốn dĩ luôn Vân Ngưng tiết lộ chút gì đó, bây giờ thật , nhưng … khó tin quá nhỉ?
Vân Ngưng giả vờ tiếc nuối : “Em còn thể cho , em cách nào về tinh cầu của nữa, chỉ đành ở đây thôi. Cho nên cứ yên tâm, em sẽ chịu trách nhiệm với , sẽ 'ăn xong lau mép' bỏ .”
Lục Lăng: “……”
Vân Ngưng nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt Lục Lăng: “Hơn nữa, em phát hiện một vấn đề nghiêm trọng.”
Lục Lăng: “?”
Vân Ngưng nghiêm túc : “Bánh bao Minh Vũ hấp, thực sự ngon hơn hấp.”
Lục Lăng hít sâu một : “Em … cái gì?”
Vân Ngưng gật đầu: “Thật đó, em cứ tưởng tài nấu nướng của là tuyệt nhất, ngờ Minh Vũ mới là lợi hại. Anh , thể những món ăn bình thường nhất trở nên ngon miệng mới là bản lĩnh thực sự.”
Lục Lăng đẩy Vân Ngưng , một lời thẳng bếp.
Vân Ngưng gọi với theo: “Không thử âu phục nữa ?”
Lục Lăng mở tủ, cúi lấy bột mì: “Không rảnh.”
Vân Ngưng hài lòng gật gù, về phòng lẩm bẩm: “Cho chừa cái tội cứ mấy chuyện , hứ.”
Ngày hôm , Vân Ngưng và Liên Khiết liền tìm Minh Vũ.
Vân Ngưng bi phẫn lên án: “ vẫn luôn cho rằng chúng chỉ là đồng nghiệp.”
Minh Vũ: “? Không thì là gì? Vợ chồng ? Cô chắc kỹ sư Lục sẽ phanh thây tám mảnh ?”
“Là bạn bè! Chúng là bạn bè!”
Liên Khiết cũng hùa theo: “Chúng từng giấu giếm chuyện gì, ngờ căn bản coi chúng là bạn.”
Mạnh Hải căng thẳng ba .
Vân Ngưng và Liên Khiết tự nhiên mấy lời ? Minh Vũ là , là hiểu lầm gì chăng? toẹt thế thì sứt mẻ tình cảm quá, Minh Vũ nên trả lời thế nào đây?
Minh Vũ đáp: “Bạn hiền, cho mật khẩu sổ tiết kiệm của cô , đưa một vạn đồng.”
Mạnh Hải: “……”
Ồ, hóa còn thể phản đòn kiểu .
Lần hỏng bét , đến lượt Vân Ngưng cứng họng. Tuy , giữa Minh Vũ và Vân Ngưng, Mạnh Hải vẫn kiên định ủng hộ Vân Ngưng.
Vân Ngưng : “Mật khẩu của là 123456, trong sổ vặn đúng một vạn, tan ngân hàng rút . Bây giờ chúng giải quyết vấn đề của .”
Mạnh Hải: “……”
Bọn họ đều là bình thường!!
Minh Vũ cam bái hạ phong: “ thua , hai thẳng .”
Vân Ngưng vặn hỏi: “Vợ chính là thợ vận hành lò chân , cho chúng ?”
“Ồ, chuyện ,” Minh Vũ thản nhiên , “Mấy hôm nay chẳng vẫn luôn bận liên lạc với bạn bè ?”
Vân Ngưng: “……Hai chuyện thì liên quan gì đến ?”
“Nhìn cô kìa, đúng là càng ngày càng ngốc,” Minh Vũ tủm tỉm, “Những bạn đó đều là bạn của chị dâu cô đấy. Chính vì cô từng thợ vận hành lò chân nên mới các mối liên hệ để nhờ cậy chứ.”
Vân Ngưng: “……”
Minh Vũ cảm thán: “Không ngờ điểm thôi mà các cô cũng nghĩ thông . Tối nay về sẽ hấp thêm nồi bánh bao nữa cho các cô tẩm bổ não.”
Liên Khiết: “……”
Trong tích tắc , Vân Ngưng thực sự cảm thấy ngốc hết t.h.u.ố.c chữa. cô nhanh phản ứng : “Không đúng, nhờ thẳng chị dâu đến giúp một tay nhanh hơn ? Chẳng đây chị vẫn ở nhà máy trong đại viện ? Tại tìm khác vòng vèo như ?”
Minh Vũ đáp với giọng điệu nhẹ nhàng: “Rất đáng tiếc, .”
“Tại ?”
“Cô đang bệnh, tiện cho lắm,” Minh Vũ , “Nếu thì cô nghĩ tại cô tiếp tục chứ?”