Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 244:*

Cập nhật lúc: 2026-08-30 02:42:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Đào Nguyên hỏi: “Có cách giải quyết ? Thiết kế ?”

 

​Vân Ngưng lắc đầu: “Như quá mất thời gian.”

 

​Cô vận dụng những kiến thức học ở thời mới thể rút ngắn quá trình nghiên cứu chế tạo bộ máy bơm từ vài năm xuống còn vài tháng, giờ mà nghiên cứu thì sẽ lãng phí thời gian.

 

​Vân Ngưng : “Chúng thể thêm một vòng tiết lưu.”

 

​Đào Nguyên nghi hoặc lắng .

 

​Vân Ngưng vẽ một sơ đồ lên cuốn sổ tay: “Mọi xem , đường ống cung cấp chất bôi trơn, chúng lắp thêm một lá kim loại mỏng đục lỗ nhỏ, đặt giữa mặt bích của đường ống. Nó sẽ tăng lực cản dòng chảy của đường ống, phá vỡ sự d.a.o động áp suất gây hiện tượng cộng hưởng, mà chi phí cực kỳ thấp.”

 

​"Chỉ là thêm một miếng đệm thôi ?" Phàn Lâm nhớ cảnh tượng ở trạm chạy thử mà vẫn còn bàng hoàng. May mà Lục Lăng hô dừng kịp thời, nếu bọn họ tổn thất bộ chiếc bơm tuabin . Một vấn đề lớn như mà chỉ một lá kim loại là thể giải quyết ư?

 

​Lục Lăng lên tiếng: “Đánh đổi một chút áp suất tổng thể để đổi lấy sự định của hệ thống, thể thử xem.”

 

​Vân Ngưng : “Vẫn cần tính toán chính xác, công việc tính toán khá phức tạp, xác định đường kính của lỗ nhỏ miếng kim loại, lỗ quá lớn sẽ tác dụng.”

 

​"Lỗ quá nhỏ thì ảnh hưởng đến quá trình bôi trơn, vẫn sẽ thất bại," Lục Lăng sang hỏi Vương Chí, “Viện trưởng Vương, chú thấy ạ?”

 

​Vương Chí tranh thủ thời gian xong bộ dữ liệu. Các dữ liệu khác đều bình thường, quả thực chỉ chỗ Vân Ngưng chỉ là bất thường. Vấn đề chắc chắn ở đây.

 

​Vương Chí hỏi: “Những khác thấy thế nào?”

 

​"Chỉ lắp thêm một lá kim loại là thực sự giải quyết vấn đề ? Chúng vẫn nên cẩn trọng một chút."

 

​" , chúng thể từ từ nghiên cứu, nhưng chắc chắn, thể nóng vội nhất thời ."

 

​"Bàn bạc để đưa một phương án thỏa hơn thì hơn, tiêu chí của đại viện nay vẫn luôn như ."

 

​Vân Ngưng lên tiếng: “Lần chạy thử thất bại , chúng chỉ tổn thất một chiếc ổ trục, những bộ phận khác chỉ cần sửa chữa qua loa là . Chúng tính toán đường kính lỗ nhỏ, đó tiến hành thử nghiệm thêm một nữa là thành công , tổn thất sẽ quá lớn. Hơn nữa, bản chất công việc của chúng là nghiên cứu khoa học, trong quá trình từ đến , chắc chắn sẽ những tổn thất. Nếu vì sợ hãi mà dám thử nghiệm, chúng sẽ lãng phí quá nhiều thời gian.”

 

​Lục Lăng : “ nghĩ thể thử nghiệm.”

 

​"Kỹ sư Lục, lúc nào cũng đỡ cho kỹ sư Vân."

 

​Lục Lăng liếc mắt lên tiếng: “ chỉ dựa kinh nghiệm và kiến thức học để suy nghĩ của , liên quan đến việc ai là đề xuất. Nếu cho rằng vợ chồng thể việc trong cùng một đơn vị, thể phản ánh lên lãnh đạo để lập thêm một quy định nữa.”

