Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 242:+'
Cập nhật lúc: 2026-08-30 02:41:58
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phàn Lâm: “...”
Tình bạn ? Cái tình nghĩa cùng công tác, chen chúc trong nhà khách, ngửi mùi hôi chân của ?!
Vân Ngưng cất đồ đạc của Lục Lăng cẩn thận: “Chúng ngủ chung phòng thế tiện ?”
Lục Lăng mặt cảm xúc Đào Nguyên: “Chưa thấy đôi vợ chồng nào ngủ chung mà cơ quan đuổi việc cả.”
Vân Ngưng: “Anh đang chuyện với em đấy ? Cứ chằm chằm Đào Nguyên gì?”
Cứ như và Đào Nguyên mới là vợ chồng ??
Lục Lăng dậy đến cạnh Đào Nguyên: “Kỹ sư Đào, để .”
Đào Nguyên tươi rói: “Không cần , sửa xong , lọt gió là !”
Lục Lăng: “...”
Chậm một bước .
Vân Ngưng : “Cảm ơn nhé, còn đang lo tối ngủ cảm lạnh, giờ thì yên tâm .”
Lục Lăng đen mặt Vân Ngưng.
Vân Ngưng tiễn Đào Nguyên về, khó hiểu hỏi: “Hôm nay lạ lắm nhé, chuyển sang phong cách lạnh lùng ? Lục Lăng, ở bên em lâu nên lộ bản tính đấy chứ? Hồi ngoan ngoãn dịu dàng, đều là giả vờ vì bố em thôi đúng ?”
Lục Lăng: “...”
Anh điều chỉnh nét mặt, ngoan ngoãn đáp: “Anh dọn dẹp phòng đây.”
Vân Ngưng : “Phòng em chỉ một cái giường thôi, chắc rộng tầm một mét hai.”
Lục Lăng: “Ừ, đủ dùng .”
Vân Ngưng lầm bầm: “Thật nghĩ thông , chỗ rộng rãi ngủ, cứ thích qua đây chen chúc...”
Phòng bên mỗi một giường cơ mà.
Dọn phòng xong, Vân Ngưng và Lục Lăng đúng giờ hẹn xem bơm tuabin.
Linh kiện của bơm tuabin vận chuyển đến, các kỹ sư đang tiến hành lắp ráp. Đào Nguyên bắt tay , vẫy tay gọi Vân Ngưng từ xa: “Mấy việc nặng nhọc cứ để bọn là , cô nghỉ ngơi .”
Lục Lăng xong đồ bảo hộ, Đào Nguyên liền nhướng mày.
Cậu vẫn hiểu Vân Ngưng , mấy chuyện thế , Vân Ngưng còn tích cực hơn cả .
Lục Lăng đưa găng tay cho Vân Ngưng: “Đi bên .”
Vân Ngưng hào hứng bám theo Lục Lăng: “Em theo chân đấy.”
Lục Lăng nhếch khóe môi.
Đào Nguyên tò mò hỏi Phàn Lâm bên cạnh: “Tính cách của kỹ sư Lục kỳ lạ ?”
Phàn Lâm: “Hử?”
"Bình thường trông lạnh lùng kiêu ngạo, khó chuyện, nãy cũng thế, nhưng bây giờ vui vẻ... Sao cứ sáng nắng chiều mưa thế nhỉ, bắt nạt khác ?"
Phàn Lâm nụ "mất giá" của Lục Lăng, trịnh trọng với Đào Nguyên: “Đợi khi nào lấy vợ sẽ hiểu.”
Đào Nguyên: “?”
Xem lấy vợ là một môn học hỏi thâm sâu.
Toàn bộ quá trình lắp ráp diễn vô cùng suôn sẻ.
Các linh kiện ghép với , dần tạo thành hình hài của chiếc bơm tuabin. Vân Ngưng như thể thấy tương lai của động cơ sử dụng hệ thống chu trình giãn nở. Cô chiếc bơm tuabin với cảm xúc dâng trào.
Những khác cũng vui mừng. Vì chiếc bơm tuabin , họ bận rộn suốt hai tháng trời, cuối cùng cũng thấy ánh rạng đông.
Lục Lăng thấy tiến độ hòm hòm , liền gọi: “Ăn cơm , bên nhà ăn chuẩn xong bữa tối .”
Cả nhóm bỏ dụng cụ xuống ngoài.
Mặt Vân Ngưng dính đầy bụi, cô bước về phía vại nước ngoài cửa. Trạm thử nghiệm nước máy, dùng nước đều xách nước giếng, trong vại sẵn nước gánh về từ .
Mọi luân phiên rửa mặt, rửa tay.
Lục Lăng rửa xong, sang một bên đợi Vân Ngưng. Vân Ngưng ngẩng đầu lên, đưa chiếc khăn tay cho cô.
Đào Nguyên thấp giọng với Phàn Lâm: “Kỹ sư Lục đỉnh thật đấy, thế mà cũng nghĩ ?”
