Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 247:!
Cập nhật lúc: 2026-08-30 02:42:03
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bình thường Lục Lăng đều sẽ vài câu dỗ dành, nhưng hôm nay nhất quyết thèm hùa theo Vân Ngưng.
Thang Phượng Ngọc mà đau đầu. Bà và Vân Dương Thư sống với cả đời êm ấm hòa thuận, cãi vã trong cả một kiếp cộng còn chẳng bằng Vân Ngưng và Lục Lăng cãi .
Bọn họ mới kết hôn bao lâu cơ chứ?
Vân Ngưng ăn cơm xong, chộp lấy túi xách liền . Lục Lăng cau mày cản cô : “Anh đưa em .”
"Không đang giận ! Giận mà còn đòi đưa em ? Giận thì riêng chứ!" Vân Ngưng , “Em là cốt khí, em giống , bao giờ tùy tiện nghi ngờ khác!”
Vân Ngưng sải bước thẳng ngoài.
Lục Lăng nhắc: “Đi bộ sang đó sẽ muộn đấy.”
Vân Ngưng: “...”
Hôm nay cô thức dậy muộn thật.
Vân Ngưng vuốt vuốt cổ họng, húng hắng ho hai tiếng, lẳng lặng bước đến bên cạnh Lục Lăng, tiện chân đá một cái: “Anh mau dắt xe .”
Thang Phượng Ngọc: "..." Cốt khí của con gái bà bay mất ?
Lục Lăng xuống lầu nhà xe. Vân Ngưng nhẩm tính thời gian, trầm ngâm : “Thực bây giờ chạy bộ qua đó chắc vẫn kịp.”
Lục Lăng: “? Em đừng ...”
Anh còn dứt lời, thấy Vân Ngưng chủ động giật lấy tay lái, leo tót lên yên xe, cong m.ô.n.g đạp xe điên cuồng lao vút .
Lục Lăng: “...”
Lục Lăng cạn lời: "..." Chọc ai cũng chứ đừng chọc Vân Ngưng.
Vỏn vẹn vài tháng mà việc chạy thử bơm tuabin thành công. Việc mà những năm mất vài năm mới , nay chỉ mất vài tháng là rục rịch thành.
Tất cả những tham gia dự án đều nín nhịn một cỗ khí thế trong lòng, hận thể một mạch đến cùng, trực tiếp chế tạo một cỗ động cơ chỉnh.
Vân Ngưng vẫn đến xưởng giám sát sản xuất, ngày động cơ chu trình giãn nở lắp ráp chỉnh còn xa nữa.
Đợi động cơ lắp ráp xong sẽ mang chạy thử, thử nghiệm dòng chất lưu. Nếu nghiên cứu chế tạo thành công, tổng bộ sẽ lên kế hoạch phóng tên lửa, một thế hệ tên lửa đẩy mới sẽ đời. Tên lửa đẩy lực đẩy tăng lên đáng kể sẽ giúp Hoa Quốc đủ tư cách cạnh tranh những đơn đặt hàng trường quốc tế. Nghĩ đến những điều , Vân Ngưng tràn đầy năng lượng.
Bữa trưa, Vân Ngưng mặc nguyên bộ đồ bảo hộ thẳng đến nhà ăn. Cô bước cửa thấy mấy của bộ phận bơm tuabin, đặc biệt là Lục Lăng, cực kỳ nổi bật.
Vân Ngưng bĩu môi.
Mặc đồ cô mua cho để oai, thế mà dám trộm thư của cô?! Lá thư sến súa như , Vân Ngưng cũng nổi thứ hai.
Vân Ngưng lấy cơm nước xong, đến xuống cạnh Phàn Lâm, cố ý lớn hỏi Lục Lăng: “Kỹ sư Lục, hôm nay việc mệt ? Sau buổi sáng đừng chạy bộ nữa, mệt mỏi lắm. Anh là tinh của bộ phận, hoạt động của phòng ban đều trông cậy cả , tiết kiệm thể lực, lo tính cho tương lai, thể chạy bộ nữa đấy.”
Lục Lăng cố gắng phản kháng: “Anh thể nhờ xe khác, cần chạy bộ.”
Phàn Lâm chợt bừng tỉnh hiểu : “Thảo nào hôm nay Lục đến viện, cả trông như sắp liệt đến nơi, còn bảo là do bước lên lầu gấp quá. Hóa là chạy thẳng một mạch đến viện ? Tận hai cây á?”
Trong đầu tất cả đều hiện lên hình ảnh Lục Lăng cắm đầu chạy thục mạng đến Viện 11.
Lục Lăng: “...”
Phàn Lâm nín hỏi: “Anh Lục, tại chạy bộ ?”
Lục Lăng đen mặt Vân Ngưng.
