Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 233:*

Cập nhật lúc: 2026-08-29 04:08:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Đây là đầu tiên họ gặp mặt, nhưng Vân Ngưng ít kể về những câu chuyện liên quan đến Thu Mộng Vũ. Thu Mộng Vũ ở đơn vị cũ là một huyền thoại, là một nhân vật xuất chúng thể khiến tất cả các thợ cả lâu năm nể phục im lặng.

 

​Ngay cả những thợ lâu năm khó tính và tự phụ nhất, khi Thu Mộng Vũ cũng vui vẻ, ai dám xúi quẩy tỏ thái độ với chị chứ?

 

​Vân Ngưng : “Việc xét nghiệm tủy vẫn tiếp tục, cứ thử thêm xem , lỡ thành công thì quá đúng ? Đợi chị khỏe đến ở xưởng 211, chắc chắn sẽ đối thủ.”

 

​Thu Mộng Vũ gặp Vân Ngưng liền thấy vui vẻ, chị hỏi: “Là em nấu cháo cho chị đúng ?”

 

​Vân Ngưng gật đầu: “Kỹ sư Minh với chị ạ?”

 

​Thu Mộng Vũ lắc đầu: “Chị chỉ cảm giác đó là bát cháo dành riêng cho bệnh, và chắc chắn là do em nấu.”

 

​Vân Ngưng sững , đó hạ giọng : “Thực em cũng từng mắc bệnh nặng, ăn thứ gì khác nên đành tự nấu cháo cho ăn, lâu dần quen tay nên nấu ngon hơn. Nếu nhiều thời gian, em còn thể nấu ngon hơn thế nữa.”

 

​Thu Mộng Vũ cảm thán: “Em kiên cường vượt qua , may mắn thật đấy.”

 

​Vân Ngưng coi là vượt qua . Cô từng dạo quanh quỷ môn quan, tiếp tục sống sót theo một cách khác, quả thực là may mắn.

 

​Vân Ngưng an ủi: “Chắc chắn chị cũng sẽ gặp may mắn thôi.”

 

​"Vận may gì đó, chị để ý nữa ," Thu Mộng Vũ nghỉ ngơi một chốc mới tiếp tục , “Minh Vũ đang gặp rắc rối ? Rắc rối trong công việc .”

 

​Vân Ngưng tại Thu Mộng Vũ hỏi như .

 

​Rắc rối duy nhất mà họ đang gặp hiện nay là lò chân thợ vận hành. với tình hình mắt, Thu Mộng Vũ rõ ràng thích hợp để .

 

​Thu Mộng Vũ chút đắc ý : “Tâm tư của giấu chị , chị qua là ngay. Nói thật , vấn đề rắc rối của , liệu chị giúp ?”

 

​Vân Ngưng bái phục Thu Mộng Vũ sát đất: “Sao chị cái gì cũng ?”

 

​"Chị việc gì khác nên cứ nghĩ ngợi lung tung thôi. Em chị xem, rốt cuộc là khó khăn gì?"

 

​Vân Ngưng do dự một lát. Cô lo lắng cho sức khỏe của Thu Mộng Vũ, cảm thấy chị thực sự giúp nên liền kể thật.

 

​" chị tuyệt đối . Chị mới trải qua một trận sốt cao, tĩnh dưỡng cho , sức để mấy việc đó ."

 

​Thu Mộng Vũ bắt đầu thở hổn hển: “Chẳng còn những khác ?”

 

​"Hả?"

 

​"Người tuy mất, nhưng vẫn còn hai đồ , bọn họ cách thao tác. Chị kinh nghiệm, thể giúp giám sát. Mọi chỉ cần kê cho chị một chiếc giường để chị thật thoải mái. Khi nào vấn đề thì cứ đến hỏi chị, chị sẽ đưa phương án giải quyết cho."

 

​Vân Ngưng lập tức từ chối: “Không , hàn vảy cần tới mấy chục tiếng đồng hồ, thời gian quá dài sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của chị.”

 

​"Ngủ ở mà chẳng là ngủ? Cùng lắm thì trả thêm cho chị chút thù lao, em xem bệnh tình của chị thế , đang cần tiền mà."