Công bằng mà , sẽ bao giờ nghĩ đến những chuyện chu đáo như đưa khăn tay, rót nước đưa giấy.
Phàn Lâm vỗ vai Đào Nguyên, với giọng thấm thía: “Thế nên hai chúng mới ế đấy.”
Đào Nguyên: “Phải học hỏi kỹ sư Lục thôi!”
Phàn Lâm: “Học cách miếng cao dán da ch.ó !!”
Đào Nguyên cũng rút một chiếc khăn tay nhăn nhúm, đưa cho Vân Ngưng: “Vân Ngưng, cái ...”
Anh kịp hết câu, Phàn Lâm khẩn cấp kéo .
Tim Phàn Lâm suýt nữa thì nhảy vọt ngoài.
Tình huống Lục Lăng khó chịu lắm , Đào Nguyên mà còn hiến ân cần với Vân Ngưng nữa, Lục Lăng nổ tung mới lạ! Anh Lục của mà giận lên, giúp vẽ bản vẽ nữa thì ?
Phàn Lâm nhắc nhở: “Anh hiến ân cần thì tìm cô gái thích, chứ Vân Ngưng!”
Đào Nguyên: “!! nhỉ! Người em Phàn, việc chung đại sự của trông cậy cả đấy!”
Hai đồng nghiệp ngang qua thấy câu liền ồ lên: “Thế thì tám phần mười là lấy vợ .”
Phàn Lâm là gã độc tiếng trong viện họ cơ mà.
Phàn Lâm: “...”
Tại tổn thương luôn là !!
Ngày chạy thử ấn định hai ngày .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-242.html.]
Lần chỉ thử nghiệm bộ phận bơm tuabin, mô phỏng bộ quá trình khởi động và tắt máy của động cơ. Lần trạm chạy thử Lộ Châu, Vân Ngưng chỉ tham quan những khu vực quan trọng, hôm nay cuối cùng cô cũng ở trung tâm cốt lõi.
Trong phòng điều khiển, cô căng thẳng qua cửa sổ xem các công nhân đang tiến hành khâu chuẩn cuối cùng.
Thấy , Lục Lăng thấp giọng : “Đây là thử nghiệm đầu tiên, thể thành công, cũng thể thất bại, em cần quá bận tâm .”
Vân Ngưng : “Em chứ.”
"Biết mà còn căng thẳng ?"
Vân Ngưng đính chính: “Là kích động.”
Cô mong chờ Lục Lăng: “Anh xem, đợi đến khi chúng nghiên cứu tên lửa đẩy mới, em trong phòng điều khiển xem tên lửa phóng ?”
Lần thời gian phóng đổi, cô tình cờ thấy khi đang ở tàu hỏa, kịp đến tận hiện trường.
Lục Lăng dở dở : “Em bận tâm chuyện ?”
"Không bận tâm," Vân Ngưng nghiêm túc , “Mà là tự trải qua từng khoảnh khắc, đó là ước mơ.”
Phàn Lâm chen lời: “Sao ước mơ của cô xoay quanh công việc thế? Còn cách nào khác để thực hiện ước mơ ?”
"Có chứ," Vân Ngưng , “Chỉ cần tiền là .”
"Tiền á?"
Vân Ngưng: “Không tiền thì lấy gì mà bàn chuyện ước mơ? Việc gì cũng kiếm tiền . Mà nhắc mới nhớ, từ lúc tham gia tổ thiết kế, hình như tốc độ kiếm tiền của chậm thì ??”
Suốt ngày chỉ vùi đầu nghiên cứu một dự án YF-75 , chẳng nhận bao nhiêu tiền thưởng. Lỗ to .
Phàn Lâm: “..., Tổ tông của ơi, cô tiền thưởng cô nhận , bọn cật lực bao lâu mới hả? Anh Lục của còn nhận đây , một năm cô kiếm bằng bọn cả đời !”
Thế mà Vân Ngưng còn chê ít?! Chỉ sợ kinh phí của viện đủ để trả tiền thưởng cho cô nữa chứ!
Chạy thử nghiệm chính thức bắt đầu.
Tiếng động cơ gầm rú quen thuộc vang lên, tuabin đang tăng tốc tròn. Những thử nghiệm tương tự như thế sẽ còn lặp lặp vô , đây mới chỉ là khởi đầu, thể đến chuyện thành bại.
Tuy nhiên, sự cố ập đến nhanh hơn tưởng tượng nhiều.
Tốc độ của bơm tuabin đạt mức 85% giá trị định mức thì tiếng còi báo động chói tai vang lên. Tất cả đồng loạt bật dậy, căng thẳng dán mắt bảng điều khiển trong phòng giám sát.
Chỉ cảm biến nhiệt độ ổ trục đang tăng vọt.
Tim Phàn Lâm thót lên tận cổ: “Vượt quá vạch an màu đỏ .”
Lục Lăng lập tức hô lớn: “Tắt máy!”
