Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 43:*

Cập nhật lúc: 2026-08-06 10:34:32
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Màn "tính sổ" lúc đầu giờ xu hướng biến thành bỏ nhà . Đám hàng xóm thấy , ai cũng khuyên Thiệu Trân thôi bỏ qua . Triệu Quốc Siêu hạ nước đồng ý còn gì? Đây là kết cục nhất , ván đóng thuyền, chẳng lẽ lôi tòa ly hôn ?

 

Thiệu Trân ý định nhún nhường.

 

​"Hôm nay đồng ý cho học, thế còn ngày mai? Ngày mai chuyện gì khác, cũng quỳ lạy xin sự đồng ý của ?" Thiệu Trân xếp gọn đồ đạc, xách theo chiếc túi hành lý màu đen bước cửa, “Chúng tạm thời cứ tách để bình tĩnh . Cãi lộn giải quyết vấn đề gì . Đợi bao giờ cả hai cái đầu cùng lạnh , thì chúng chuyện tiếp.”

 

​Triệu Giai rúc sâu lòng Từ Lan lóc ỉ ôi. Thằng bé là do một tay Thiệu Trân nuôi lớn, ngày bám nhất nhà. dần dà khi thằng bé lớn lên, Từ Lan thường xuyên lén lút giấu đường cho cháu ăn, nên thằng bé dần sang thích bà nội nhất. Từ Lan yêu thương Triệu Giai, điều đó Thiệu Trân phủ nhận, cô cũng chẳng tranh giành chút tình thương với già gì.

 

hôm nay, chính miệng con trai thốt cái câu tàn nhẫn , nhớ đến vô những đêm thức trắng dỗ dành chăm bẵm con, cô bỗng thấy thứ đáng.

 

​Thiệu Trân dắt Vân Ngưng và Mạnh Hải hướng phía cổng.

 

​Trong lòng Từ Lan nóng như lửa đốt. Thiệu Trân mà chuyến , định thêm bao nhiêu yêu sách mới chịu vác mặt về.

 

​Bà bỗng bật dậy, nhưng ngay khoảnh khắc đó, trời đất xung quanh như cuồng điên đảo. Chớp mắt, cả đổ ập về phía .

 

​Triệu Giai ngơ ngác bà nội ngã, lanh lẹ lách né tránh.

 

 

​Lục Lăng thành công việc sớm hơn dự định, đạp xe đến thẳng trường Đại học Lương Án để đón Vân Ngưng. Đến cổng trường mới , cả hai lớp của khoa Vật lý đều tan học từ lâu. Tìm quanh trường thấy bóng dáng Vân Ngưng , Lục Lăng đành đạp xe trở về nhà .

 

​Hôm nay Thang Phượng Ngọc cũng nghỉ. Khu đại viện quản lý khá vấn đề nghỉ ngơi cuối tuần, chỉ cần đợt cao điểm bận rộn, đều đảm bảo thời gian nghỉ ngơi đầy đủ.

 

​Thang Phượng Ngọc đang nấu cơm dở trong bếp, thấy tiếng mở cửa liền bước hỏi: “Lại đón Vân Ngưng đấy ?”

 

​Lục Lăng lướt qua ghế sofa: “Cô về ạ?”

 

​"Vừa nãy con bé gọi điện về, bảo bạn nó chút chuyện cần nhờ giúp đỡ, nên nó qua bệnh viện ." Thang Phượng Ngọc áy náy , “Làm con mất công một chuyến. Cái con bé , việc thì cũng chẳng chịu báo sớm một tiếng.”

 

​Lục Lăng đáp: “Không ạ. Con cũng báo với cô là con đến đón, do cô .”

 

​Thang Phượng Ngọc khẽ thở dài cảm thán. Cái tính khí nóng nảy thất thường của Vân Ngưng, chắc cũng chỉ Lục Lăng là bao dung nhẫn nhịn .

 

​Bà thăm dò cẩn thận: “Dạo con với Vân Ngưng chung sống thế nào ?”

 

​Nếu Vân Ngưng vẫn tiếp tục ức h.i.ế.p Lục Lăng, Thang Phượng Ngọc cũng thể nhắm mắt ngơ bênh vực con gái mãi .

