Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 241:+
Cập nhật lúc: 2026-08-30 02:41:57
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhóm Lục Lăng đều đang ở xưởng, Vân Ngưng nhờ xe của họ.
Khi Vân Ngưng đến nơi, cô bất ngờ phát hiện Minh Vũ và Thu Mộng Vũ cũng ở đó.
Thu Mộng Vũ tĩnh dưỡng vài tháng, sắc mặt trông hơn nhiều.
Minh Vũ bất lực : “Cô nằng nặc đòi đến xem, cản cũng , cứ khăng khăng bảo ở xưởng sẽ lợi cho việc hồi phục.”
Vân Ngưng bảo: “Người khác thì khó , chứ sư phụ của em chắc chắn là . Đến đây cũng , mục tiêu hướng tới thì mới hồi phục hơn chứ.”
Minh Vũ nhướng mày: “Thế là nhận sư phụ đấy .”
"Đương nhiên , chuyện trong xưởng em đều cậy nhờ sư phụ cả, chăm sóc chị thật , để chị mau chóng khỏe đấy."
Vân Ngưng lén Thu Mộng Vũ một cái.
Thời gian qua chị sống khổ sở. Đủ loại phản ứng bài xích khi ghép tủy giày vò cơ thể chị , nhưng tinh thần của chị vẫn khá , sức sống vô cùng mãnh liệt.
Bây giờ coi như vượt qua ải khó khăn nhất, tuy vẫn còn nhiều thử thách đối mặt, nhưng hơn nhiều.
Vân Ngưng nhận mặt Thu Mộng Vũ thêm chút da thịt.
Minh Vũ khẽ với Vân Ngưng: “Bác sĩ bảo cô hồi phục , tình trạng khả quan hơn dự kiến nhiều, thể gọi là kỳ tích.”
Vân Ngưng đang cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng vẫn giấu nổi sự vui sướng nhảy nhót trong ánh mắt, xem Thu Mộng Vũ hồi phục thực sự .
Biết tủy của Thu Sở vô cùng thích hợp với chị .
Vân Ngưng : “Anh xem sư phụ nhà em kìa, cứ ở trong xưởng là cả rạng rỡ hẳn lên.”
"Thế cũng dám đến bừa ," Minh Vũ nhíu mày, “Môi trường ở đây tệ quá, nhiều vụn kim loại. Mấy ngày nay cô hồi phục tồi, dấu hiệu bất thường nào nên mới dám đưa đến xem thử. hận thể bọc kín cô , nhưng cô chịu.”
Dù thế nào, Thu Mộng Vũ thể bình phục là chuyện .
Minh Vũ dám nán quá lâu, để cô vui vẻ một chút liền đưa về.
Vân Ngưng cũng tìm đến đội ngũ chạy thử bơm tuabin, lục tục lên xe.
Đào Nguyên đang trò chuyện với Phàn Lâm.
Lục Lăng cách đó xa xem tài liệu. Anh liếc thấy Vân Ngưng, định bước tới thì thấy cô rảo bước về phía Đào Nguyên, dường như thấy .
Lục Lăng: “...”
Năm xưa nên chọn du học mới .
Vân Ngưng gia nhập hội buôn chuyện của Đào Nguyên và Phàn Lâm.
Lục Lăng: Ép dưa xanh quả nhiên ngọt.
Vân Ngưng: Tiếp tục ngóng tiến độ nghiên cứu của các bài luận văn, tránh việc coi là "gián điệp"!
Cả đoàn lái xe đến trạm chạy thử.
Trạm chạy thử bơm tuabin núi ở vùng ngoại ô, quy mô lớn lắm.
Tài xế lái đến một chiếc xe van, Phàn Lâm và Đào Nguyên lên xe . Vân Ngưng theo sát phía , định cùng bọn họ ở băng ghế thì cổ áo chợt kéo .
Lục Lăng xách cô quăng lên hàng ghế thứ hai: “Không thấy chật ?”
Vân Ngưng chỗ trống ở hàng ghế thứ ba, đáp: “Không chật mà.”
Phàn Lâm và Đào Nguyên nhiệt tình mời Vân Ngưng: “Mau .”
Lục Lăng: “...”
Vân Ngưng đang háo hức thử. Lục Lăng một nữa kéo cô về: “Chật.”
Phàn Lâm: “Không chật , , chúng ...”
Lục Lăng lườm Phàn Lâm một cái.
Phàn Lâm rùng một cái: “... Dù thì cũng chật thật, dẫu gì cũng sáu mươi ký, Đào Nguyên bảy mươi ký, tròn lên là một trăm rưỡi ký, nghiêm trọng hơn chút khi hai trăm ký. Hai trăm ký thịt chất đống thì ít nhiều cũng chật chội, Vân Ngưng, cô vẫn nên phía .”
