Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 231
Cập nhật lúc: 2026-08-29 04:08:23
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hóa là bệnh.
... Minh Vũ đến Viện Một hai năm .
Vân Ngưng cẩn thận dò hỏi: “Có tiện hỏi chị mắc bệnh gì ?”
Nếu là căn bệnh mà thế hệ tìm cách chữa khỏi, lẽ cô còn thể giúp một tay.
Minh Vũ trả lời thẳng: “Nói chung điều kiện sức khỏe của cô cho phép, , cô cứ nghĩ cách khác .”
Nói xong, liền thu dọn đồ đạc ngoài, “Ngày mai ăn bánh quẩy bánh bao chay, các loại bánh trái khác cũng , cứ với một tiếng nhé~”
Minh Vũ rời , để ba Vân Ngưng, Liên Khiết và Mạnh Hải đưa mắt .
Vân Ngưng ngập ngừng hồi lâu mới hỏi: “Ngày nào cũng tan đúng giờ, là để về nhà chăm sóc vợ ?”
Liên Khiết : “Có khi đúng là . Trước chúng bảo gọi chị dâu ngoài ăn cơm, luôn miệng từ chối.”
Mấy cùng chung một văn phòng mấy tháng nay, nhưng ai từng gặp mặt Thu Mộng Vũ, chị dường như chỉ tồn tại qua lời kể của Minh Vũ.
Thu Mộng Vũ ốm nặng, hơn nữa còn kéo dài lâu.
Vân Ngưng nhất thời câm lặng.
Cô quá hiểu cảm giác , từ khi sinh đến lúc nhắm mắt xuôi tay, sinh mệnh lúc nào cũng chậm rãi trôi , nó thể đột ngột tăng tốc bất cứ lúc nào.
Vân Ngưng ngẫm nghĩ : “Kỹ sư Minh đến Viện Một, vì... ở đây gần các bệnh viện thủ đô hơn ?”
Lương Án coi là vùng ngoại ô của thủ đô. Mặc dù là ngoại ô, nhưng vẫn gần hơn so với mấy đại viện khác. Hơn nữa, từ Lương Án trung tâm thành phố cũng thuận tiện.
Nghĩ đến tầng sâu xa , Vân Ngưng chút chạnh lòng. Vừa xót xa cho Thu Mộng Vũ, buồn cho Minh Vũ.
Đời điều khiến cô cảm thấy may mắn nhất chính là bố đều . Cô thực sự nỡ để họ trơ mắt cô rời bỏ thế gian.
Mạnh Hải hỏi: “Có chúng nên đến thăm chị dâu một chuyến ?”
"Không , Minh Vũ vẫn luôn giấu giếm chúng chuyện , e là để chúng . Việc từng dẫn chị dâu xuất hiện chắc chắn nguyên nhân khác."
Bọn họ mà đến đó bây giờ thì đường đột quá.
Xưởng 211 đang thiếu thợ vận hành lò chân , tiến độ nghiên cứu động cơ mới tạm thời đình trệ, nhờ thế Minh Vũ thể tan đúng giờ.
Anh nhẩm tính thời gian hối hả về nhà. Theo thỏa thuận giữa và Viện Một, khi điều chuyển tới đây, bắt buộc chia một căn hộ khép kín, đồng thời Viện Một cũng gánh vác một phần chi phí chữa bệnh của Thu Mộng Vũ.
Dù gọi là căn hộ, nhưng thực chất chỉ một phòng ngủ và một phòng khách, may mà vẫn bếp và nhà vệ sinh riêng, chịu cảnh chen chúc chung chạ với khác như ở những khu nhà tập thể kiểu ống.
Minh Vũ xách túi rau bếp , đó mới phòng thăm Thu Mộng Vũ.
Thu Mộng Vũ đang giường, tủ đầu giường bên cạnh đặt một cuốn tạp chí nghiên cứu khoa học, cuốn tạp chí đang mở đến giữa, bên trong còn kẹp một mẩu giấy.
