Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 245:*

Cập nhật lúc: 2026-08-30 02:42:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vân Ngưng hỏi: “Muốn theo đuổi thần tượng ?”

 

​"Theo đuổi thần tượng là gì?" Nguy Minh Châu hỏi , “Nhìn thấy , tâm trạng chắc chắn cũng sẽ lên mà.”

 

​Vân Ngưng giải thích hai chữ "đu idol" thế nào, suy cho cùng thời đại vẫn thịnh hành việc bỏ tiền mua đồ phụ kiện theo các thần tượng.

 

​Cô : “Trước đây cũng từng thích một , trông hẳn là cực kỳ trai, nhưng hát .”

 

​Lục Lăng xào xong hai món ăn, đang bưng bàn, thấy lời của Vân Ngưng liền vểnh tai lên.

 

​Vân Ngưng tiếp: “Tuy đó thể chỉ là hình tượng cố tình xây dựng bên ngoài, nhưng những bài hát của tiếp cho sức mạnh lớn, giúp thể kiên trì tiếp.”

 

​Lục Lăng nhíu mày.

 

​Bài hát?

 

​Bài hát mang sức mạnh?

 

​Thế chẳng là... mấy bài nhạc đỏ Đào Nguyên hát ?

 

​Nhạc đỏ, mang sức mạnh, logic quá hảo!

 

​Lục Lăng lau bàn một lượt, lề mề lau thêm lượt nữa, nhất quyết chịu bếp.

 

​Thang Phượng Ngọc chằm chằm một lúc lâu, cũng quanh bàn hai vòng. Cái bàn bẩn đến thế cơ ??

 

​Nguy Minh Châu thì để tâm đến nhan sắc: “Không trai là , chỉ trai mới tiếp cho sức mạnh thôi.”

 

​Vân Ngưng híp mắt miêu tả: “Người đó cũng trai, chỉ là bằng những khác, ngoại hình bình thường thôi, đeo kính.”

 

​Lục Lăng: Ha hả, đúng là ngoại hình bình thường thật.

 

​Vân Ngưng tiếp: “ chuyện cực kỳ duyên. Có một thời gian tâm trạng thực sự tồi tệ, mỗi ngày giường lải nhải, cảm thấy trong lòng cũng khá hơn đôi chút.”

 

​Vân Ngưng đang ám chỉ giai đoạn cuối lúc cô đổ bệnh ở kiếp . Bố đều qua đời, chỉ còn một cô chống chọi với bệnh tật, thực sự cô đơn. Cô cứ tiện tay bật vài video lên , tiếng vẫn hơn là cứ thui thủi một .

 

Lục Lăng thì vô cùng hoang mang.

 

​Gần đây tâm trạng cô ??

 

​Anh .

 

​Đặc biệt là những lúc ở giường, cảm thấy tâm trạng cô rõ ràng mà??

 

​Lục Lăng chút rầu rĩ. Xem vẫn đủ thấu hiểu Vân Ngưng, sự giao tiếp giữa hai quả thực còn nhiều thiếu sót. Vân Ngưng luôn bảo đừng giấu giếm, suy nghĩ gì thì cứ , nhưng bản cô dường như giấu nhiều tâm sự.

 

​Thang Phượng Ngọc: “...”

 

​Biểu cảm của Lục Lăng ngày càng sai sai thế ?? Cái bàn thực sự bẩn đến mức đó ??

 

​Thang Phượng Ngọc dè dặt lên tiếng: “Lục Lăng ...”

 

​Lục Lăng sững , định thần đáp: “Dạ thưa .”

 

​Thang Phượng Ngọc : “Hay là nhà đổi cái bàn khác nhé?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Vân Ngưng chốt : “Tóm là bài hát của đó . Còn ngoại hình thì cần bận tâm, ngắm , cứ Lục Lăng nhà .”

 

​Lục Lăng vô cùng chấn động.

 

​Nghe Đào Nguyên hát, nhưng ngắm mặt ??