Vân Ngưng thong thả đáp: “ cũng khuyên đừng chạy, cứ chung xe đạp với là xong, nhưng cố tình chịu. Anh bảo rèn luyện thể, nghĩ rèn luyện thể quả thực lợi nên cũng cản nữa. Lục Lăng, đúng ?”
Lục Lăng nghiến răng nghiến lợi gật đầu: “Em gì cũng đúng.”
Bàn bên cạnh tò mò sang: “Buổi sáng kỹ sư Lục chạy tận hai cây là để rèn luyện thể ??”
"Vẫn là trẻ khỏe mạnh, nắm xương già của thì chịu thôi."
"Kỹ sư Lục chí tiến thủ thật đấy, tiên đảm bảo cơ thể khỏe mạnh, đó mới tâm ý cống hiến cho công việc!"
Lục Lăng bỗng chốc trở thành tâm điểm của nhà ăn: “...”
Anh định tìm đầu sỏ gây chuyện để tính sổ, nhưng Vân Ngưng bưng khay cơm rời , chạy sang bàn của nhóm Liên Khiết .
Lục Lăng: “!!”
Anh đều ngầm đồng ý cho cô chỉ ngắm mặt cơ mà!
Liên Khiết hỏi: “Cô và kỹ sư Lục thế?”
"Anh trộm thư của ," Vân Ngưng hừ giọng bổ sung, “Tuy là bất thành, nhưng nghi ngờ đang viện giám sát .”
Viện gọi điện cho Lục Lăng xong, liền giở cái trò , bảo uẩn khúc thì ai mà tin?
Liên Khiết mà mù mờ: “Cô chắc chắn là liên quan đến chuyện của viện ?”
Vân Ngưng kiên định gật đầu: “Không còn chuyện gì khác nữa!”
Liên Khiết: “... Vậy ?”
Sao cô cứ cảm giác sự tình bên trong hề đơn giản nhỉ?
Buổi tối tan , Lục Lăng khôn ngoan hơn một chút, đến nhà xe đợi Vân Ngưng từ sớm. Lần hẳn lên yên xe để chờ, tuyệt đối dẫm vết xe đổ.
Hai mươi phút , Vân Ngưng mới nhẩn nha bước xuống, tay xách theo bộ đồ bảo hộ mặc ở xưởng 211. Cô ném bộ đồ Lục Lăng: “Em đang đến tháng, chạm nước lạnh, hôm nay giặt .”
Lục Lăng quen với chuyện , ném thẳng giỏ xe: “Hôm nay em...”
Anh xong, Vân Ngưng vẫn cứ thế thẳng về phía .
Lục Lăng: “...”
Anh hỏi: “Em định bộ về ?”
" ," Vân Ngưng tít mắt , “Buổi sáng bắt chạy bộ, trong lòng em áy náy. Buổi tối để em bộ cho, giành với nữa.”
Lục Lăng hồ nghi bảo: “Đừng quậy nữa, rõ ràng là thể về cùng mà.”
"Không , em là cốt khí, trộm thư của em, em bày tỏ sự bất mãn chứ."
Lục Lăng chột : “Anh xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-247.html.]
"Không ?"
"... Ít nhất là kịp xem."
Vân Ngưng: “Thế là vẫn xem ! Em đây, tạm biệt!”
Lục Lăng định dắt xe đuổi theo, phát hiện trọng lượng của chiếc xe đạp dường như điểm sai sai.
Anh mặt cảm xúc dắt hẳn chiếc xe đạp khỏi nhà xe. Khoảnh khắc đẩy , chiếc xe như thể rụng rời từng mảnh, nguyên cái bánh xe lộc cộc lăn ngoài.
Lục Lăng: “..., Vân! Ngưng!”
Vân Ngưng co cẳng bỏ chạy. Cho chừa cái tội trộm thư, để bộ cho mệt c.h.ế.t luôn!
Hôm nay Thang Phượng Ngọc về nhà sớm, Vân Ngưng liền tâm sự với bà chuyện xem mặt bằng.
Ở cái thời điểm bản lề mà nhảy kinh doanh thì chắc chắn sẽ hái tiền, ít nhất là kiếm nhiều hơn trong đại viện.
Thang Phượng Ngọc xưa nay luôn những việc vi phạm "quy định", nên hề rụt rè sợ hãi như Nguy Minh Châu. Bà xem xong bản kế hoạch của Vân Ngưng, : “Mẹ thạo mấy chuyện lắm, cứ theo ý con . Tiền trong nhà vẫn dư dả, tiền lương của con và Lục Lăng giờ gần như đụng đến.”
Có câu của Thang Phượng Ngọc, Vân Ngưng yên tâm. Biết cô tương lai sẽ trở thành nữ cường nhân một cũng nên!
Hơn một tiếng , Lục Lăng mới lếch thếch về đến nhà.
