Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 237:"

Cập nhật lúc: 2026-08-29 04:08:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Bốn mắt , Thu Cao Hiên thiếu tự nhiên, ông nụ của lúc chắc chắn còn khó coi hơn cả .

 

​Cuộc gặp gỡ khiến Thu Cao Hiên trở tay kịp. Ông từng nghĩ ngày đoàn tụ là cảnh tượng như thế .

 

​Thu Cao Hiên thẫn thờ suốt mấy ngày liền.

 

​Thu Sở sắp ghép tủy nên ngày nào cũng hoang mang, sợ đau. Cậu lén lút bàn bạc với Thu Viện: “Anh bắt buộc ? Rút tủy , nghĩ thôi thấy sợ .”

 

​"Anh nhát gan thật đấy," Thu Viện , “Anh thấy chị sắp qua khỏi ? Nếu tủy của em tương thích thì mấy, em mới thèm sợ.”

 

​"Anh... nhát gan!" Thu Sở c.ắ.n răng mạnh miệng, “Anh... chủ yếu là lo cho chị thôi!”

 

​Đồng Mai bất lực : “Sợ hãi là chuyện bình thường, nếu con thật sự , cho dù bố sinh con cũng thể ép con .”

 

​Thu Sở sang bố.

 

​Thu Cao Hiên lời nào. Không bảo , cũng chẳng bảo , nhưng Thu Sở hiểu, thái độ đó nghĩa là bắt buộc .

 

​Thu Sở thở dài: “Con , con cũng cứu chị mà, con... con cũng sợ! Chút chuyện cỏn con con sợ chứ! Con... bố và em cùng con nhé?”

 

​Thu Viện: “Thế mà còn bảo kẻ nhát gan!”

 

​Miệng tuy , nhưng đến ngày lấy tủy, cả nhà vẫn cùng đến bệnh viện.

 

​Lúc Thu Viện ngược mới bắt đầu căng thẳng, cô bé kéo bác sĩ hỏi han các bước lấy mẫu, gây mê càng lo lắng: “Gây mê an ạ? Mê tỉnh bác sĩ? Liệu xảy vấn đề gì ?”

 

​Bác sĩ dở dở : “Cháu cứ yên tâm, bác sĩ gây mê của chúng phường lang băm . Người du học nước ngoài về, học chuyên ngành gây mê đàng hoàng, là chuyên gia tiếng cả nước đấy.”

 

​Thu Viện hiểu rõ sự quý giá của bác sĩ gây mê, nhưng du học nước ngoài về nên cũng yên tâm phần nào. Thời buổi , chỉ những tiền tài mới thể nước ngoài du học.

 

​Thu Viện cổ vũ Thu Sở: “Bánh quy đào em chia cho một nửa, , ba phần tư luôn, bồi bổ nhiều . Mẹ ơi, thể mua thêm một ít ? Kẹo... kẹo thì đừng ăn nữa, đường đường là nam nhi, bổ m.á.u nhỉ? Em nấu nước táo đỏ cho nhé.”

 

​Thu Sở ghét bỏ xua đuổi cô em gái: “Anh chẳng cả!”

 

​Trong lòng Đồng Mai cũng bất an. Theo bà tìm hiểu, kỹ thuật vẫn thiện, các bệnh viện thông thường thể , chỉ vài bệnh viện lớn ở thủ đô mới khả năng. Bà lo sợ sẽ xảy sự cố.

 

​Thu Sở : “Con hiểu tại bố qua với nhà bác cả, nhưng chẳng bảo gia đình bác cả đều là . Nghe chị Mộng Vũ giỏi lắm, đây còn là thợ bậc cao, nếu thể cứu sống chị thì quá... Tháng cho con thêm chút tiền tiêu vặt ?”

 

​Thu Viện cảm động, cô bé cảm động giáng cho Thu Sở một đấm: “Không lén em xin thêm tiền tiêu vặt.”

 

​Thu Sở phồng má: “Rõ ràng là xin ngay mặt em mà! Đánh nữa là đ.á.n.h đấy!!”

 

​Trong tiếng ồn ào cãi vã của hai em, Thu Cao Hiên lặng lẽ lùi khỏi phòng bệnh. Đã từng lúc, ông cũng ở nhà ầm ĩ với cả như .

 

​Bây giờ thì mãi mãi thể nữa .

 

​Thu Cao Hiên ngang qua phòng bệnh của Thu Mộng Vũ, thấy sắc mặt cháu gái hơn. Mặc dù sắc mặt hồng hào hơn đôi chút, nhưng dáng vẻ tiều tụy của cô vẫn khiến xót xa. Lần đầu tiên Thu Cao Hiên gặp Thu Mộng Vũ, ông căn bản dám tin những gì thấy.

 

​Thu Cao Hiên một rời khỏi bệnh viện. Ánh nắng chói chang xuyên qua kẽ lá rơi xuống mặt đường xi măng, những vệt sáng lốm đốm nhảy múa, ánh mặt trời luôn mang những tia hy vọng mới.

