Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 34: Cuộc chiến bánh bao
Cập nhật lúc: 2026-08-06 09:40:03
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong bếp dùng lửa trần, lửa tắt mà bỏ là thể gây đại họa.
Bác đầu bếp lo lắng chạy vội kiểm tra, ôm theo chậu bánh bao định về bếp.
Vân Ngưng đủng đỉnh với theo: “Chậu bánh bao nặng lắm đấy bác ơi, cẩn thận kẻo ngã.”
Bánh bao mà đổ là bác đền đấy.
Bác đầu bếp ngẫm nghĩ một chút, đặt chậu bánh bao xuống: “Được , các cháu trông hộ bác một tí.”
Giáo sư Điền Chu: “...”
Là giáo sư Toán học, ông bỗng nhớ đến một câu.
Giao trứng cho ác.
Mỡ để miệng mèo.
Giao bánh bao cho lớp Vật lý 2.
Vân Ngưng còn cố vớt vát: “Bác cứ mang , chúng cháu trông .”
bác đầu bếp chạy biến .
Giáo sư Điền nở một nụ bí hiểm.
“Nào, bánh bao... nhầm, đề bài, lên bảng đen!”
Ông gõ gõ bảng: “Mấy bước giải , rõ ?”
Cả lớp gật đầu như gà mổ thóc.
Giáo sư Điền gọi: “Viên Vĩ, em thử xem.”
Viên Vĩ dậy: “Em nghĩ... bước đầu tiên là nhào bột ạ? Sau đó mới nhóm lửa hấp bánh.”
Cả nhà ăn vang lên tiếng khúc khích.
Giáo sư Điền: “...”
Ông thở dài: “ sẽ chi tiết hơn chút nữa, mấy bài hàm cực kỳ đơn giản, nhất định hiểu rõ bản chất.”
Ngay khoảnh khắc giáo sư Điền lưng bảng, một bàn tay tội vươn về phía chậu bánh bao.
Bàn tay đó nhanh chóng gạt , ai đó đưa khăn tay tới.
Trong nháy mắt, những chiếc bánh bao nóng hổi gói trong khăn tay, chuyền tay gầm bàn.
Giáo sư Điền chằm chằm bảng đen hồi lâu, cố gắng câu giờ bằng cách diễn giải dài dòng các bước.
Một lát , bác đầu bếp hổn hển chạy : “Lò thì quên tắt, nhưng quên đậy thùng bột, may mà các cháu nhắc, thì chuột xơi hết...”
Ông chằm chằm cái chậu rỗng tuếch, đột nhiên im bặt.
Nhà ăn im phăng phắc.
Tất cả học viên đều đang chăm chú chép các bước giải mới mà giáo sư Điền thêm lên bảng.
Sau phút im lặng ngắn ngủi, bác đầu bếp gào lên t.h.ả.m thiết: “Ai chuyện hả?!!”
Giáo sư Điền , ngạc nhiên hỏi: “Sao thế?”
"Giáo sư Điền!!" Bác đầu bếp suy sụp, “Thầy học trò của thầy xem, kẻ trộm bánh bao!”
"Lại chuyện đó ?!" Giáo sư Điền tỏ vẻ nghiêm trọng, “Em nào lấy bánh bao của ? Chỗ bánh là dành cho lớp 1, các em ?”
Vân Ngưng lắc đầu vô tội, thuận tiện nuốt trôi miếng bánh bao cuối cùng.
Bánh bao bột mì trắng chia mỗi cũng chỉ nửa cái, cô chẳng thèm khát gì miếng ăn .
"Chàng Tiên Ốc" nhà cô bánh bao, cô cũng chẳng nỡ để cô chịu khổ.
nếu bánh bao chỉ dành cho lớp , nhất quyết cho lớp cô ăn, thì cô đồng ý. Hoặc là ai cũng , hoặc là ai . Bột mì là của nhà nước, đầu bếp là do trường thuê, dựa mà lớp ăn còn lớp cô thì ?
Nếu thực sự là vì thành tích, thì quá đáng quá . Thành tích kém thì xứng đáng ăn bánh bao ư? Mới khai giảng, còn bài kiểm tra chính thức nào, dựa mà khẳng định lớp cô kém?
Những khác cũng hùa theo Vân Ngưng lắc đầu quầy quậy.
Quan Tầm Phương cúi gằm mặt, vẻ mặt đầy đau khổ.
Vừa nãy ăn nhanh quá nên nghẹn, khó chịu c.h.ế.t .
Bác đầu bếp: “...”
“Giáo sư Điền!! Thầy quản đây?!”