Tóc cô cạo trọc , vóc dáng gầy gò ốm yếu, cơ thể dường như chỉ còn mỗi da bọc xương.
Trên tủ đầu giường còn đặt một bức ảnh cũ, là ảnh chụp chung của cô và Minh Vũ thời đại học. Hai tán cây trong khuôn viên trường, Minh Vũ đang ngốc nghếch giơ tay biểu tượng chữ V. Thu Mộng Vũ trong ảnh thì tóc dài ngang lưng, ôm sách giáo khoa ngực. Tuy ăn mặc giản dị nhưng vẫn toát lên sức sống thanh xuân bừng sáng.
Thu Mộng Vũ thời trẻ mang vẻ thanh thuần trong trẻo. Còn phụ nữ hiện tại, khuôn mặt chẳng thể tìm bất cứ dấu vết nào của quá khứ nữa.
Minh Vũ bước phòng, dặn dò: “Ngày mai mới sang , em chịu khó một chút nhé, nấu cơm ngay đây.”
Thu Mộng Vũ hiện tại thể tự lo liệu sinh hoạt thường ngày. Tính cô hiếu thắng, việc gì thể tự thì sẽ cố gắng tự , nhưng riêng chuyện nấu nướng thì đành chịu.
Ban đầu Minh Vũ trưa nào cũng chạy về nhà nấu cơm cho Thu Mộng Vũ. Về vợ xót con gái nên đến tận nơi kề cận chăm sóc, Minh Vũ mới thở phào nhẹ nhõm phần nào.
Hai ngày nay em trai Thu Mộng Vũ đám cưới, vợ bắt buộc về lo liệu.
Thường những lúc thế , bất kể trong viện bận rộn đến , Minh Vũ cũng sẽ tan ca đúng giờ, phòng thiết kế bơm tuabin bên cũng quen với điều đó.
Thu Mộng Vũ mỉm : “Em tự lo mà, cứ bận việc của , vội . Chẳng bảo dạo đang nghiên cứu, nghiên cứu...”
Minh Vũ đỡ lời: “Động cơ YF-75.”
" , tiến độ đến ?"
Từ ngày Thu Mộng Vũ đổ bệnh, Minh Vũ còn mấy khi giấu giếm công việc của nữa.
hôm nay, câu hỏi của cô, Minh Vũ bỗng chút ngần ngừ.
Nếu như Thu Mộng Vũ mắc bệnh, cô chắc chắn vẫn sẽ mong tiếp tục cống hiến. Về phần tham vọng sự nghiệp, Thu Mộng Vũ dường như còn mạnh mẽ hơn cả Minh Vũ.
Đới Đồng Quang chỉ là quen thuộc với thao tác lò chân , nhưng Thu Mộng Vũ thì khác, từ khi cô bao giờ từ bỏ việc học hỏi thêm, đối với ngóc ngách trong xưởng và viện nghiên cứu cô đều nắm rõ trong lòng bàn tay.
Thậm chí ngay cả ở lĩnh vực chuyên môn của Minh Vũ, cô cũng thể thao thao bất tuyệt đưa những nhận định rành mạch. Đáng tiếc ông trời ghen tị với tài, cuộc đời Thu Mộng Vũ từ đến nay từng suôn sẻ.
Thấy dáng vẻ của , Thu Mộng Vũ gặng hỏi: “Gặp khó khăn ? Liên quan đến xưởng ? Em giúp gì ?”
Nếu chuyện dính líu đến cô, Minh Vũ sẽ chẳng chần chừ như .
Thu Mộng Vũ bằng ánh mắt đầy thiết tha.
Minh Vũ ngập ngừng một lát, né tránh ánh mắt của Thu Mộng Vũ, đáp: “Dẫu cũng là chu trình giãn nở, trong nước từng công nghệ tương tự, lúc bắt tay gặp trục trặc cũng là điều bình thường.”
