Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 234:*
Cập nhật lúc: 2026-08-29 04:08:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhắc đến chú út, trong lòng Bành Tuyết Vân chút oán trách.
Tình cảm của hai em họ vốn luôn , qua cũng thường xuyên. Chú út còn giúp đỡ chăm sóc Thu Mộng Vũ, tình cảm giữa hai chú cháu cũng tồi.
Bình thường trong nhà mua sườn, mua thịt đều gọi chú tới ăn cùng, thịt thời đó còn khó mua hơn bây giờ nhiều. Ngay cả Bành Tuyết Vân cũng thích chú đến nhà, coi chú như em ruột.
đột nhiên một năm, chú ít đến nhà hẳn. Mặc kệ gọi thế nào, cũng đến.
Hai em cãi một trận to đúng ngày sinh nhật của cha, từ đó còn qua nữa.
Chồng của Bành Tuyết Vân buồn bã một thời gian dài mới dần buông bỏ chuyện . Về khi ông lâm bệnh nặng qua đời, lúc lâm chung vẫn còn nhớ đến em trai. Lúc mê man ông cứ gặng hỏi Bành Tuyết Vân, hỏi tại em trai chịu đến thăm .
Nhìn chồng ốm yếu vẫn nhớ thương em trai, vẫn gặp em trai cuối, trong lòng Bành Tuyết Vân càng thêm xót xa.
hết cách , chính là đến. Mãi cho đến lúc chồng bà nhắm mắt xuôi tay, chú vẫn hề xuất hiện.
Cũng là thâm thù đại hận gì, mà ngay cả cái c.h.ế.t cũng thể xóa bỏ.
Bành Tuyết Vân : “Nhỡ tủy tương thích, vay mượn tiền đưa cho chú , cũng cầu xin chú giúp con.”
Thu Mộng Vũ trầm mặt, vẫn lắc đầu.
Bành Tuyết Vân quyết ý. Hôm nay thấy dáng vẻ vui vẻ của Thu Mộng Vũ khi ở cùng bạn bè, bà thực sự quá con gái tiếp tục sống.
Đừng xác suất tương thích lớn, chỉ cần chú chịu đến xét nghiệm, đưa yêu cầu gì, Bành Tuyết Vân cũng sẽ đồng ý.
Bành Tuyết Vân lôi cuốn danh bạ điện thoại .
Gia đình chú út dọn nơi khác, họ quá lâu liên lạc, Bành Tuyết Vân thậm chí còn để tìm .
Vân Ngưng hiệu cho Liên Khiết và những khác ở cùng Thu Mộng Vũ, còn cô thì theo Bành Tuyết Vân xuống cửa hàng tạp hóa lầu gọi điện thoại.
Bành Tuyết Vân đeo kính lão tra điện thoại, Vân Ngưng hỏi: “Chú sẽ đồng ý chứ ạ?”
"Bác . Trước tình cảm của chú và Mộng Vũ , nhưng cũng nhiều năm gặp . Chú một lòng một cắt đứt quan hệ với nhà bác. Haizz, uổng công bác đối xử với chú như ."
Cuối cùng Bành Tuyết Vân cũng tìm thấy điện thoại đơn vị cũ của Thu Cao Hiên.
Bà gọi qua, điện thoại thậm chí còn từng đến cái tên Thu Cao Hiên. Bên cũng bụng, giúp đỡ hỏi thăm tung tích của ông trong đơn vị, mới nghỉ việc hơn mười năm nay, thậm chí rời khỏi quê nhà đến thành phố khác sinh sống.
Trong lòng Bành Tuyết Vân dâng lên cảm giác hụt hẫng.
Chú thực sự mảy may nhớ đến con họ chút nào. Quá tuyệt tình.
Bành Tuyết Vân gọi liên tiếp nhiều cuộc điện thoại, tìm bạn cũ của Thu Cao Hiên để dò hỏi tung tích. Thu Cao Hiên như thể bốc khỏi thế gian, chẳng dặn dò ai một câu bỏ , cuối cùng chỉ chú lên phía Bắc, là thực hiện ước mơ.
Vân Ngưng hỏi: “Ước mơ của chú là gì ạ? Nếu chú trong ngành nào thì tìm bạn bè trong ngành đó sẽ dễ dàng hơn nhiều. Hơn nữa, cái năm chú rời , khỏi nhà chắc hẳn vẫn cần giấy giới thiệu chứ? Có thể tìm mở giấy giới thiệu cho chú ạ?”
Bành Tuyết Vân : “Người phụ trách mở giấy giới thiệu ở khu chúng ... haizz, chắc chắn là nữa , lúc đó cũng lớn tuổi. Cao Hiên và chồng bác giống , đều là nhà văn, chuyên lách. Chú thích bài, nhưng họ đều dùng bút danh, cho dù bây giờ chú chút danh tiếng, bác cũng cái tên nào là chú nữa.”