 

​Người nọ gượng: “Lỗi của , đừng giận.”

 

​"Được ," Vương Chí , “Ý kiến của đều rõ. Thế , Vân Ngưng cứ thiết kế đệm tiết lưu , tính toán đường kính, xác minh xem khả thi , chúng sẽ thảo luận tiếp về vấn đề chạy thử.”

 

​Cuộc họp kết thúc, Đào Nguyên chủ động đề nghị: “ tính cùng cô nhé, để nhanh chóng kết quả.”

 

​Vân Ngưng gật đầu đồng ý.

 

​Lục Lăng nhíu mày hai .

 

​Phàn Lâm đặt xấp dữ liệu tay Lục Lăng: “Đừng nữa, đang bàn công việc, đồ hẹp hòi.”

 

​Lục Lăng phản bác, dậy ngoài.

 

​Phàn Lâm ngạc nhiên: “Thế mà thèm mắng hai câu ?”

 

​Lục Lăng đáp: “ định mắng .”

 

​"Ồ, hết hẹp hòi ?"

 

​Lục Lăng: “ định sắp xếp bộ ca trực trong tháng tới cho .”

 

​Phàn Lâm: "..." Tại thương luôn là chứ?

 

​Nhiệm vụ tính toán đường kính vẻ phức tạp, nhưng dẫu Vân Ngưng cũng xuất từ phòng dữ liệu, việc tính toán các loại liệu đối với cô thuận buồm xuôi gió.

 

​Cô và Đào Nguyên cùng tính toán ròng rã một ngày, giấy nháp dùng hết cả xấp, kín những con , cuối cùng miếng kim loại mỏng cũng hình hài sơ bộ.

 

​Công việc nghiên cứu thể quá nóng vội. Vân Ngưng tăng ca đến bảy giờ tối, phần lớn đều tan . Tốc độ của cô và Đào Nguyên nhanh, vượt xa dự kiến.

 

​Hai về văn phòng lấy túi xách, tình cờ gặp lầu.

 

​Tuy Đào Nguyên là chuyên gia từ nước A trở về, nhưng hiện tại quả thực còn nhà tập thể để phân phối nữa. Phòng Quản lý nhà đất tìm cho một căn nhà bên ngoài đại viện để thuê tạm. Nhờ mác du học sinh, coi là nhân tài mà đại viện cố tình tranh giành về, nên nếu nhà trống, sẽ ưu tiên phân bổ.

 

​Đào Nguyên hiện tại ngày nào cũng đạp xe . Anh ngỏ lời mời: “Để đưa cô về , chỉnh xe đạp, đạp nhẹ lắm.”

 

​"Không cần , nhà xa, bộ vài bước là tới, coi như tập thể d.ụ.c luôn, phiền thời gian của nữa."

 

​Một bóng đen đẩy chiếc xe đạp lướt qua.

 

​Đào Nguyên hỏi: “Đi bộ mất bao lâu? Nếu xa hơn một cây thì cứ để đưa cô về. Hôm nay cô mệt , về sớm nghỉ ngơi .”

 

​Vân Ngưng vẫn cảm thấy , cô phiền khác. Nói đúng thì cô và Đào Nguyên cũng đến mức thiết như .

 

​Vân Ngưng từ chối: “Thật sự cần , bộ một chút là đến thôi.”

 

​"Cô định bộ về thật , thấy mệt ?"

 

​Vân Ngưng chút do dự. Nói thật là hôm nay tính toán đến váng cả đầu, giờ cô chỉ nhanh chóng tắm rửa leo lên giường ngủ. Mấy ngày ở trạm chạy thử tuy Lục Lăng lo liệu việc, cô đụng tay việc gì, nhưng khí hậu núi vẫn se lạnh, ngủ thoải mái như ở nhà.

 

​Trong lúc cô đang phân vân, bóng đen đẩy xe đạp , ho hắng thật to một tiếng.