Giáo sư Điền bất lực: “ thực sự thấy bánh bao ở cả.”
“Chắc chắn là chúng nó ăn hết !”
"Bác thế oan cho các em quá," Giáo sư Điền bênh vực, “Ai thể ăn hết sạch một chậu bánh bao trong thời gian ngắn như ?”
Bác đầu bếp bừng tỉnh đại ngộ: “Hóa cả lớp các đồng lõa gây án !”
"Bác cho rõ ràng nhé," Vân Ngưng trưng bộ mặt ngây thơ vô tội, “Nếu là án thì báo công an, tính chất khác hẳn đấy ạ. Bác báo án , cháu giúp bác gọi nhé.”
Bác đầu bếp: “...”
Thực chuyện bánh bao do Hiệu trưởng chỉ đạo, mà là do Chủ nhiệm khoa. Nghe con trai Hiệu trưởng cũng học lớp đêm, ông nịnh nọt nên lén lút thêm phần ăn cho lớp 1.
Chuyện mà ầm lên thì ảnh hưởng đến Hiệu trưởng.
Ở nhà bếp bàn tán , Hiệu trưởng chắc chắn ai con trai học lớp đêm, mất mặt lắm.
Bác đầu bếp nặn nụ méo xệch: “Bác chắc chắn cháu lấy, cháu quen mặt mà.”
Quan Tầm Phương: “!!”
Vừa nãy Vân Ngưng còn đóng góp hai cái khăn tay để gói bánh đấy!
Vân Ngưng : “Mọi trong lớp cũng ai ăn vụng ạ, chúng cháu đang mải chép bài mà. Bác đấy, chúng cháu học kém nên cần cù bù thông minh thôi.”
Bác đầu bếp lên bảng đen với vẻ mặt đưa đám.
Nhìn một lúc, ông bỗng kích động: “Các ! Đến cái bước 2+2=4 cũng chép ?! Giáo sư Điền??!”
Giáo sư Điền nhún vai: “Bác chúng nó dốt đến mức nào .”
Vân Ngưng hùa theo: “Toán học khó quá mất, 2+2 bằng 4 thật ạ?”
Thiệu Trân hỏi: “Cậu 2+6 bằng mấy ? Tớ tính mãi .”
“Thế là giỏi , tớ còn chẳng 1+1 bằng mấy đây .”
“1 mà cũng cộng với 1 á? Toán học thật kỳ diệu!”
Cơ mặt giáo sư Điền giật giật.
Cái lũ , diễn sâu phai thôi chứ?!
Chờ lát nữa ông dòng chữ "2+2" do chính tay , chắc chắn sẽ giận . Thầy nào trò nấy mà lị.
Bác đầu bếp sắp phát điên.
“Các ... các đúng là lũ vô ! tìm Chủ nhiệm khoa! Các tự mà giải thích với ông !”
Ông tức tối bỏ .
Quan Tầm Phương lo lắng: “Chủ nhiệm khoa chuyện, chúng kỷ luật ?”
"Cậu sợ cái gì? Cậu học viên chính thức ." Thiệu Trân , “Muốn phạt thì phạt, chúng và lớp 1 đều thuộc khoa Vật lý, tại họ phòng học còn chúng xuống nhà ăn? Xuống nhà ăn thì thôi , vì thiếu chỗ nên chịu thiệt, đằng họ còn hấp bánh bao ngay mặt chúng mà cho chúng ăn?! Bà đây cứ ăn đấy, gì .”
Vân Ngưng : “Họ coi thường chúng , nhưng chúng tự coi thường .”
Giáo sư Điền cạn lời: “Cốt khí của các chị thể hiện ở việc ăn vụng bánh bao đấy ? Lát nữa Chủ nhiệm khoa đến, xem các chị ăn thế nào!”
Vân Ngưng ưỡn n.g.ự.c tự hào: “Vừa nãy em ăn nhanh nhất đấy.”
Bánh bao bột mì trắng to tướng, cô và Thiệu Trân chia mỗi một nửa, cô ăn còn nhanh hơn cả Thiệu Trân.
Giáo sư Điền: “...”
Nó còn tự hào nữa chứ.
Vân Ngưng : “Ăn no thì học thôi. Thầy Điền, thầy xem trình độ lớp thế nào chia thành hai nhóm. Nhóm khá một chút em sẽ giúp thầy giảng bài, nhóm yếu hơn thì nhờ thầy, đừng phiền Mạnh Hải, để tự học.”
Vân Ngưng dứt lời, mấy tự thấy cơ sở liền xúm quanh cô, mấy giảng như vịt sấm cũng giấu dốt, ôm vở tìm giáo sư Điền.