Vân Ngưng an ủi: “Bác đừng vội, chúng cứ hỏi các nhà xuất bản xem, nếu là nhà văn thì chắc chắn liên hệ với nhà xuất bản. Chẳng chú về phía Bắc ? Ở các thành phố phía Bắc, nhà xuất bản phát triển cũng chỉ vài nơi, từ từ tìm kiểu gì cũng sẽ thấy thôi ạ.”
Vân Ngưng giành lấy một tia hy vọng sống cho Thu Mộng Vũ.
Mặc dù xác suất tương thích thành công cao, mặc dù cô thể dùng đạo đức để ép buộc đối phương xét nghiệm hiến tủy, mặc dù kể cả khi ghép tủy thành công thì vẫn còn nhiều cửa ải khó khăn vượt qua, nhưng cô vẫn Thu Mộng Vũ sống.
Ước mơ của Thu Cao Hiên là trở thành nhà văn, chắc chắn thể thiếu việc qua với biên tập viên và nhà xuất bản. Vân Ngưng tuy quen những , nhưng Vương Chí quen.
Ít nhất ông cũng quen những mảng tin tức, báo chí. Những trong giới hẳn là quen lẫn .
Nghe xong suy nghĩ của Vân Ngưng, Vương Chí liền gọi điện cho vài bạn, nhờ họ giúp đỡ tìm .
Thế nhưng, tìm một ở Hoa Quốc quả thực chẳng khác nào mò kim đáy bể. Liên tiếp mấy ngày trôi qua vẫn chút động tĩnh nào.
Lúc họp với Thường Phán Nhi, Vân Ngưng còn lấy hết can đảm hỏi bà một câu.
"Bên truyền thông truyền hình thì từng gặp vài , nhưng lắm. Ta quen thuộc với các biên tập viên của tạp chí hơn," Thường Phán Nhi híp mắt , “Các bài của cháu đều lượt xuất bản , điều lợi cho việc xét duyệt chức danh kỹ sư bậc trung và bậc cao của cháu . Dạo em ý tưởng gì mới ?”
Dạo gần đây Vân Ngưng ngày nào cũng chạy xuống xưởng, mệt mỏi hơn bình thường gấp mấy , nên về nhà cô còn thời gian bài nữa.
Nghe Thường Phán Nhi , Vân Ngưng lập tức đáp: “Có ạ! Đợi cháu sắp xếp thời gian rảnh cháu sẽ ngay!”
Thường Phán Nhi : “Được, cũng sẽ giúp cháu hỏi thăm thử, tên gì nhỉ, Thu Cao Hiên đúng ? Có tin tức gì sẽ gọi điện cho cháu.”
Rõ ràng Thường Phán Nhi "nhân duyên" hơn Vương Chí.
Đến địa vị như của bà , là bà quen nhiều , mà là nhiều đến chị hơn.
Bà chỉ cần gọi điện hỏi một câu, liền đến vài chủ động giúp hỏi thăm, nhanh manh mối mới.
Hôm đó nhóm Vân Ngưng từ nhà ăn về văn phòng, Minh Vũ vẫn còn đang càu nhàu món bánh nướng ở nhà ăn đủ thơm, thì điện thoại gọi tới.
Thường Phán Nhi : “Dường như từng thấy bài của vị Thu Cao Hiên , là báo nội bộ của quân đội, quân đội đóng ở thủ đô.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-234.html.]
Đó là một bài ca ngợi tình cảm gia đình. Khi bài mới mất cha, khi xong ôm mặt rống suốt hai tiếng đồng hồ.
Báo nội bộ của quân đội... Lẽ nào Thu Cao Hiên chạy quân đội công việc văn chức ?
Nếu là quân đội đóng ở thủ đô, Vân Ngưng thật sự quen một .
Vân Ngưng lập tức gọi điện thoại cho Hoàng Phi. Hiện tại Hoàng Phi rời khỏi xưởng Titan, trở về phục vụ trong quân đội.
Nghe thấy lời nhờ vả của Vân Ngưng, Hoàng Phi sảng khoái nhận lời ngay: “Chỉ cần đến giới thiệu đối tượng cho thì chuyện gì cũng dễ !”
Bố vợ của Hoàng Phi vẫn từ bỏ việc giới thiệu đối tượng xem mắt cho . Tư tưởng của thế hệ khá bảo thủ, họ coi trọng vấn đề con cái nối dõi, luôn cảm thấy Hoàng Phi thế hệ là tuyệt đối .
Vân Ngưng cũng sảng khoái đáp: “Nếu thực sự tìm , thế nào cũng giúp khuyên nhủ hai bác !”
Cúp điện thoại xong, Vân Ngưng mới thấy Minh Vũ đang căng thẳng cô.
Cảm xúc của Minh Vũ luôn định, chỉ cần cơm nhà ăn xảy vấn đề, chuyện gì cũng thể chấp nhận, Vân Ngưng hiếm khi thấy căng thẳng như .
Vân Ngưng sợ Minh Vũ mừng hụt một phen, bèn dặn: “Mới chỉ chút manh mối thôi, đừng ôm hy vọng quá lớn.”