Thu Mộng Vũ chút hụt hẫng. Cô còn tưởng…
Thu Mộng Vũ thở dài: “Em cứ tưởng thể giúp một tay, tay nghề của em ở xưởng là giỏi nhất cơ mà.”
Minh Vũ nặn nụ : “Đương nhiên là giỏi nhất , ai gặp rắc rối gì cũng đều chạy đến thỉnh giáo em mà.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-231.html.]
Thu Mộng Vũ cong môi nhẹ: “Anh là .”
Minh Vũ lảng tránh bếp nấu cơm.
Dạo gần đây, càng ngày càng dám thẳng mắt Thu Mộng Vũ.
Tình trạng sức khỏe của cô tệ.
Mỗi thấy cô, đều kìm mà suy nghĩ, lỡ như một ngày cô thật sự thì ? nếu cô, sợ thấy mặt cô cuối.
Trong bếp, Minh Vũ vẫn loáng thoáng tiếng Thu Mộng Vũ vọng : “Kỹ thuật của em tuyệt đối là nhất, dù ở cũng luôn là xuất sắc nhất.”
Minh Vũ lau vội giọt nước mắt chực trào nơi khóe mi, đầu tiếp tục bếp.
Tài nấu nướng của Minh Vũ cừ, tất cả đều là do khi kết hôn rèn giũa mà thành. Gia cảnh nhà bình thường, tem phiếu lương thực thời đại học đều do trong làng gom góp cho, lấy tư cách mà kén cá chọn canh.
Thu Mộng Vũ khác. Dù mất cha từ sớm, nhưng cô học vấn cao, từng giảng dạy tại trường đại học, nay nghỉ hưu, khoản lương hưu cũng khả quan.
Trước cô thích bánh, thể nặn bánh bao thành đủ loại hoa văn mắt. Để Thu Mộng Vũ ăn ngon, Minh Vũ bắt buộc nâng cao tay nghề nấu nướng, đặc biệt là mảng bánh.
Cơm nấu xong, Minh Vũ đỡ Thu Mộng Vũ lên xe lăn đẩy phòng khách.
Minh Vũ bảo cô cứ ở trong phòng ngủ mà ăn, nhưng Thu Mộng Vũ nhất quyết chịu, cô thừa nhận bản vô dụng.
Minh Vũ cằn nhằn: “Bác sĩ dặn , em hóa trị xong, chú ý giữ gìn.”
Thu Mộng Vũ cãi : “Chỉ là ăn bữa cơm thôi mà, em vẫn .”
Nói đoạn cô cầm đôi đũa lên, nhưng tay chút sức lực nào, đôi đũa rơi cạch xuống bàn.
Cả hai chìm lặng.
Minh Vũ là lên tiếng phá vỡ bầu khí tĩnh mịch , cố nặn một nụ vui vẻ: “Hôm nay canh đấy, để lấy thìa cho em nhé.”
Thu Mộng Vũ gượng gạo nhoẻn miệng , đưa mắt ngoài cửa sổ.
Mặt trời vẫn lặn, những ngọn núi xa xa ánh nắng phác họa những đường viền rõ nét. Trên cành cây ngoài cửa sổ mấy chú chim đang đậu, tiếng chim hót líu lo ngớt.
Từ khi đổ bệnh đến nay, ngoại trừ bệnh viện, Thu Mộng Vũ bước chân khỏi cửa nửa bước. Cô cách nào chấp nhận bộ dạng của lúc , càng thể chịu đựng nổi ánh mắt dị nghị của khác khi .
Minh Vũ nhịn lên tiếng: “Ăn tối xong, đẩy em ngoài dạo một vòng nhé, mấy đồng nghiệp của cứ nhắc mãi chuyện rủ em cùng ăn cơm...”
"Thôi bỏ ," Thu Mộng Vũ ngắt lời , “Bộ dạng em thế .”
Cô cúi đầu và cơm, thêm lời nào nữa.