Vân Ngưng vẻ kinh ngạc: “Sao giờ mới về, chạy uống rượu đấy ?”
Lục Lăng khó hiểu sang.
Vân Ngưng lập tức ôm ngực, tỏ vẻ đau lòng nhức óc: “Chúng mới lấy bao lâu, thế mà cứ liên tục ngoài chè chén. Em cho , em chấp nhận một gã ma men . Anh uống với ai? Em chuyện trực tiếp với đó.”
Lục Lăng: “Anh...”
Thang Phượng Ngọc cau mày: “Tiểu Lục, con uống rượu thật ?”
"Haizz, con thấy dạo bình thường mà," Vân Ngưng tích cực thêm mắm dặm muối, “Mẹ, lời con, quản giáo nghiêm . Con cảm thấy đổi , hư hỏng , còn là của nữa.”
Lục Lăng: "..." Lại còn cái trò ăn cướp la làng nữa hả?!
Lục Lăng tức nghẹn đến mức mặt đỏ bừng.
Anh hít thở sâu mất vài giây mới thể mỉm với Thang Phượng Ngọc: “Thưa , cô đùa đấy ạ, con chỉ mệt một chút thôi.”
Thang Phượng Ngọc thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì , thể uống một chút, nhưng tuyệt đối chìm đắm trong men rượu.”
Vân Ngưng: “Con ...”
Cô còn dứt câu Lục Lăng túm cổ áo xách . Lục Lăng nghiến răng ken két: “Chúng trong chuyện, đảm bảo sẽ bao giờ 'uống rượu' nữa.”
Vân Ngưng kêu la ầm ĩ: “..., , mau giữ con , con ở với !!”
Thang Phượng Ngọc hòa ái: “Vợ chồng thì vẫn nên giao tiếp nhiều hơn, hai đứa cứ từ từ chuyện nhé, ngoài dạo một lát.”
Lục Lăng mỉm lễ phép: “Vâng, thong thả ạ.”
Vân Ngưng ngừng vươn tay về phía Thang Phượng Ngọc cầu cứu. Thang Phượng Ngọc tuyệt tình đóng cửa rời .
Vân Ngưng: “...”
Cô nặn một nụ lấy lòng, sang Lục Lăng: “Kỹ... Kỹ sư Lục, là hẹp hòi , đúng ?”
Lục Lăng nhếch mép : “Chưa chắc .”
Lục Lăng lôi tuệch Vân Ngưng về phòng.
Vân Ngưng tuyệt vọng cố gắng vùng vẫy, nhưng sức lực thua xa Lục Lăng. Tên buổi sáng chạy nước rút hai cây mà vẫn đến trễ, rõ ràng thể lực dạng .
Vân Ngưng phòng liền chui tọt trong chăn cố thủ: “Anh động tay động chân đấy, mà động thủ em tố cáo bạo hành gia đình ngay!”
Lục Lăng mặt cảm xúc bước tới.
Vân Ngưng chột lầm bầm: “Chẳng em chỉ bắt chạy bộ trong lúc sắp muộn thôi , cũng chỉ là chạy nước rút hai cây thôi mà, đến mức nghiêm trọng thế? Chẳng em chỉ vài câu với thôi ... cũng tin ?”
Vân Ngưng càng càng thấy đuối lý, giọng bé dần: “Mấy chuyện ... đều là chuyện nhỏ thôi mà?”
Lục Lăng một lời, chỉ đăm đăm cô.
Vân Ngưng: “...”
Cô cố vớt vát chút thể diện: “Chẳng do lén xem thư của em ! Là sai !”
Lục Lăng hít sâu một : “Được.”
Vân Ngưng: “?”
Lục Lăng từ tốn : “Anh sai, là đúng.”
Trái tim đang đập thình thịch của Vân Ngưng bỗng chốc bình tĩnh : “Hả?”
Lục Lăng: “Sau sẽ tự ý động đồ của em nữa, hơn nữa thề là thấy nội dung trong thư. Anh chỉ tưởng đó là thư em cho...”
Vân Ngưng: “? Viết cho ai cơ?”
Lục Lăng nhỏ giọng lúng búng: “Dù cũng cho , ai em cho gã nào.”
Vân Ngưng ngẩn một lúc mới dần dần hiểu vấn đề: “Khoan , đang mặt viện giám sát em ?”
Lục Lăng: “?”
"Anh điện thoại của viện xong là chạy lật đồ của em, thế là tìm chứng cứ giám sát em thì là gì?!"
Lục Lăng im lặng một lúc lâu mới nghẹn ngào đáp: “Anh chỉ đang... dọn dẹp phòng thôi.”
Vân Ngưng: “...”
Cô hất tung chăn, thẳng giường, cao hơn Lục Lăng cả một khúc lớn, chống nạnh hỏi: “Thế thư của em! Rốt cuộc tưởng em cho ai hả??”