Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 235:•

Cập nhật lúc: 2026-08-29 04:08:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Bà vứt chiếc núm v.ú giả thùng rác: “Trước mặt bố các con tuyệt đối đừng nhắc tới bác cả đấy nhé.”

 

​Thu Sở lớn tiếng làu bàu: “Đã là bác cả của tụi con thì bố với bác chẳng em ruột ? Anh em với thì chuyện so đo nhiều thế. Mẹ con xem, cho dù con nhóc Thu Viện lén ăn hết kẹo sữa Thỏ Trắng con giấu nữa, con cũng trách nó.”

 

​Thu Viện mặt quỷ trêu chọc: “Vâng, trách em, chỉ đuổi theo em qua ba con phố thôi chứ mấy.”

 

​Thu Sở: “Anh thấy em ăn nhiều đồ ngọt quá nên mới giúp em chạy bộ tiêu hóa đấy chứ!”

 

​"Hừ, chẳng giấu gì , bánh quy đào trong nhà cũng em ăn sạch . Mẹ bảo tháng mua thêm bánh mới ."

 

​Đồng t.ử Thu Sở co rút, lao thẳng về phía Thu Viện. Thu Viện đoán hành động của trai, liền nhấc chân bỏ chạy thục mạng.

 

​Mắt thấy hai đứa nhỏ sắp sửa lao đ.á.n.h , Đồng Mai chọn cách nhắm mắt ngơ.

 

​Hai đứa con thực sự quá nghịch ngợm, nỗi khổ chỉ những ai nuôi con mới thấu hiểu. Bọn chúng thích ẩu đả thì cứ để chúng đ.á.n.h , ít nhất bà cũng yên tĩnh một lát.

 

​Đồng Mai tiếp tục thu dọn rương đồ.

 

​Nằm lặng lẽ nơi góc rương là một cuốn album ảnh cũ.

 

​Đồng Mai gần như lãng quên nó. Khi cầm lên lật giở, bà mới sực nhớ đây là cuốn album từ nhiều năm về , khi hai đứa nhỏ vẫn chào đời.

 

​Bên trong đa phần là ảnh chụp của bà và Thu Cao Hiên, ảnh thẻ một inch đen trắng, cũng cả ảnh chụp trong tiệm ảnh. Khâu bối cảnh chụp khá đơn sơ, nhưng dẫu một bức ảnh lưu giữ kỷ niệm vẫn là điều đáng quý.

 

​Tiếp theo đó là…

 

​Đồng Mai thấy một bức ảnh chụp đại gia đình.

 

​Đó là bức ảnh chụp chung của cả nhà họ Thu.

 

​Hồi đó bà và Thu Cao Hiên còn đăng ký kết hôn, bà đến góp vui nhưng Thu Cao Hiên nằng nặc kéo bà bằng .

 

​Nổi bật nhất trong bức ảnh chính là gia đình cả. Bác cả là nhà văn danh tiếng, bác dâu là giảng viên đại học. Thu Mộng Vũ khi còn nhỏ nhưng thành tích học tập vô cùng xuất sắc, tính tình dũng cảm xông xáo, từ nhỏ thường xuyên đè mấy đứa nhóc nghịch ngợm trong ngõ dạy dỗ, ai dám trêu chọc con bé.

 

​Gia đình ba cùng một em trai còn đang ẵm ngửa, ai nấy đều rạng rỡ tỏa sáng.

 

​Đồng Mai đến xuất thần, mãi tới khi Thu Viện nhào lên bà mới giật hồn.

 

​Thu Viện thở hổn hển hỏi: “Mẹ ơi, đây là ạ? Bức ảnh con từng thấy bao giờ thế?”

 

​Đồng Mai : “Đây chính là gia đình bác cả của con, còn cả ông bà nội nữa.”

 

​Thu Viện thật kỹ hồi lâu mới : “Mọi trẻ quá, con nhận . Bác dâu xinh thật đấy, còn bác cả... bác cả trông cũng giống bình thường mà.”

 

​"Đừng bậy," Đồng Mai bất lực , “Ngoại hình bác cả con đúng là chút... nhưng bác từng giúp đỡ nhà nhiều, lưng bàn tán về tướng mạo của khác.”

 

​Thu Sở cuối cùng cũng đuổi kịp tới nơi: “Em là thỏ ? Sao nhảy nhanh thế!”