Vân Ngưng: “...”
Đào Nguyên rơi trầm tư.
Anh nên đến Viện Một. Người của Viện Một xem ... tính toán cho lắm.
Vân Ngưng đành cạnh Lục Lăng.
Lục Lăng dậy, nhường chỗ sát cửa sổ cho cô: “Em trong .”
"Hả? Sao ?"
Lục Lăng mặt đổi sắc: “Ngồi cạnh cửa sổ cho thoải mái.”
Phàn Lâm phía điên cuồng mặt quỷ. Hẹp hòi! Hẹp hòi hết chỗ ! Lại còn " cạnh cửa sổ cho thoải mái" cơ đấy~ Người bàn công việc mà cũng hẹp hòi!!
Chiếc xe van cũ kỹ lọc cọc chạy lên núi.
Phong cảnh trong núi khá . Bầu trời và những đám mây trắng tinh khôi ô nhiễm, cây cối xanh tươi, khí trong lành, chỉ thôi cũng thấy tâm trạng vui vẻ.
Vân Ngưng lấy cuốn sổ tay , vẫn hỏi Đào Nguyên thêm vài câu, đầu thấy khuôn mặt của Lục Lăng.
Lục Lăng liếc cuốn sổ: “Ghi chép gì thế?”
"Tiến độ nghiên cứu ở nước ngoài, Đào Nguyên từng nhiều luận văn, mới trăm trận trăm thắng mà!" Cô nghiêng đầu tiếp tục hỏi Đào Nguyên.
Đầu của Lục Lăng lập tức nghiêng theo, vặn che khuất tầm của Vân Ngưng: “Chẳng em cũng nhiều luận văn nước ngoài ?”
Vân Ngưng: “...”
Cô cố gắng nghển cổ sang trái sang , nhưng Lục Lăng chắn kín mít.
Vân Ngưng cằn nhằn: “Anh kỳ lạ thật đấy, dù thì cũng học hỏi thêm chứ. Vừa Đào Nguyên mới từ nước A về, chúng tận dụng triệt để nguồn tài nguyên !”
Lục Lăng gật đầu: “Ừm, tận dụng tài nguyên.”
"Cho nên ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-241.html.]
Lục Lăng im như tượng, mảy may nhúc nhích.
Vân Ngưng: “...”
Vân Ngưng khó hiểu cất cuốn sổ tay . Hành động của Lục Lăng trông thật kỳ quặc. mà... thôi bỏ , ngắm khuôn mặt nhiều một chút cũng ích cho sức khỏe.
Hiếm khi cô và Lục Lăng cùng phụ trách một dự án, thể mượn việc công để " chơi", bình thường chỉ nghỉ mỗi ngày Chủ nhật, còn thường xuyên tăng ca, căn bản thời gian ngoài.
Vân Ngưng nắm lấy tay Lục Lăng: “Được , thì xem nữa.”
Phàn Lâm và Đào Nguyên vẫn đang tán gẫu vô cùng sôi nổi. Hai chuyển chủ đề từ nghiên cứu khoa học sang cuộc sống ở nước A.
Đào Nguyên kể rằng các bạn học nước ngoài của thường xuyên tụ tập mở tiệc. Gần như nhà nào cũng ô tô con, máy vi tính cũng phổ biến. Điều ở trong nước gần như là dám mơ tới.
Phàn Lâm thoải mái : “Sớm muộn gì chúng cũng sẽ thôi. Anh lái xe ?”
"Cũng học một chút, nếu là xe con thì chắc là lái ."
"Đỉnh thật! Anh từng tham gia mấy buổi tiệc tùng bên đó ?"
Đào Nguyên lắc đầu: “Hỗn loạn lắm, mặc dù đa đều khá thiện, nhưng vẫn vài cá nhân coi thường chúng , giao du quá nhiều với bọn họ. Nếu thư giãn, thích ca hát hơn.”
"Chà, còn hát nữa ?"
Đào Nguyên đắc ý: “ hát cũng lắm đấy, cứ tùy ý chọn bài, chỉ cần là bài hát.”
Phàn Lâm lập tức yêu cầu một bài nhạc đỏ. Đào Nguyên giọng hát vang và sáng, trong cảnh hiện tại, hát thể loại nhạc là quá thích hợp.
Tâm trạng của xe đều tiếng hát của Đào Nguyên cuốn theo, đồng thanh hát vang. Tiếng ca trầm hùng vang vọng khắp núi rừng, mang theo niềm khao khát chạy thử nghiệm thành công, đẩy bầu khí lên đến cao trào.
Vân Ngưng cũng hào hứng cất cao giọng hát.