Minh Vũ nháy mắt xì như một quả bóng bẹp: “ ngay là dễ dàng thế mà.”
Anh lẩm bẩm tự với : “Bỏ , cho dù tìm cũng chắc tương thích tủy, cho dù tương thích thành công cũng thể xảy phản ứng bài xích, cho dù vượt qua phản ứng bài xích...”
Mạnh Hải và Liên Khiết sang Minh Vũ.
Minh Vũ: “... đều vượt qua phản ứng bài xích , chẳng mùa xuân của đến nữa ?!”
Liên Khiết nhịn phì : “Kỹ sư Minh bình thường cứ vẻ lớn đắn, thực chất căn bản vẫn chỉ là một đứa trẻ.”
Minh Vũ: “Bánh quẩy hấp ngày mai phần của cô .”
Liên Khiết: “... Kỹ sư Minh là đàn ông trưởng thành nhất mà từng quen !”
Minh Vũ mảy may lay động.
Liên Khiết: “Trông đôi với Mộng Vũ nhất đời!”
Minh Vũ cong khóe môi.
Liên Khiết: “Hai đúng là một cặp trời sinh!”
Minh Vũ : “Ngày mai chia cho cô năm cái!”
Liên Khiết vô cùng mãn nguyện.
Chỉ Vân Ngưng và Mạnh Hải vẫn đang nhẩm tính: “Chỉ riêng Liên Khiết lấy năm cái , hai chúng còn tới lượt ăn ??”
Lại qua thêm hai ngày, Hoàng Phi truyền tin tức về cho Vân Ngưng.
Anh thực sự tìm thấy một tên Thu Cao Hiên trong quân đội. Người năm nay 43 tuổi, hiện đang ở ngay thủ đô, quê quán cũng trùng khớp. Ông từng là nhà báo, từng đến nhiều nơi nguy hiểm để đưa tin, thậm chí từng chiến trường lập nhiều cống hiến xuất sắc, về quân đội thu nạp.
Hiện tại ông vẫn đang giữ vị trí phóng viên quân đội, phần lớn các bài đều là bản tin thời sự, thỉnh thoảng tản văn. Văn phong của Thu Cao Hiên khá , nhưng xuất sắc bằng mảng tin tức thời sự. Các bài báo của ông từng đoạt giải thưởng báo chí ở nước ngoài.
Hoàng Phi việc nhanh nhẹn, trực tiếp giao điện thoại cho Vân Ngưng: “ tính tình khá cao ngạo. Phương thức liên lạc tìm cho cô , còn việc ông chịu giúp đỡ thì chỉ thể xem thái độ của chính ông , thể miễn cưỡng .”
Thu Cao Hiên ở trong quân đội mười hai năm, luôn công việc văn chức. Hiện tại ông đưa tin nhiều hơn về các sự kiện liên quan đến quân đội, các bài báo cũng đều xoay quanh quân sự.
Thời trẻ ông thích xông pha, từng xe lửa vỏ xanh, vác bao tải ngược xuôi bôn ba khắp chốn. Nay tuổi tác cao, ông chỉ trải qua những ngày tháng yên bình.
Những năm đầu sống một trong quân đội, do đơn vị khá quan tâm đến vấn đề cá nhân của cán bộ, nên đầy hai năm đón vợ con ông lên cùng, từ đó ông cắt đứt liên lạc với quê nhà.
Bây giờ họ một sân nhỏ thuộc về riêng , phòng ốc tuy nhiều, nhưng cũng đủ cho cả nhà sinh hoạt. Hai đứa con của ông là một cặp sinh đôi long phụng, năm nay mười tám tuổi. Người lớn hơn một chút là Thu Sở, cô em gái nhỏ hơn tên Thu Viện. Hai em vẫn hệt như hồi nhỏ, hễ gặp là cãi vã chọc ghẹo, nhưng xa nhớ.
Hôm nay là ngày nghỉ, hai em đều học. Trước khi Thu Cao Hiên về, họ đang giúp dọn dẹp nhà cửa.
Trong nhà nhiều món đồ cũ, một chiếc rương là của hồi môn của Đồng Mai, bên trong chất đầy những đồ vật từ thời còn ở quê nhà. Bà mười mấy năm sắp xếp cái rương , hôm nay nhân lúc các con nghỉ, cuối cùng cũng thời gian dọn dẹp .
Thu Viện đầy vẻ mới mẻ lấy những đồ vật linh tinh: “Những thứ đều là của nhà ạ? Con thấy bao giờ luôn.”
Đồng Mai : “Cái núm v.ú giả hồi đó con từng dùng đấy, quên ? Lúc đó để tìm nó cũng tốn ít công sức, cuối cùng vẫn là bác cả của các con lục tìm ở trong nhà mang cho đấy.”
Thu Viện tò mò hỏi: “Mẹ cứ nhắc đến bác cả, nhưng con từng gặp bác bao giờ.”
Nụ mặt Đồng Mai bỗng cứng đờ.
Bà và Thu Cao Hiên kết hôn muộn, lúc mấy đứa nhỏ đời, cả qua đời .