 

​Minh Vũ xách bữa trưa : “Làm phiền em , để chăm sóc cô .”

 

​Vân Ngưng nhíu mày về phía Minh Vũ.

 

​Minh Vũ thấy lạ hỏi: “Sao ?”

 

​Thái độ của Thu Mộng Vũ kiên quyết: “Em quan tâm, dựng cho em một phòng bệnh ngay trong xưởng!”

 

​Cuối cùng Minh Vũ chọn một phương án thỏa hiệp.

 

​Xưởng việc quá ồn ào, chắc chắn thể để Thu Mộng Vũ ở đó quá lâu. Vì , Minh Vũ mượn căn phòng nhỏ của bác bảo vệ xưởng 211.

 

​Phòng trực ban tuy lớn, nhưng cũng thể đặt một chiếc giường, còn thể kê thêm hai cái bàn.

 

​Thu Mộng Vũ tạm thời ở đây. Nếu quá trình gia công xuất hiện vấn đề, thể dùng xe lăn đẩy chị kiểm tra tình hình, vấn đề thì chị cứ nghỉ ngơi tại phòng trực ban.

 

​Việc Thu Mộng Vũ đồng ý giúp đỡ là điều xưởng 211 cầu còn . Nếu do thời gian quá gấp rút, họ hận thể dựng ngay một căn nhà bên cạnh xưởng cho cô.

 

​Trong chuyện , vô tội duy nhất là bác bảo vệ "đuổi" khỏi phòng trực ban.

 

​Bác bảo vệ: “Hử? Không còn phòng nữa?? Bắt việc bên ngoài á?!”

 

​Ban giám đốc xưởng liền trả cho bác bảo vệ gấp đôi tiền lương, cho bác che ô nghỉ ngơi bên ngoài, ban đêm chỉ cần tuần tra hai vòng là .

 

​Lúc bác bảo vệ mới chịu vui vẻ.

 

​Tào Mẫn và Xa Vũ vốn đang giữ phối hợp điều tra, nay phá lệ tạm thời thả .

 

​Dù thì họ cũng thực sự tay g.i.ế.c . Trên cầu d.a.o và máy phay chỉ dấu vân tay của Đới Đồng Quang, những dấu chân ông để cũng cho thấy dấu hiệu xô xát. Điều khiến nhà họ Đới bức xúc nhất là việc hai họ thấy c.h.ế.t cứu và cố tình che giấu sự việc.

 

​Lò chân cuối cùng cũng bắt đầu hoạt động.

 

​Tiếng ầm ầm trầm đục vang lên, kim đo độ chân bảng điều khiển bắt đầu di chuyển, khí bên trong lò đang dần hút hết ngoài.

 

​Thu Mộng Vũ đội mũ xe lăn, chỉ khi trở xưởng việc giây phút , chị mới thực sự cảm giác còn đang sống.

 

​Đáng lẽ nên ngoài từ sớm.

 

​Quá trình hàn tuy gặp đôi chút trục trặc, nhưng chung vẫn diễn khá suôn sẻ.

 

​Giữa chừng xảy bảy sự cố nhỏ, mỗi Thu Mộng Vũ đẩy đến lò chân , phản ứng của chị đều bình tĩnh. Chỉ cần quan sát hai phút, chị liền thể đưa phương án giải quyết chuẩn xác nhất.

 

​Hơn nữa, họ thành công ngay trong thử đầu tiên.

 

​Quá trình nguội diễn khá dài. Sau khi chờ đợi mười mấy tiếng đồng hồ, nhiệt độ lò mới hạ xuống mức phù hợp. Lúc họ mới mở lò chân , lấy khuôn và linh kiện . Vách trong và lớp vỏ ngoài của buồng lực đẩy gắn kết thành một khối thống nhất, lớp áo nước mát thành!

 

​Trải qua khâu kiểm tra, Vân Ngưng rút kết luận, hàn vảy mười phần thành công, công việc sản xuất động cơ YF-75 thể tiến hành bước tiếp theo!

 

​Minh Vũ đẩy Thu Mộng Vũ rời khỏi xưởng 211.

 

​Thu Mộng Vũ lưu luyến : “Chỉ khi ở trong xưởng em mới cảm thấy sức lực, khỏi đây là thấy mệt mỏi .”