 

​Như ??

 

​Anh Vân Ngưng bằng ánh mắt hổ bực tức.

 

​Vân Ngưng cảm nhận ánh của , tít mắt hỏi: “Được ?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Cô quá đáng lắm !!

 

​Thế mà còn dám hỏi ! Lại còn ngắm một cách quang minh chính đại nữa chứ!!

 

​Lục Lăng: “... Được thôi.”

 

​Nguy Minh Châu xót xa đập tay: “Kỹ sư Lục đ.á.n.h mất giới hạn ! Anh chính chứ!”

 

​Vân Ngưng dở dở : “Chỉ là thích bài hát của thôi mà, chuyện gì to tát ?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Là hát , !

 

​Lục Lăng hầm hầm bếp.

 

​Thang Phượng Ngọc vội vã lao theo cản : “Cái thằng bé ! Con định dùng cái đó xào rau ?!”

 

​Lục Lăng cúi đầu , suýt chút nữa ném luôn con d.a.o phay chảo.

 

​Lục Lăng , Nguy Minh Châu liền hạ giọng nhỏ với Vân Ngưng: “Cô cũng dỗ dành kỹ sư Lục một chút chứ, vượt qua chướng ngại tâm lý lớn lắm mới quyết định sống chung với cô đấy. Nói thật nhé, cái hồi cô mới t.a.i n.ạ.n giao thông tỉnh , còn chẳng buồn chuyện với cô.”

 

​Dỗ dành Lục Lăng? Vân Ngưng thực sự cách dỗ dành đàn ông.

 

những lời Nguy Minh Châu cũng đúng, Lục Lăng hề là chủ nhân nguyên bản của xác , để thể chung sống hòa hợp với cô, chắc chắn nhượng bộ nhiều.

 

​Hơn nữa, nhiều thử dò hỏi cô, rõ ràng là trong lòng vẫn đang mong ngóng điều gì đó.

 

​Vân Ngưng Lục Lăng buồn, là một quan trọng đối với cô. Cô nên giải quyết chuyện cho t.ử tế.

 

​Sau khi miếng đệm kim loại sản xuất xong, họ tiến hành lắp ráp với ổ trục để thử nghiệm sơ bộ. Thấy vấn đề gì, cả nhóm tất tả lên đường tới trạm chạy thử.

 

​Quy trình vẫn giống như : đến nơi lắp ráp bơm tuabin, nghỉ ngơi một đêm sáng hôm chạy thử.

 

​Màn đêm núi buông xuống sớm. Ánh trăng bàng bạc treo nghiêng bầu trời đêm, rải xuống một lớp ánh sáng dịu nhẹ.

 

​Vân Ngưng bật chiếc đèn điện nhỏ, bàn cặm cụi thư.

 

​Muốn dỗ cho Lục Lăng vui thì cũng sự chuẩn chứ. Vân Ngưng dự định sẽ bộ sự thật thư, còn việc tin thì cô quản nữa, ít nhất thể khiến trong lòng thoải mái hơn một chút cũng .

 

​Tuy sự thật, nhưng trong lòng Vân Ngưng vẫn vô cùng thấp thỏm. Trải nghiệm thực sự quá kỳ lạ, cô sợ Lục Lăng sẽ nghĩ rằng cô bịa chuyện để trút bỏ gánh nặng. Nếu thì hỏng bét.

 

​Lục Lăng bưng một chậu nước rửa mặt bước , giếng múc nước.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-245.html.]

​Nghe thấy tiếng động, Vân Ngưng lập tức giấu vội tờ giấy thư , chột Lục Lăng: “Anh về nhanh thế?”

 

​Lục Lăng liếc tay Vân Ngưng đang giấu lưng, thản nhiên đáp: “Vại nước ở ngay phía , lấy phích nước nóng đây.”