 

​Thu Viện lườm trai một cái: “Anh mau đây xem , là bác cả đấy.”

 

​"Uầy, đây là bác cả thật ."

 

​Thu Viện tò mò hỏi: “Bác cả luôn giúp đỡ nhà , tại chúng liên lạc với bác ạ? Bố còn từng dẫn tụi con khỏi thủ đô nào nữa cơ.”

 

​Đồng Mai khổ.

 

​Năm xưa Thu Cao Hiên sự nghiệp trắc trở, tâm trạng buồn bực u uất, thế nào cũng nhất quyết chịu đến nhà cả nữa. Đồng Mai từng khuyên nhủ vô nhưng Thu Cao Hiên căn bản thèm .

 

​Về cả nhà bọn họ chuyển nơi khác, thế là cắt đứt liên lạc thật.

 

​Mãi , mới nhận tin cả lâm bệnh nặng.

 

​Đồng Mai dặn dò: “Nhớ lấy khuôn mặt là , đừng cho bố các con . Đến tận bây giờ ông vẫn bất cứ chuyện gì liên quan đến bác cả .”

 

​"Tại ạ?"

 

​"Có lẽ liên quan đến công việc, bố con cũng từng rõ ràng với ."

 

​Đồng Mai thầm nghĩ, chỉ khi chột mới thể rõ ràng.

 

​Thế nhưng Thu Cao Hiên cũng từng cả câu nào, nên Đồng Mai cũng gặng hỏi thêm. Dẫu thì bà sống với Thu Cao Hiên, chỉ cần ông đối xử với bà là .

 

​Điện thoại bàn trong nhà đột nhiên vang lên.

 

​Thu Cao Hiên công việc văn chức, nhiều bài của quân đội đều dựa ngòi bút của ông, nên gia đình sớm lắp đường dây điện thoại riêng.

 

​Thu Viện chạy tới nhấc ống , nhưng con bé dẫu vẫn còn nhỏ tuổi, hai câu liền sang cầu cứu Đồng Mai: “Mẹ ơi, tìm bố ạ, con trả lời thế nào đây?”

 

​Đồng Mai đành bước qua máy.

 

​Vừa thấy giọng của đầu dây bên , trong lòng Đồng Mai liền dâng lên cảm giác xa lạ quen thuộc. Bà sững sờ chốc lát, ngập ngừng hỏi: “Chị là...”

 

​Thu Viện và Thu Sở vẫn đang chí chóe cãi vì miếng bánh quy đào.

 

​"Anh với em bao nhiêu , đừng ăn một như thế. Trong nhà đồ ăn ngon thì em nhớ đến nữa chứ."

 

​Thu Viện cãi : “Lần nhà hầm sườn heo, ăn nhiều hơn em tận năm miếng, đúng năm miếng luôn đấy!”

 

​"Anh đang tuổi ăn tuổi lớn, sức ăn khỏe thì thế nào!"

 

​"Cỡ mà cũng đòi tuổi ăn tuổi lớn? Đến một mét tám còn tới, đừng lớn thêm nữa, chỉ tổ mất mặt!"

 

​Hai em đang cãi hăng say thì thấy Đồng Mai thất thần bước tới.

 

​Bà khẽ nhíu mày, thừ một góc. Mặc cho Thu Viện và Thu Sở cãi om sòm đến mức nào, bà cũng buồn lên tiếng.

 

​Hai đứa nhỏ cãi cọ thêm một lúc mới phát hiện điểm bất thường.

 

​Thu Viện vỗ nhẹ Thu Sở, hiệu cho trai im lặng. Cả hai cùng bước đến bên cạnh Đồng Mai: “Mẹ, thế ạ?”

 

​"Điện thoại của ai gọi đến ?"

 

​Đồng Mai lấy khăn tay lau mồ hôi hột trán, gượng : “Không , tối nay các con ăn món gì để nấu?”

 

​Thu Viện nghi hoặc chỉ tay chiếc rương: “Đồ đạc đều lôi hết ngoài kìa, cất trong ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-235.html.]

​"À, vẫn dọn dẹp xong," Đồng Mai xuống, “Phải dọn cho xong sớm thôi.”

 

​Thu Sở bảo: “Chẳng nếu dọn dẹp chậm thì tối nay cả nhà sẽ ăn tiệm ạ?”