 

​"Sau sẽ dẫn em dạo nhiều hơn."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-233.html.]

​Thu Mộng Vũ : “Hay là em nhận hai đồ ? Dạy bảo cho họ một chút, kinh nghiệm của em thể lãng phí như , nếu em c.h.ế.t là mất hết.”

 

​Lòng Minh Vũ chùng xuống.

 

​Có điều vẫn chiều theo nguyện vọng của Thu Mộng Vũ, đích trao đổi với xưởng trưởng xưởng 211.

 

​Xưởng trưởng đương nhiên bằng lòng, vung tay lên một cái, tuyên bố Thu Mộng Vũ thể tùy ý chọn , gì thì , cánh cửa xưởng 211 vĩnh viễn rộng mở chào đón chị!

 

​Suy tính , Thu Mộng Vũ quyết định chọn Vân Ngưng tiên.

 

​Minh Vũ nhắc nhở: “Vân Ngưng là kỹ sư mà.”

 

​"Kỹ sư thì cũng xưởng chứ, đây chẳng cũng suốt ngày chạy xuống xưởng ?" Thu Mộng Vũ phản bác, “Em nhận , cô thông minh nhất, học gì cũng nhanh. Cô bắt buộc tới, để cô học thành thạo , lỡ em , cô vẫn thể truyền đạt cho khác.”

 

​Minh Vũ : “Đừng suốt ngày nhắc đến chuyện nữa, hôm nay nhiều ở xưởng 211 cũng xét nghiệm tủy đấy.”

 

​Thu Mộng Vũ bĩu môi: “Anh cứ mau với xưởng trưởng , bảo ông chọn thêm hai lanh lợi một chút. Kẻ nào quá ngốc em dạy , mệt tim lắm.”

 

​Thu Mộng Vũ lên tiếng, Vân Ngưng tất nhiên vô cùng bằng lòng học, kinh nghiệm thực tiễn là thứ vô giá.

 

​Dù thì cô cũng thường xuyên túc trực xưởng. Có cơ hội học hỏi thế , cô cảm ơn Thu Mộng Vũ mới đúng.

 

​Những ngày kế tiếp, Vân Ngưng theo Thu Mộng Vũ dạo quanh các phân xưởng.

 

​Lúc ở trong xưởng, nếu do Thu Mộng Vũ cạo trọc đầu, gần như ai chị là một bệnh. Đôi mắt chị lúc nào cũng sáng ngời, thao tác máy móc vô cùng điêu luyện. Dù sức lực còn nhiều, nhưng vẫn nhận sự thuần thục và điêu luyện trong từng động tác của chị.

 

​Mấy ngày theo học Thu Mộng Vũ, Vân Ngưng thể là thu hoạch nhiều kiến thức bổ ích.

 

​Thu Mộng Vũ chỉ thao tác giỏi mà còn giảng giải vô cùng cặn kẽ. Hơn nữa, chị giảng đến ai cũng đều thấu hiểu đến đó.

 

là hình mẫu chuẩn mực của một thầy.

 

​Chủ nhật tuần đó tình cờ là sinh nhật của Thu Mộng Vũ, đúng ngày nghỉ chung. Nhóm Vân Ngưng và Liên Khiết mang theo quà đến nhà thăm chị.

 

​Mẹ của Thu Mộng Vũ là bà Bành Tuyết Vân tới. Từ khi Thu Mộng Vũ đổ bệnh, bà luôn ở cùng để tiện bề chăm sóc con gái.

 

​Mặc dù Thu Mộng Vũ , nhưng khi ngã bệnh, tinh thần của cô sa sút nhiều. Nếu nhờ Bành Tuyết Vân túc trực bên cạnh cùng tình cảm vợ chồng gắn bó với Minh Vũ, Bành Tuyết Vân tin rằng lẽ con gái bà chọn cách buông xuôi ngay từ những ngày đầu phát bệnh.

 

​Hiếm khi thấy trong nhà đông vui trẻ tuổi thế , Bành Tuyết Vân phấn khởi.

 

​Những ngày tháng qua con gái bà chịu đủ thiệt thòi , nay bạn bè ở bên cạnh động viên thế thật là .