Giáo sư Điền: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-34-cuoc-chien-banh-bao.html.]
Lớp hình như cần ông dạy nữa .
mà... cũng nhàn hạ phết?
Cả nhà ăn râm ran tiếng thảo luận bài tập.
Người , , ai đến lượt hỏi bài thì ôm sách học thuộc lòng công thức. Công thức nào hiểu thì cứ học vẹt .
Chẳng bao lâu , Chủ nhiệm khoa hộc tốc chạy tới.
Đập mắt ông là cái chậu rỗng , sạch bong kin kít, tiếp đó là hơn ba mươi con trông chẳng giống đang học chút nào.
Chủ nhiệm khoa tức giận đập mạnh cái chậu: “Các đang cái trò gì thế?!”
Tiếng thảo luận im bặt, về phía ông .
Tần Chính Tín đẩy gọng kính, tỏ vẻ hài lòng: “Lại chạy phiền chúng học tập.”
Chủ nhiệm khoa: “...”
Thế mà gọi là học tập á?!
Chủ nhiệm khoa tức điên : “Giáo viên ? Giáo viên dạy các ? Bị các chọc tức bỏ hả?! Nhìn các xem, học hành thì dốt nát, chỉ giỏi đua đòi, thầy giáo cũng bỏ chạy!”
Giữa đám đông, giáo sư Điền chậm rãi ngẩng đầu lên: “Tiểu Ngô , mệt quá nên nghỉ một lát. Sao thế, giờ quy định dạy suốt buổi ? Sao bảo sớm? tuy già , thấp khớp, đau lưng mỏi gối, nhưng bảo dạy thì ... vẫn cố .”
Giáo sư Điền ho khù khụ, vịn mép bàn run rẩy dậy.
Học trò bên cạnh vội vàng đỡ lấy, ai nấy đều diễn sâu: “Thầy ơi, thầy đừng cố quá!”
Giờ khắc , hình tượng giáo sư Điền trở nên cao cả vô cùng.
Chủ nhiệm khoa: “...”
Vân Ngưng: “...”
Quan Tầm Phương thì thầm: “Thầy giáo diễn sâu quá thể, tuy là cho , nhưng thế là dối trắng trợn còn gì?”
Vân Ngưng vẻ mặt nghiêm túc.
Quan Tầm Phương tưởng Vân Ngưng đồng tình với , liền tiếp: “Thực chúng thể lý lẽ với Chủ nhiệm khoa mà, vốn dĩ là ông sai, bên trọng bên khinh.”
Vân Ngưng nghiêm túc : “Tớ học tập thầy Điền mới .”
Quan Tầm Phương: “?”
Vân Ngưng: “Cậu biểu cảm của thầy ! Chuẩn ! Nhìn động tác của thầy ! Tớ bán t.h.ả.m (giả khổ) còn thua xa thầy! Tớ học tập thầy!”
Quan Tầm Phương: “...”
Cô lờ mờ cảm thấy, cả cái lớp đều bình thường.
Chủ nhiệm khoa đau đầu nhức óc, vội chạy đỡ giáo sư Điền: “Giáo sư Điền, thầy đừng khó nữa ? Thầy xem, bánh bao ăn hết , ăn thế nào với Hiệu trưởng đây?”
Lúc giáo sư Điền giọng sang sảng: “Bánh bao chẳng để cho học sinh ăn ?”
“Là cho học sinh, nhưng mà...”
Giáo sư Điền hỏi vặn: “Ý Hiệu trưởng là, chỗ bánh chỉ cho con trai ông ăn? hiểu , đừng lo, lát nữa tan học sẽ đến nhà Hiệu trưởng hỏi cho nhẽ.”
Chủ nhiệm khoa: “...”
Giáo sư Điền mà hỏi thật thì to chuyện.
Chẳng ông vỗ m.ô.n.g ngựa ngựa đá cho vỡ mặt ?
Giáo sư Điền : “Chuyện bánh bao, chắc chắn sẽ cho một câu trả lời thỏa đáng. Dù thì cũng mất ở lớp , mất ở nhà ăn... À đúng , tại mất ở nhà ăn nhỉ?”
Chủ nhiệm khoa: “Hả?”
Vân Ngưng buồn bã : “Tại vì chúng đuổi xuống nhà ăn, nên họ mới nghi ngờ chúng .”
Cô cúi đầu, vẻ mặt vô cùng tủi : “Đều tại chúng học lớp đêm gây thêm phiền phức, tuy chúng cũng là hưởng ứng lời kêu gọi của nhà nước, hưởng ứng lời kêu gọi của đơn vị, hưởng ứng...”