 

​Thu Cao Hiên gọi taxi, thẳng ga tàu hỏa.

 

​Ông mua vé tàu về quê, về đến nơi liền thẳng tới nghĩa trang công cộng. Khu nghĩa trang mà bình thường thể , nhưng cả của ông đó, vì cả ông là một nhà văn xuất chúng.

 

​Rất nhiều tản văn của ông tuy mộc mạc nhưng lạ thường, thể lưu truyền trăm năm. Người tuy xa, nhưng tên tuổi vẫn còn mãi.

 

​Sau khi cả qua đời, đơn vị trực thuộc phân bố đất nghĩa trang cho ông. Nghĩa trang là do nhà nước cấp, tốn quá nhiều tiền, chỉ cần nộp một khoản phí quản lý và phí bia mộ.

 

​Thu Cao Hiên đến ban quản lý nghĩa trang hỏi thăm tình hình , đó để một khoản tiền, xem như phí quản lý cho vài năm tới.

 

​Ông quen thuộc tìm đến bia mộ. Người quản lý nghĩa trang ông tập tễnh lên núi, cảm thán: “Chân cẳng bất tiện mà vẫn đến thăm viếng, thời nay những nặng tình nặng nghĩa như nhiều nữa.”

 

​Thu Cao Hiên chút mệt, cuối cùng ông cũng thấy khuôn mặt và tên cả bia mộ.

 

​Bố Thu Cao Lâm.

 

​Bước nghĩa trang, thấy những cái tên khác các bia mộ, tâm trạng Thu Cao Hiên luôn trở nên đặc biệt bình yên. Ông nhận , hóa nhiều c.h.ế.t già, ông đủ may mắn .

 

​Thu Cao Hiên bắt đầu dọn dẹp mộ phần, dòng suy nghĩ dần trôi về quá khứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-237.html.]

 

​Thuở trẻ ông vô cùng bướng bỉnh, ngang tàng. Từ nhỏ thành tích xuất sắc, học thể học thuộc lòng hàng nghìn bài thơ. Những bài thơ cổ vần điệu đối với ông hề khó thuộc, chỉ cần vài thể hòa ý cảnh trong thơ, chẳng cần cố ghi nhớ.

 

​Ông bụng đầy kinh luân, tài hoa xuất chúng, còn thi đỗ đại học. Mọi mặt ông đều ưu tú, thế nhưng một ưu tú như , khi vấp váp khắp nơi.

 

​Cả ông và Thu Cao Lâm đều chọn con đường lách. Bản thảo của Thu Cao Lâm các biên tập viên yêu thích, bài đăng ở nhiều nơi, dần dà tạo dựng danh tiếng. bản thảo của Thu Cao Hiên thì gửi trả hết đến khác.

 

​Thu Cao Lâm giúp đỡ em trai, luôn dẫn ông tham gia đủ các buổi tiệc tùng. Thu Cao Hiên cảm nhận rõ ràng, bọn họ hứng thú với ông, họ chỉ chuyện với Thu Cao Lâm nhiều hơn.

 

​Thu Cao Lâm còn giúp Thu Cao Hiên nộp bản thảo, nhưng liên tiếp từ chối. Thu Cao Lâm thậm chí còn áp dụng hình thức "bán kèm", nhưng hiệu quả cũng chẳng .

 

​Dựa lách, Thu Cao Hiên cách nào nuôi sống bản , Thu Cao Lâm liền bỏ tiền chu cấp cho em. Biết tem phiếu lương thực, tem phiếu thịt ông chia mỗi tháng chẳng đáng là bao, cả thường xuyên gọi ông đến nhà ăn cơm.

 

​Sau khi ông trong cơ quan, bạn gái, Thu Cao Lâm vẫn đổi những thói quen . Những thói quen khiến Thu Cao Hiên cảm thấy nhục nhã.

 

​Ông sống dựa trai, cũng đến cũng gọi là "em trai của Thu Cao Lâm".

 

​Ông lên tiếng kháng nghị với cả. Thu Cao Lâm mắng ông hiểu chuyện, còn bảo rằng chỉ giúp đỡ em thôi. Thu Cao Hiên cũng từng nhiều đề nghị cả đừng tiến cử với nhà xuất bản nữa, ông những lời từ chối khéo thêm nào, thế nhưng Thu Cao Lâm cho rằng, họ là em ruột thịt, ông là , bắt buộc chăm lo cho em trai.

 

​Mâu thuẫn ngày một tích tụ, mãi cho đến khi Thu Cao Hiên lên thủ đô phát triển mới bùng phát.

 

​Thu Cao Hiên quá chán ngán cảm giác coi trọng. Ông đổi thành phố, xông pha tạo dựng sự nghiệp thuộc về riêng . Thu Cao Lâm kịch liệt phản đối. Lý do phản đối đầy đủ. Ở quê nhà mà ông còn sống chật vật như , đến nơi đất khách quê thì ? Thu Cao Lâm vươn tay giúp cũng chẳng thể dùng sức.