 

​Lục Lăng , Vân Ngưng cuống cuồng cất gọn giấy bút. Mấy lời sến súa cô , lẽ cứ nghĩ xem nên tặng món quà gì cho Lục Lăng thì thiết thực hơn.

 

​Anh gần như chút ham vật chất nào. Chiếc áo sơ mi đang mặc cũng là do Vân Ngưng tiện tay mua cho lúc dạo bách hóa. Cô mua gì thì mặc nấy, chẳng hề kén chọn.

 

​Vân Ngưng vắt óc suy nghĩ mãi cũng nên tặng quà gì cho ý nghĩa.

 

​Ví tiền? Anh .

 

​Đồng hồ? Cô từng tặng .

 

​Ô tô... Hiện tại cô vẫn đủ tiền mua.

 

​Vân Ngưng trầm ngâm suy nghĩ.

 

​Cô chỉ mải khuyên Nguy Minh Châu ngoài ăn, liệu chính cô cũng nên cân nhắc đến việc kiếm thêm tiền ?

 

​Vân Ngưng từng tham gia lắp ráp bơm tuabin một , nên đến thứ hai , thao tác của cô trở nên cực kỳ thuần thục, đổi dụng cụ cũng nhanh thoăn thoắt.

 

​Phàn Lâm thao tác của Vân Ngưng một lúc, miệng từ từ há hốc: “Cô còn là con ?”

 

​Cậu việc bao nhiêu , thế mà tốc độ vẫn theo kịp Vân Ngưng!

 

​Vân Ngưng đáp: “Trăm bằng tay quen mà.”

 

​Phàn Lâm: “...”

 

​Người trăm bằng tay quen đáng mới đúng chứ?!

 

​Đào Nguyên cũng bái phục: “Sao cô thích nghi nhanh thế? Trước đây cô từng dùng dụng cụ cơ khí ?”

 

​"Trước đây chỉ sửa đồ điện thôi," Vân Ngưng bịa lý do, “Vì đam mê tìm tòi mấy thứ nên mới chọn ngành , chẳng gì lạ . Ngày nào chẳng túc trực xưởng cơ chứ.”

 

​Phàn Lâm đồng tình: “Cũng đúng, các thợ cả xưởng quý cô lắm đấy. Bọn họ bảo chỉ cô thì cáu, chứ chỉ khác thì tức điên.”

 

​Ở Viện 11, những nhận lời khen từ các thợ cả của xưởng 211 thực sự hiếm. Cũng vài các thợ cả quý mến, nhưng trường hợp của Vân Ngưng thì khác hẳn. Cô tất cả các thợ cả quý mến, chuyện quả thực là cực kỳ hiếm .

 

​Đào Nguyên : “Chẳng trách cô chỉ nghiệp trường bổ túc ban đêm mà chọn tổ thiết kế.”

 

​Phàn Lâm và Đào Nguyên cứ kẻ tung hứng, khiến những khác cũng ngoái sang . Quả nhiên thấy đôi tay của Vân Ngưng đang thoăn thoắt lắp ráp các linh kiện với tốc độ đáng nể.

 

​Cô rõ ràng là của tổ thiết kế, nhưng khi bắt tay việc tay chân còn nhanh nhẹn hơn bất cứ ai, hơn nữa tốc độ tiến bộ cực kỳ thần tốc. Cô đích thị là sinh để kỹ sư.

 

​Bơm tuabin lắp ráp xong, Lục Lăng lập tức đưa máy vị trí thử nghiệm.

 

​Anh nhấn nút khởi động, tốc độ vòng của bơm tuabin bắt đầu tăng dần.

 

​Con hiển thị nhảy từ 70 lên 80, những tập trung trong phòng điều khiển căng thẳng dán mắt bảng thông .

 

​Tám mươi mốt, tám mươi hai, tám mươi ba, tám mươi tư…

 

​Vân Ngưng thể rõ từng nhịp đập của tim .

 

​Tám mươi lăm, tám mươi sáu... Một trăm.

 

​Ổ trục trụ vững!