Kèm theo một tiếng động trầm đục, quá trình chạy thử tạm dừng. Lục Lăng vội vã chạy ngoài, bên trong bơm tuabin đang bốc từng luồng khói đen.
Phàn Lâm thở dài: “Lại bắt đầu , tới thôi, kiểm tra nào.”
Chiếc bơm tuabin các kỹ sư dày công lắp ráp nay tháo dỡ . Vân Ngưng thấy ổ trục động áp ở nhiệt độ thấp thiêu rụi nghiêm trọng.
"Ổ trục đổi màu , kẹt trục ."
Kẹt trục (bó trục) là hiện tượng kim loại nung chảy do nhiệt độ cao dính chặt .
Phàn Lâm hỏi: “Ổ trục vấn đề ?”
Đào Nguyên nhíu mày: “Theo lý thuyết thì vấn đề gì, kiểm tra kỹ lưỡng .”
"Vấn đề ở khâu lắp ráp chăng?"
"Không thể nào, chúng việc tuân thủ nghiêm ngặt theo quy trình, quy trình của chúng khắt khe thế nào mà."
Ở đại viện, việc đều thực hiện theo đúng nội quy quy định, cho dù những phương pháp hiệu quả nhanh chóng hơn. Có những phương pháp nhanh thì nhanh thật, nhưng thiếu an , mà những việc an thì tuyệt đối phép tại đại viện. Các kỹ sư ở đây đều gắn bó với nghề nhiều năm, sẽ chuyện sơ suất.
Phàn Lâm sang Lục Lăng.
Hiện tại Lục Lăng đang là đại diện của bộ phận thiết kế bơm tuabin. Lục Lăng nhanh chóng kiểm tra một lượt, đáp: “Khâu lắp ráp vấn đề gì.”
"Vậy là vấn đề ở ổ trục ? Do chất lượng vật liệu, là bản thiết kế ổ trục sai sót?"
Đào Nguyên : “Thiết kế tuyệt đối vấn đề gì, lấy kiến thức chuyên môn của đảm bảo.”
Lục Lăng liếc Đào Nguyên: “Chuyện cứ một cá nhân đảm bảo là .”
"Ý là, một khi tham gia quá trình thiết kế, thì trách nhiệm và nghĩa vụ đảm bảo ổ trục vận hành trơn tru."
Thái độ của Lục Lăng càng thêm lạnh nhạt: “Đây là nhiệm vụ của tổ ổ trục, là nhiệm vụ của tổ bơm tuabin, và càng là nhiệm vụ của Viện 11. Ở đây thịnh hành chủ nghĩa hùng cá nhân, cần gánh vác trách nhiệm.”
Đào Nguyên ngây .
Thử nghiệm thất bại, tâm trạng của tất cả đều chùng xuống, bầu khí tại hiện trường phần kỳ quặc.
Thấy , Vân Ngưng vội vàng hòa giải: “Chưa chắc là do thiết kế ổ trục, cũng thể do chất lượng sản xuất đạt yêu cầu. Trong phòng thí nghiệm vẫn còn ổ trục cùng lô, mang kiểm tra thử là ngay. Chuyên môn của kỹ sư Đào thì ai trong chúng cũng tin tưởng cả.”
Lục Lăng nhíu chặt đôi lông mày, trầm mặc Vân Ngưng.
Phàn Lâm kéo nhẹ áo Lục Lăng, thì thầm: “Anh trai , khí ngột ngạt quá, kiểm tra .”
Lục Lăng thu ánh mắt, bình tĩnh hạ lệnh: “Quay về phòng thí nghiệm kiểm tra lô ổ trục đó , tính toán độ bền của ổ trục, báo cáo cấp .”
Nói Lục Lăng sải bước rời .
Đào Nguyên vẫn đang ngẩn ngơ.
YF-75 là dự án đầu tiên tiếp nhận khi về nước. Thời gian ở nước A, chỉ xuất sắc thành việc học, mà còn thường xuyên lui tới các phòng thí nghiệm lớn. Ngay cả giáo sư hướng dẫn bên đó cũng vô cùng tán thưởng , nhiều ngỏ ý mời ở việc.
Từ hồi bước chân cánh cửa đại học đến nay, con đường của Đào Nguyên vẫn luôn bằng phẳng, từng chịu bất kỳ một cú vấp ngã nào. Anh bao giờ nghĩ tới chuyện chiếc ổ trục đầu tiên do chính tay thiết kế xảy sự cố.
Vân Ngưng hiểu rõ Đào Nguyên tuy tính tình cởi mở, nhưng là một lòng kiêu ngạo cao. Anh mang theo một bầu nhiệt huyết thanh xuân về nước cống hiến, trong từ điển của vốn hai chữ "thất bại".
Để điều chỉnh tâm trạng chắc chắn sẽ cần một chút thời gian, Vân Ngưng lên tiếng an ủi: “Chưa chắc là thiết kế ổ trục , mà cho dù thiết kế chăng nữa, chúng sửa là . Làm gì chuyện thành công ngay từ đầu tiên.”