 

​Vân Ngưng kỹ, mừng rỡ kêu lên: “Anh cũng tan ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-244.html.]

​Lục Lăng chậm rãi bước tới.

 

​Vân Ngưng mỉm sang Đào Nguyên: “ về cùng Lục Lăng là , chúng nhé.”

 

​Đào Nguyên ngơ ngác gật đầu. Sao nhớ là kỹ sư Lục tan ca từ sớm cơ mà??

 

​Vân Ngưng và Đào Nguyên cùng bận rộn suốt một tuần.

 

​Bọn họ tính toán bộ dữ liệu một lượt, lén lút tìm Triều Tông để xác thực mô hình. Sau khi chuyển sang mảng máy tính, Triều Tông tiến bộ cực kỳ nhanh, hiện trở thành một trong những nhân vật đầu về lĩnh vực máy tính của viện. Có giúp đỡ thì sẽ chắc chắn hơn.

 

​Sau khi chốt bản vẽ cuối cùng để giao cho xưởng 211 sản xuất, Vân Ngưng rốt cuộc cũng thể nghỉ ngơi đàng hoàng một ngày.

 

​So với cô, cuộc sống của Nguy Minh Châu thoải mái hơn nhiều. Giờ đây ban ngày cô chăm chỉ việc ở cơ quan, tối về nhà tiếp tục đạp máy khâu. Lúc Nguy Kiến Quốc nhà thì đạp máy vì dễ ăn mắng, nhưng may là ông thường xuyên tăng ca.

 

​Nguy Minh Châu ôm những bộ quần áo mới may xong đến tìm Vân Ngưng.

 

​Hai cô gái thử đồ một hồi trong phòng. Dưới sự góp ý của Vân Ngưng, Nguy Minh Châu may hai chiếc quần bò kiểu dáng mới, cùng với áo phông và áo sơ mi.

 

​Kiểu dáng quần áo thời buổi còn quá nghèo nàn, màu sắc chủ yếu là đen, trắng, xám, thiếu vắng những gam màu tươi sáng. Chiếc áo phông nữ do Nguy Minh Châu may kiểu dáng rộng thùng thình, mà là thiết kế cổ vuông ôm sát , nhưng quá bó, giúp tôn lên những đường nét thanh mảnh của cơ thể.

 

​Chiếc áo sơ mi càng tinh xảo hơn. Những bông hoa nhỏ màu hồng nhạt cổ áo đều là thêu tay, cổ tay áo cũng điểm xuyết những đường thêu tỉ mỉ, quan trọng nhất là form dáng cực kỳ .

 

​Vân Ngưng lục lọi lấy vài bộ quần áo ít ỏi của , hai cô gái cứ thế hết bộ đến bộ khác, hệt như đang catwalk trong nhà.

 

​Vân Ngưng phối áo sơ mi thành một bộ đồ bước ngoài, Thang Phượng Ngọc vui vẻ ngắm nghía: “Còn hơn cả mẫu.”

 

​Vân Ngưng liền sải những bước chân cường điệu đến mặt Lục Lăng: “Đẹp ?”

 

​Lục Lăng gật đầu cho lệ.

 

​Vân Ngưng chép miệng: “Thế là đủ , để em bộ khác.”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Nguy Minh Châu thắc mắc: “Kỹ sư Lục đang tâm sự , Vân Ngưng nhà chúng dáng dấp xinh , mặc gì cũng , huống hồ đây là đồ do tự tay thiết kế.”

 

​Lục Lăng đáp: “ chỉ là phân biệt thôi.”

 

​Vừa dứt lời, Vân Ngưng bước trong một chiếc váy liền dáng ôm. Chiếc váy là đồ Nguy Minh Châu tặng cô mấy hôm . Chất vải loại thông thường, kiểu dáng mang hướm váy hội của thời hiện đại, cực kỳ tôn lên làn da trắng ngần, mịn màng của Vân Ngưng.