 

​Quá trình chạy thử thành suôn sẻ, chiếc bơm tuabin xuất hiện thêm bất kỳ sự cố nào nữa.

 

​Đây coi là một kỳ tích trong lịch sử của Viện Một.

 

​Bơm tuabin của động cơ chu trình giãn nở, thế mà chỉ thất bại đúng một thành công ngay lập tức! Đừng là loại bơm tuabin công nghệ mới, ngay cả những mẫu cũ đây cũng từng diễn suôn sẻ đến thế!

 

​Đào Nguyên vô cùng kích động đập tay ăn mừng với Vân Ngưng: “Thiết kế ổ trục quả nhiên vấn đề!!”

 

​Vân Ngưng phấn khích gật đầu liên tục.

 

​Khóe môi Lục Lăng thoáng hiện lên một nụ , theo bản năng về phía Vân Ngưng, thấy cô và Đào Nguyên đang cạnh ăn mừng.

 

​Những lời Vân Ngưng tối qua văng vẳng bên tai.

 

​Tiếng hát... Sức mạnh…

 

​Sắc mặt Lục Lăng lập tức trầm xuống.

 

​Trên chuyến xe trở về Viện 11, tất cả đều hưng phấn tột độ, cất cao tiếng hát suốt dọc đường, khí thế thậm chí còn sục sôi hơn cả lúc .

 

​Chỉ riêng Lục Lăng vẫn im lìm bên cạnh Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng khoác tay , tít mắt dựa : “Sao hát, tâm trạng ?”

 

​Lục Lăng ngoài cửa sổ: “Anh thích hát.”

 

​Vân Ngưng: “? Lầm bầm cái gì thế?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Anh liếc Vân Ngưng bằng ánh mắt tràn đầy tủi , nhưng nhất quyết chịu mở miệng thêm câu nào. Vân Ngưng cũng quá bận tâm, sang tiếp tục trò chuyện cùng những khác.

 

​Việc chạy thử bơm tuabin thành công gây một tiếng vang nhỏ trong viện.

 

​Sự thành công thì khiến ai bất ngờ, nhưng điều khiến họ kinh ngạc chính là thất bại quá ít ỏi. Bơm tuabin là một bộ phận cực kỳ quan trọng của động cơ, thế mà chỉ thất bại một thành công luôn?!

 

​Thế chẳng ngày động cơ chu trình giãn nở đời còn xa nữa ?!

 

​Viện 11 tưng bừng như trẩy hội.

 

​Vài kẻ thích hóng hớt còn cố tình sang các viện khác ăn ké bữa trưa, lúc cứ ưỡn n.g.ự.c vênh váo, khiến của các viện khác thấy mà tức sôi máu.

 

​Chẳng chỉ là nghiên cứu động cơ thôi ? Có gì mà oai! Không các viện chúng lo các phần khác, tên lửa nhà các bay lên trời chắc!

 

​Thế nhưng... dạo gần đây những lời biểu dương từ cấp dành cho Viện 11 quả thực ngày một nhiều.

 

​Lẽ nào bọn họ thật sự thể nghiên cứu chế tạo động cơ mới trong thời gian ngắn nhất ?!

 

​Nhóm Vân Ngưng thời gian qua việc quá vất vả, nên vì sự kiện chạy thử thành công , Vương Chí đặc biệt cho họ nghỉ phép thêm hai ngày. Việc duy trì chế độ nghỉ một ngày một tuần trong thời gian dài quả thực khiến kiệt sức, huống hồ Vân Ngưng còn thường xuyên tăng ca.

 

​Ngày nghỉ đầu tiên, cô ngủ vùi giường trọn một ngày trời. Lục Lăng thì vẻ đỡ hơn nhiều. Rõ ràng hai cùng phụ trách một dự án, nhưng Lục Lăng vẫn còn sức lực để thong thả chuẩn cả ba bữa cơm trong ngày.

 

 

 

 

 

 

Loading...