 

​Đồng Mai: “...”

 

​Bà đặt đồ đạc trong tay xuống, khẽ thở dài một tiếng.

 

​"Mẹ ơi, rốt cuộc thế, đừng dọa con sợ chứ," Thu Viện lo lắng hỏi, “Mẹ thấy trong khó chịu ở ? Hay là bệnh viện nhé?”

 

​Nghe thấy hai chữ "bệnh viện", sắc mặt Đồng Mai càng trở nên nặng nề hơn.

 

​Bà chằm chằm Thu Viện và Thu Sở một lúc, cuối cùng mới trịnh trọng lên tiếng: “Hay là... ba con thử xem nhé?”

 

​Người gọi điện thoại đến chính là Bành Tuyết Vân, bác dâu cả của hai đứa nhỏ.

 

​Ban đầu hai chỉ khách sáo và xa cách hỏi thăm vài câu, chẳng còn thiết gắn bó như thuở . Sau đó, Bành Tuyết Vân liền rõ mục đích của cuộc gọi.

 

​Đồng Mai : “Bố các con chắc chắn sẽ chịu . Đến cả lúc bác cả qua đời ông còn chẳng buồn đến mặt một , gì đến chuyện của Mộng Vũ. con bé Mộng Vũ từ nhỏ hiểu chuyện, ngoan ngoãn. Thật là tiếc quá, quá mức tội nghiệp.”

 

​Thu Sở hiểu rõ bệnh m.á.u trắng là gì, căng thẳng hỏi: “Đi xét nghiệm tủy đau ạ? Con sợ tiêm lắm.”

 

​Thu Viện thì tỏ vẻ cả: “Đi chứ, dù cũng là ruột thịt mà . Chẳng bảo đây nhà bác cả luôn giúp đỡ nhà ?”

 

​Đồng Mai trầm ngâm suy tính về những ảnh hưởng tiêu cực mà việc hiến tủy thể gây cho hai đứa con của .

 

​Làm một , khi đối mặt với chuyện , điều đầu tiên bà cân nhắc đương nhiên là sức khỏe của con cái .

 

​Thu Viện đắc ý : “Con cái nè, sẽ phản ứng phụ nhưng kéo dài . Tủy xương khi lấy thì cơ thể sẽ tự động sản sinh bù . Con giỏi ?”

 

​Thu Sở chen lời: “Bảo bố cùng luôn , con xem bố đau thế nào.”

 

​Thế nhưng Đồng Mai vẫn khẽ thở dài.

 

​Thu Cao Hiên ư…

 

​Ông chịu cơ chứ?

 

​Năm xưa khi cả lâm bệnh nặng, cũng trăm phương ngàn kế mới tìm phương thức liên lạc của họ. Nhận điện thoại xong, Đồng Mai về thăm, nhưng khi Thu Cao Hiên đang công tác xa, phản ứng của ông vô cùng lạnh nhạt.

 

​Về đúng lúc Thu Sở ốm một trận thập t.ử nhất sinh, Đồng Mai đưa con trai bệnh viện chữa trị. Bác sĩ yêu cầu bắt buộc viện theo dõi, bà chỉ đành ở chăm sóc con.

 

​Nghe đó Thu Cao Hiên cũng chẳng hề về thăm cả lấy một .

 

​Đồng Mai thực sự thể nào hiểu nổi, dẫu cả cũng giúp đỡ ông nhiều.

 

​Sau khi Thu Cao Hiên công tác trở về, Đồng Mai gặng hỏi thì ông chỉ lạnh lùng đáp là do công việc bận rộn, hơn nữa cơ thể khỏe. Khi Đồng Mai mới phát hiện dáng của Thu Cao Hiên khập khiễng, ông giải thích là ở nơi công tác xe ngựa tông trúng, còn ngựa giẫm lên chân một cái.

 

​Đồng Mai từng thầm nghĩ, đây chính là quả báo.

 

​"Thôi bỏ , ba con cứ xét nghiệm . Các con và Mộng Vũ dẫu cũng chung dòng máu, đều như cả thôi."

 

​Bành Tuyết Vân ở bệnh viện chờ đón ba con Đồng Mai.