 

​Lục Lăng khẽ sững một thoáng, lặng lẽ gật đầu: “Đẹp.”

 

​Nguy Minh Châu bật "phụt" một tiếng: “Ánh mắt đổi luôn kìa, quả nhiên lúc nãy chỉ là đủ thôi.”

 

​Hai trêu đùa một lát, rúc ghế sô pha cùng xem tivi. Nhà Nguy Minh Châu tivi nên cô sang đây xem ké.

 

​Lục Lăng đang chuẩn bữa tối trong bếp. Chương trình truyền hình nhiều, Vân Ngưng chẳng mấy hứng thú, nhưng đối với Nguy Minh Châu thì vô cùng mới mẻ. Ngay cả chương trình thời sự, cô cũng thích xem.

 

​"Cái hộp vuông vuông lợi hại thật đấy, hình ảnh gì cũng thể chiếu . Cô xem quần áo của những tivi kìa, giản dị quá, quần áo thực sự thể bán ?"

 

​Vân Ngưng động viên: “Bây giờ nhiều khu chợ đem đồ bán . Cô cứ may thêm vài bộ nữa , Chủ nhật tuần chợ cùng cô bán thử xem .”

 

​Nhắc đến chuyện mua bán, Nguy Minh Châu vẫn e ngại: “Thật sự chứ? Sẽ quy tội đầu cơ trục lợi nhỉ?”

 

​Vân Ngưng gật đầu quả quyết: “Đảm bảo với cô là .”

 

​Nguy Minh Châu yên tâm phần nào, tiếp tục xem tivi. Trên màn hình đang phát bản tin thời sự.

 

​Cô chằm chằm nam phát thanh viên một hồi nhận xét: “Cô xem giống Khấu Hủ ?”

 

​"Chủ nhiệm Khấu á? Anh vẫn thuyên chuyển công tác ?"

 

​"Ai mà . Hình như thích Viện Một, cứ ăn vạ ở đây chịu , còn bắt học mấy thứ kỳ lạ."

 

​Vân Ngưng tò mò hỏi: “Bắt cô học cái gì?”

 

​"Hồi thì bắt học đạo, bây giờ bắt học thiết kế thời trang. Anh tìm bao nhiêu là sách, cũng kỹ lắm, nhưng kiểu dáng quần áo trong đó quê mùa cực kỳ, chẳng đào mấy cuốn sách đó nữa, hình như còn là đồ của Liên Xô cũ."

 

​Vân Ngưng suy ngẫm một lát : “Anh vẻ để tâm đến chuyện của cô đấy.”

 

​Nguy Minh Châu nhún vai: “ cũng hiểu nổi, giống như một kẻ lập dị .”

 

​Vân Ngưng: “... Như thế là quan tâm ?”

 

​Nguy Minh Châu tròn xoe mắt ngạc nhiên: “Thế mà là quan tâm á? còn nghi ngờ đang nhắc khéo đấy. Có cảm thấy dồn tâm trí công việc của viện nên bực tức ? dạo việc hăng hái lắm mà, cứ theo đúng lời cô , hề chậm trễ tiến độ công việc chút nào.”

 

​Vân Ngưng: “... Tại là nhắc khéo cô?”

 

​"Mỗi đến tìm đều trưng cái mặt lạnh tanh," Nguy Minh Châu điệu bộ mô phỏng cho Vân Ngưng xem, “Đây , chính là cái dáng vẻ , y chang cái vẻ mặt chờ Lục Lăng lầu nhà cô . Chắc chắn là thấy việc đủ nỗ lực nên sinh lòng bất mãn .”

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Khấu Hủ kiếp tám phần mười là ế vợ .

 

​"Thôi đừng nhắc đến nữa," Nguy Minh Châu chuyển chủ đề, “ mua nhiều tạp chí theo lời cô bảo . Mấy minh tinh bây giờ xinh thật đấy. Mà thực dẫn chương trình thời sự cũng tồi, đường nét khuôn mặt đoan chính.”

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...