 

​Lúc Thu Cao Hiên mới hiểu , trong lòng Thu Cao Lâm, ông căn bản chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ đến bản còn tự nuôi nổi.

 

​Ông bắt đầu cự tuyệt qua với trai. Thu Cao Lâm lo lắng, tìm đến nhà mấy nhưng đều Thu Cao Hiên lạnh lùng đuổi về.

 

​Cho đến một ngày nọ, Thu Cao Hiên cuối cùng cũng xin giấy giới thiệu, bay cao bay xa.

 

như lời Thu Cao Lâm , thế giới bên ngoài giống như Thu Cao Hiên tưởng tượng. Không mối quan hệ, , mỗi bước ông đều vô cùng gian nan. Ông thậm chí còn dám kể sự gian nan cho nhà, một thời gian dài, ông dám gọi điện về, chỉ sợ họ hỏi ông sống thế nào.

 

​Ông còn thư cho Đồng Mai, bảo bà tìm đối tượng khác, ông cảm thấy tám phần mười là thể sống cả đời với bà, ông năng lực .

 

​Cho đến khi ông lựa chọn một con đường khác.

 

​Trở thành nhà báo là một sự tình cờ. Ông sợ gian khổ, sợ mệt nhọc, văn phong phù hợp với thể loại báo chí, thế là phất lên cản nổi. Cuộc sống của ông dần lên, cuối cùng cũng thể đón Đồng Mai cùng.

 

​Ông cũng từng nghĩ đến chuyện về quê nhà hãnh diện thể hiện một phen, nhưng ông quá bận, bận công tác khắp nơi, mãi vẫn thời gian. Năm nào ông cũng mong mỏi về nhà, chỉ để cho họ rằng ông bây giờ sống .

 

khi tin tức về Thu Cao Lâm một nữa, thì là lúc trai lâm bệnh nặng.

 

​Thu Cao Hiên lập tức mua vé tàu hỏa vội vã chạy về quê. Chuyến tàu vỏ xanh chầm chậm lăn bánh, chở theo niềm hy vọng của bao . đôi khi, nó quá đỗi chậm chạp.

 

​Trên đường gấp rút đến bệnh viện, Thu Cao Hiên gặp t.a.i n.ạ.n xe. Thời đại đó, xe cộ đường nhiều. Thu Cao Hiên xui xẻo, lúc đến nơi là buổi tối, tên tài xế gây t.a.i n.ạ.n lái xe trong tình trạng say xỉn, chiếc xe ngoằn ngoèo hình chữ S đường. Để tránh một chiếc xe tải lớn, gã tài xế chọn đ.â.m Thu Cao Hiên. May là nguy hiểm đến tính mạng, nhưng để một cái chân thọt.

 

​Thu Cao Hiên đường đưa bệnh viện, ông giữ để điều trị. Đợi đến ngày hôm , ông bất chấp đòi xuất viện tìm Thu Cao Lâm, thì tin trai qua đời.

 

​Trong đám tang, Thu Cao Hiên trốn bên ngoài, gương mặt quen thuộc di ảnh, ông vĩnh viễn đ.á.n.h mất dũng khí bước .

 

​Thu Cao Hiên lặng lẽ lau dọn bia mộ. Bia mộ sạch sẽ, hẳn là thường xuyên đến quét tước.

 

​Dọn dẹp xong, Thu Cao Hiên lẳng lặng tên của Thu Cao Lâm, cúi gập vái một cái, mới lưng rời .

 

​Hai ngày gần đây Vân Ngưng bận rộn đến sứt đầu mẻ trán.

 

​Bước tiến quá lớn, việc của bộ phận nào cũng cần giải quyết, còn thường xuyên xuống xưởng đốc thúc. Cô và Lục Lăng rõ ràng chung một viện nghiên cứu, nhưng dường như lâu lắm thời gian rảnh rỗi để chuyện đàng hoàng với . Không Vân Ngưng tăng ca thì là Lục Lăng tăng ca.

 

​Những truyền thuyết liên quan đến Vân Ngưng bất tri bất giác lan truyền ngoài. Mọi đều đồn thổi rằng Viện 11 một cuốn từ điển sống vạn năng, bất kể bộ phận nào gặp khó khăn, chỉ cần đến hỏi cô, nhất định sẽ nhận phương án giải quyết hiệu quả. Trước những lời chỉ lưu truyền nội bộ Viện 11, nhưng bây giờ ngay cả các viện khác cũng .

 

​Vân Ngưng chẳng còn tâm trí để ý đến chuyện . Cô xong bộ đồ bảo hộ của xưởng 211, hôm nay vẫn xuống xưởng giám sát tiến độ.

 

​Liên Khiết lên tiếng hỏi: “Cô xuống xưởng 211 , hôm nay Mạnh Hải thuộc về đấy nhé?”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...