 

​Nhiều năm gặp, Bành Tuyết Vân suýt chút nữa nhận Đồng Mai. Trong ký ức của bà, Đồng Mai vẫn luôn là cô em gái nhỏ thích theo lưng . Chuyện quan hệ chị em dâu nhà vốn dĩ phức tạp, nhưng gia đình bà thì tuyệt nhiên như .

 

​Đồng Mai và Thu Cao Hiên là tự do yêu đương, bố hai bên đều can thiệp. Lúc kết hôn, cô sang nhà Bành Tuyết Vân chơi.

 

​Miệng cô ngọt ngào ngoan ngoãn điều, Bành Tuyết Vân luôn chăm sóc cô như em gái ruột, hai còn thường xuyên rủ bách hóa dạo phố. Bành Tuyết Vân món đồ gì đều chia sẻ cho Đồng Mai cùng dùng. Có tặng bà một thỏi son môi mang màu sắc mới lạ, mua ngoài thị trường cũng mua nổi, bà cũng mang dùng chung với Đồng Mai.

 

​Chẳng hiểu , về chuyện đổi thành thế .

 

​Đồng Mai thấy Bành Tuyết Vân, nghĩ tới bao năm qua cảnh của Thu Mộng Vũ khó khăn như mà gia đình từng xuất hiện lấy một , trong lòng khỏi dâng lên niềm hổ và áy náy khôn nguôi.

 

​Bà kéo hai đứa con giới thiệu với Bành Tuyết Vân: “Đây là Thu Viện, còn đây là Thu Sở.”

 

​Cảm giác quen năm xưa dần dần ùa về, Bành Tuyết Vân tạm thời gác những chuyện cũ trong quá khứ, mừng rỡ ngắm hai đứa nhỏ: “Đã lớn ngần , giống thật đấy, là một cặp sinh đôi em?”

 

​Đồng Mai mỉm gật đầu.

 

​Hai đứa nhỏ ngoan ngoãn cất tiếng chào: “Cháu chào bác dâu ạ.”

 

​Chỉ vỏn vẹn hai câu thôi, bao nhiêu oán hận chất chứa bấy lâu trong lòng Bành Tuyết Vân phút chốc tan biến sạch sẽ.

 

​Cảm giác xa lạ dần dần phai nhạt, dường như bọn họ trở về những năm tháng thanh xuân thuở nào.

 

​Chỉ là hai đứa trẻ mặt, lòng khỏi cảm thán thời gian trôi qua quá đỗi nhanh chóng.

 

​Đồng Mai : “Hai đứa nó là em trai em gái của Mộng Vũ, tỷ lệ tương thích của chúng chắc chắn sẽ cao hơn em.”

 

​Thế nhưng Bành Tuyết Vân ngập ngừng: “Tụi nó vẫn còn là những đứa trẻ, vẫn thực sự trưởng thành. Ghép tủy tuy thể tự hồi phục , nhưng dẫu thì...”

 

​"Không chị," Đồng Mai đáp, “Con bé Viện Viện nhà em đều cả , chỉ là đau đớn tạm thời thôi mà.”

 

​Bành Tuyết Vân nghẹn ngào cảm kích: “Mai Mai, chị thật sự cảm ơn em nhiều lắm, em...”

 

​Bà đưa mắt phía lưng Đồng Mai.

 

​Thu Cao Hiên vẫn hề xuất hiện.

 

​Xem ông vẫn còn oán trách gia đình bà.

 

​Đồng Mai hiểu rõ Bành Tuyết Vân đang hỏi điều gì, bà ngượng ngùng đỡ lời: “Chị dâu , Cao Hiên cũng quan tâm đến Mộng Vũ, nhưng công việc của bận quá, hôm nay thu xếp thời gian qua đây , nên mới bảo ba con em qua đấy ạ.”

 

​Bành Tuyết Vân gượng : “Mẹ con em chịu đến đây là chị ơn lắm .”

 

​Đồng Mai dẫn hai đứa nhỏ xét nghiệm kiểm tra tương thích.

 

​Kết quả xét nghiệm thể ngay . Sau khi tất các thủ tục lấy mẫu, Đồng Mai liền dẫn hai con về ngay.

 

​Bành Tuyết Vân ngạc nhiên giữ : “Về nhà chị ăn bữa cơm chứ, vội vàng thế em?”

 

 

 

 

 

 

Loading...