Chủ nhiệm khoa mà đau hết cả đầu: “Thôi , chuyện bỏ qua ! Các vị, chỉ một yêu cầu, chuyện hôm nay coi như từng xảy , ?!”
Vân Ngưng bình tĩnh gật đầu.
Những khác cũng gật đầu theo.
Chủ nhiệm khoa ôm cái chậu về.
Vụ xong , kiểu gì ông cũng mắng cho tơi tả.
9 giờ tối, buổi học kết thúc. Giáo sư Điền sải bước rời với khí thế hừng hực, còn nhanh hơn cả Vân Ngưng.
Quan Tầm Phương cũng giải vài bài toán, tuy cô mất gốc nhưng Vân Ngưng giảng dễ hiểu nên cô thật, cảm giác thành tựu dâng trào.
Chỉ là chuyện cái bánh bao cô vẫn canh cánh trong lòng: “ thấy lão chủ nhiệm cố tình đấy, các bỏ qua thật ? Nhỡ ông bắt nạt các thì ?”
Vừa dứt lời, cô thấy Tần Chính Tín ở cổng trường đang khoác vai bá cổ học viên lớp khác: “Lớp đêm của tớ tuyệt lắm, tối còn phát bánh bao ăn, ơ, các ?”
Quan Tầm Phương: “...”
Cái lũ "tâm cơ" .
Quan Tầm Phương định bắt xe buýt về cùng Vân Ngưng, nhưng sợ về muộn mắng nên chạy cửa hàng gọi điện thoại bảo trai đến đón.
Vân Ngưng ở cổng trường quanh, thấy Lục Lăng.
Nếu thời gian, Lục Lăng nhất định sẽ đến đón cô, xem hôm nay tăng ca .
Vân Ngưng phát hiện chút thất vọng, hình như cô mong thấy .
Vân Ngưng thở dài: “Từ xưa đến nay...”
Viên Vĩ đuổi theo cô: “Vân Ngưng!”
Vân Ngưng đang tơ tưởng đến Lục Lăng, đầu thấy mặt Viên Vĩ, sắc mặt đổi ngay lập tức.
Cô gượng: “Bạn học Viên Vĩ, việc gì ?”
“Mấy bài toán hôm nay giải, là tự thật ?”
Vân Ngưng mỉm : “Chắc hộ nhỉ.”
“Tớ ý gì khác, tớ chỉ hỏi, ... bỗng nhiên thông minh đột xuất thế?”
Hồi học cùng lớp, khi giáo viên còn bỏ cuộc với Vân Ngưng, cũng từng gọi cô lên bảng bài. Lúc đó Vân Ngưng vò đầu bứt tai, rõ ràng là thật, giống giả vờ.
Vân Ngưng : “Cái , con gái đều thế cả. Ban đầu trông vẻ học kém một chút, nhưng chỉ cần chịu khó nỗ lực là sẽ đuổi kịp ngay thôi. Chủ yếu là đầu óc , thông minh sẵn. Con trai mà, chỉ cái mã ngoài, thực con gái chỉ cần phát huy chút xíu là vượt mặt ngay.”
Viên Vĩ: “...”
Câu quen quen.
hình như ... quen lắm.
Vân Ngưng an ủi: “Cậu cũng đừng buồn quá, chỉ cần chịu khó, top 20 của lớp chắc vẫn chỗ cho đấy. tin .”
Viên Vĩ: “...”
Lớp tổng cộng hơn 30 .
Viên Vĩ nản lòng: “Thực tớ định hỏi chuyện học tập, tớ sợ về một an nên đưa về.”
Vân Ngưng hiểu .
Hắn vẫn còn tăm tia cô.
Viên Vĩ ân cần: “Tớ xe đạp đến, xe để trong lán, đường về đại viện tớ quen lắm, tớ đưa về.”
Vân Ngưng như : “Không tiện lắm , đại viện, chỉ đưa đến cổng thôi.”
“... Thế cũng đỡ bộ một đoạn dài . Sau tớ cái thẻ nhà là ngay mà.”
Vân Ngưng cố tình giả ngốc: “Cậu kiểu gì? Cậu nhà trực hệ sống trong đại viện ?”
Viên Vĩ hề hề: “Cậu giúp tới chẳng .”
Vân Ngưng nhướng mày: “Không , sợ chồng ghen.”
Nụ mặt Viên Vĩ cứng đờ: “Cậu cái gì?”
Vân Ngưng: “ kết hôn .”
"Không thể nào," Viên Vĩ theo bản năng phản bác, “Ai thèm lấy ?”