 

​Thu Mộng Vũ trông cũng vui, hề tỏ e ngại tự ti như trong tưởng tượng.

 

​Vân Ngưng đưa món quà chuẩn cho Thu Mộng Vũ: “Bọn em đang bàn dẫn chị lên thành phố dạo một vòng. Nghe một bách hóa lớn chuyên nhập hàng từ Hồng Kông, quần áo đặc biệt thời thượng. Bạn em cũng xem thử, chị cùng nhé?”

 

​Thu Mộng Vũ gần như cần suy nghĩ liền gật đầu đồng ý.

 

​Dường như khi ở bên bạn bè, chị mới thực sự cảm nhận đang sống.

 

​Vân Ngưng reo lên: “Tuyệt quá, nhân tiện nhờ bạn em thiết kế cho chị hai bộ đồ luôn. Cô may quần áo giỏi lắm, còn may cả váy cưới cho em nữa cơ!”

 

​Thu Mộng Vũ nghi hoặc: “Váy cưới ?”

 

​"Mặc lúc kết hôn đó chị, kiểu đám cưới phương Tây ," Vân Ngưng liếc Minh Vũ, “Hai tổ chức đám cưới , một cái đám cưới kiểu phương Tây nhé? Em cho chị mượn váy cưới mặc.”

 

​Thu Mộng Vũ vẻ hình dung đám cưới phương Tây trông như thế nào.

 

​Vân Ngưng nhân cơ hội hẹn với Thu Mộng Vũ, tới đến thăm sẽ mang chiếc váy cưới theo.

 

​"Tụi em cũng nhờ tới bệnh viện hỏi ," Liên Khiết chen lời, “Tình trạng của chị vẫn thể tiến hành ghép tủy . Chỉ cần tìm tủy tương thích là ngay, chị đừng nản lòng nhé!”

 

​Bành Tuyết Vân , ánh mắt thoáng xẹt qua nét ảm đạm.

 

​Người trong nhà đều hợp tủy…

 

​Cũng hẳn là tất cả.

 

đó, lẽ mặt họ nữa.

 

​Bành Tuyết Vân chằm chằm chiếc điện thoại, khẽ nhíu mày.

 

​Vân Ngưng nhận điều bất thường, bèn hỏi: “Bác ạ? Bác thấy trong khỏe ?”

 

​"Không gì," Bành Tuyết Vân nặn một nụ , “Bác đang nghĩ đến chuyện xét nghiệm tủy, thực ...”

 

​Minh Vũ và Thu Mộng Vũ cùng sang.

 

​Bành Tuyết Vân : “Mộng Vũ, chú út của con vẫn xét nghiệm .”

 

​Thu Mộng Vũ xong lắc đầu: “Thôi bỏ ạ.”

 

​"Cứ báo với chú một tiếng, thử xem , lẽ nào con định để giương mắt con... Dù cũng thêm một tia hy vọng mà. Chú cũng kết hôn sinh con , thể cứu con."

 

​Thu Mộng Vũ rầu rĩ đáp: “ cứ nghĩ đến bố, con thể nào chấp nhận .”

 

​Bầu khí vui vẻ bỗng chốc tan biến.

 

​Nhóm Vân Ngưng ý nên hỏi sâu thêm. Bành Tuyết Vân ôn tồn giải thích: “Chú út và bố con bé từ mặt . Trước tình cảm em , tự dưng cãi vã ầm ĩ. Chú nó bỏ nhà , từ đó bao giờ trở nữa.”

 

​Liên Khiết hỏi: “Có mâu thuẫn gì nghiêm trọng ạ?”

 

​"Bác cũng rõ lắm. Khi đó bố con bé tức giận, cấm cho bác gặng hỏi. Thực tình cảm hai em vốn , bố con bé luôn lo lắng quan tâm em trai, cứ bảo em nó còn nhỏ, bắt nhường nhịn. Công việc của chú út bấp bênh, bố con bé thường xuyên lấy tiền nhà bù đắp cho chú , mà vì nể mặt mũi em trai nên còn dám cho trực tiếp... Bác thực sự gia đình sai ở đắc tội với chú đến mức độ đó."

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...