Lục Lăng vẫn im lặng một lời.
Vân Ngưng nắm lấy tay , khẽ lay lay: “Anh vẫn giữ hình tượng lạnh lùng kiêu ngạo , lúc ở nhà rõ ràng thế .”
Lục Lăng liếc Vân Ngưng: “Hát lắm ?”
"Hát chuẩn lắm đấy! Anh thấy ?" Vân Ngưng khen ngợi thao thao bất tuyệt, “Đào Nguyên thật sự giỏi, những bài luận văn đó đều nhớ . Những câu em hỏi, về cơ bản đều trả lời hết. Dù thuộc chuyên ngành của , vẫn thể trả lời một cách hảo, may mà đến đại viện của chúng .”
Lục Lăng chăm chú xong, chỉ : “Ồ.”
Vân Ngưng: "..." Ồ???
Đây là vì khen , nên vui ?
Vân Ngưng mặt nghiêm túc: “ trong lòng em, vẫn là tài giỏi nhất.”
Lục Lăng lạnh ha hả: “Anh tài giỏi ở điểm nào cơ?”
"Thì là..." Vân Ngưng ngập ngừng, “Chính là...”
Lục Lăng : “Được , khó em nữa.”
Vân Ngưng thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn nhé, thật đấy.”
Lục Lăng: "..." Hứ.
Tuy chỉ là chạy thử bơm tuabin, nhưng cũng thể lơ là bất cẩn, nhóm Vân Ngưng nán trạm thử nghiệm vài ngày.
Trạm chạy thử sâu trong núi, việc vận chuyển thiết đến đây khá phiền phức và mất thời gian, hơn nữa còn cần chuẩn kỹ lưỡng khi vận hành.
Ở trạm thử nghiệm đa là đàn ông, những khác ở ghép hai một phòng, riêng Vân Ngưng ưu tiên ở một phòng riêng. Ký túc xá một thời gian ở, Vân Ngưng xách nước giếng về dọn dẹp.
Căn phòng khá tồi tàn, góc bên của cửa sổ còn vỡ. Gió núi lạnh, Vân Ngưng đành dùng giấy dán tạm để che chắn.
Vừa Đào Nguyên ngang qua, thấy liền bảo: "Loại giấy tác dụng , cô đợi chút, để giúp cô dọn dẹp." Đào Nguyên liền xắn tay áo lăng xăng chạy chạy giúp đỡ.
Lục Lăng và Phàn Lâm ở cùng một phòng. Lục Lăng dọn dẹp mà tâm trí cứ để , cầm cây chổi định ngoài. Phàn Lâm gọi giật : “Anh đang lau nhà mà, thế?”
Lục Lăng đáp: “ thấy hành lang cũng bẩn .”
"Anh điên ? Trong phòng còn dọn xong, lo dọn hành lang?! Rốt cuộc việc thế! Lúc mới thấy Mạnh Hải thật bao!"
Lục Lăng miễn cưỡng bước trở , khi qua cửa vẫn cố ngoái đầu ngoài. Không bao lâu , Lục Lăng chuồn ngoài.
Phàn Lâm: “Anh trai!! Bụi trong phòng gom thể mang xây nhà đấy, định chạy nữa?!”
Lục Lăng: “...”
Phàn Lâm tức tối bước ngoài, liếc mắt một cái liền thấy Đào Nguyên và Vân Ngưng cách đó mười mét.
Phàn Lâm: “Đại ca ơi, lấy tính mạng của bộ trưởng đảm bảo với , hai họ trong sáng, chẳng chuyện gì , đừng chằm chằm nữa.”
Lục Lăng lẩm bẩm: “ là chuyện gì .”
"Vậy cứ mãi thế? Không chỉ là sửa cái cửa sổ thôi !" Phàn Lâm suy sụp , “Anh cứ yên tâm ở dọn phòng đàng hoàng , nếu tối nay hai ngủ trong bãi rác mất! Người Vân Ngưng ở một , cô sắp dọn xong kìa!”
Lục Lăng kinh ngạc hỏi: “Cô ở một ?”
" ."
Lục Lăng trả cây chổi cho Phàn Lâm.
Phàn Lâm: “?, Anh gì đấy?”
Lục Lăng : “Tại ở cùng với một gã đàn ông hôi hám như ?”
Phàn Lâm: “??, Lúc công tác chúng vẫn luôn ở chung mà?”
Lục Lăng xách túi lên: “Cậu đến chân còn chẳng thèm rửa.”
Anh dứt khoát bước .
Phàn Lâm: “???”
Phàn Lâm ngơ ngác đuổi theo ngoài, trơ mắt Lục Lăng thẳng phòng của Vân Ngưng.