Minh Vũ lường câu trả lời của cô, nhưng trong lòng vẫn khỏi dâng lên cảm giác hụt hẫng. Anh hy vọng Thu Mộng Vũ thể ngoài dạo, để ánh nắng chiếu rọi lên , ít nhất cũng sẽ cảm giác vẫn đang sống.
Bữa tối diễn khá đơn giản.
Để chữa bệnh cho Thu Mộng Vũ, tiền tiết kiệm của hai vợ chồng gần như cạn sạch. Tuy bọn họ đều thể khám chữa tại bệnh viện công nhân viên của cơ quan, nhưng căn bệnh của Thu Mộng Vũ khá đặc thù, bệnh viện tuyến xử lý , đành lên các bệnh viện lớn thủ đô.
Minh Vũ lầm bầm: “Hai ngày nữa là sinh nhật em , dù thế nào cũng ăn mừng một chút chứ. Hay là ăn nhà hàng nhé, mới phát hiện mấy quán ngon lắm, chắc chắn em sẽ thích.”
Thu Mộng Vũ nhắc nhở: “Em khỏi nhà .”
"Em , cũng sẽ nữa, ở nhà với em."
"Thế ," Thu Mộng Vũ bảo, “Anh ăn nhiều , món nào ngon thì mua về cho em.”
Minh Vũ buồn bực gì.
Ăn tối xong, Minh Vũ cùng Thu Mộng Vũ sách.
Hôm nay cô khó tập trung, cứ vài trang nhắm nghiền mắt . Minh Vũ thấy liền cất sách , dỗ cô ngủ.
Thu Mộng Vũ thiu thiu ngủ, nhanh say giấc.
Minh Vũ dọn dẹp vệ sinh.
Bên ngoài cửa sổ bắt đầu rơi những giọt mưa rả rích. Mây đen đang chầm chậm kéo tới. Từ ngày Thu Mộng Vũ lâm bệnh, Minh Vũ ghét nhất là những ngày trời mưa, gian u ám tĩnh mịch, hệt như một điềm báo chẳng lành.
Bầu trời đêm cuối cùng cũng mây đen nuốt chửng.
Đợi đến khi Minh Vũ dọn dẹp xong xuôi phòng ngủ, kinh hoàng thấy Thu Mộng Vũ đang nhíu chặt mày đau đớn, thở mỏng manh yếu ớt.
Anh sững sờ mất hai giây, trong đầu xẹt qua vô vàn những hình ảnh tồi tệ, những cảnh tượng kinh khủng xuất hiện vô trong giấc mơ của . Có vài , choàng tỉnh thoát khỏi cơn ác mộng, thấy Thu Mộng Vũ vẫn đang ngoan ngoãn bên cạnh, cảm giác lúc hệt như hồi sinh.
Thu Mộng Vũ đang lên cơn sốt, trán nóng ran. Minh Vũ sợ nhất là những lúc cô phát sốt, bần thần một thoáng cuống cuồng đỡ cô dậy, cõng lưng chạy xuống lầu.
Ban đầu định gọi taxi để bệnh viện bên ngoài đại viện, bởi Thu Mộng Vũ tiếp tục điều trị ở bệnh viện 711 nữa. ở đây taxi quá hiếm hoi, đúng ngày mưa gió, chẳng chiếc nào chịu chạy tới.
Minh Vũ đành cõng cô bộ.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, trút xuống mái tôn nhà xe tạo thành những tiếng ồn đinh tai nhức óc. Vì sớm thấy trời dấu hiệu đổ mưa nên đường chẳng còn bóng , mặt đường nhựa nước mưa xối rửa bóng loáng.
Minh Vũ cõng Thu Mộng Vũ cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Tuy Thu Mộng Vũ mặc áo mưa, nhưng vẫn sợ cô ngấm nước mưa sẽ khiến bệnh tình trở nặng.
Chạy nửa đường, Minh Vũ vội tạt một cửa hàng vẫn đóng cửa trú tạm, linh cảm dường như Thu Mộng Vũ rơi trạng thái hôn mê.