 

​Nhất thời, Lục Lăng nên trả lời cho . Dạo gần đây, Vân Ngưng đối xử với ... khá . Cô chăm sóc khi ốm, còn tặng một chiếc đồng hồ. Có những khoảnh khắc, Lục Lăng thậm chí còn tự hoài nghi đang mặt thực sự là Vân Ngưng .

 

để mở miệng thừa nhận là Vân Ngưng

 

​Lục Lăng theo bản năng đáp : “Cũng bình thường ạ.”

 

​Thang Phượng Ngọc sững , căng thẳng gặng hỏi: “Nó kiếm chuyện gây gổ đúng ? Bao giờ? Chuyện gì thế?”

 

​Lục Lăng hồn, gượng giải thích: “Không ạ, bọn con sống vẫn hòa thuận.”

 

​Thang Phượng Ngọc đầy vẻ hồ nghi trai. Dạo Vân Ngưng đổi chóng mặt, lúc nào cũng rạng rỡ hoạt bát, còn Lục Lăng thì trông vẻ thất thần, bình thường cho lắm.

 

​Lục Lăng bỗng nhớ tới nét chữ của Vân Ngưng, tò mò hỏi: “Sư nương , đợt con rời , Vân Ngưng ở nhà luyện chữ ạ?”

 

​Thang Phượng Ngọc lắc đầu: “Nó tâm trí mà luyện chữ? dạo gần đây nét chữ của nó đúng là nắn nót gọn gàng hơn nhiều, chắc là trường thầy cô chê bai trách phạt . Hai đứa chung sống hòa thuận là cô mừng , cô chỉ sợ hai đứa cãi thôi.”

 

​Chỉ vì học lớp bổ túc ban đêm mà nét chữ trở nên thanh thoát, gọn gàng đến ? E rằng sự tình chỉ đơn giản là tinh tế hơn .

 

​Lục Lăng dậy, với tay lấy chiếc áo khoác: “Con bệnh viện đón cô đây.”

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-43.html.]

​Từ Lan đưa khẩn cấp tới Bệnh viện 711. Tình trạng bệnh của bà khá phức tạp, chẩn đoán sơ bộ là lóc tách động mạch chủ. Từ Lan nhà của cán bộ nhân viên thuộc Đại viện Hàng , nhưng 711 là bệnh viện duy nhất trong khu vực từng ca phẫu thuật thành công căn bệnh . Bệnh viện tuyến gần nhà Từ Lan Vân Ngưng sống ở đại viện nên mới gợi ý nhờ vả các mối quan hệ để chuyển viện lên tuyến .

 

​Trước biến cố ập đến quá đỗi bất ngờ, Triệu Quốc Siêu mất phương hướng. Anh chôn chân cửa phòng cấp cứu, vị bác sĩ tuôn một tràng dài chuyên môn mà chẳng lọt tai chữ nào.

 

​Triệu Quốc Siêu ánh mắt cầu cứu về phía Thiệu Trân: “Tiểu Trân , bác sĩ đang gì thế, chẳng hiểu gì cả?”

 

​Thiệu Trân cau mày: “Anh bình tĩnh . Mẹ đang trong đó, cứ cuống quýt lên thế thì giải quyết việc gì?”

 

​Triệu Quốc Siêu cố giữ bình tĩnh, nhưng dù cố gắng đến , cũng thể nào tập trung nổi.

 

​Thiệu Trân bước lên phía , xác nhận với bác sĩ: “Ý của bác sĩ là, tình trạng của hiện giờ bắt buộc phẫu thuật. ca phẫu thuật rủi ro cao, khả năng cứu , đúng ạ?”

 

​Bác sĩ gật đầu xác nhận: “Lóc tách động mạch chủ tuýp A, bệnh bộc phát nhanh và cực kỳ nguy hiểm. Tính đến thời điểm hiện tại, ca phẫu thuật thành công cho dạng bệnh ở trong nước chỉ đếm đầu ngón tay. Nhất là bệnh nhân tiền sử cao huyết áp mãn tính nhưng từng dùng t.h.u.ố.c kiểm soát, hệ thống mạch m.á.u tổn thương nghiêm trọng. Dù lên bàn mổ thì quá trình phẫu thuật cũng sẽ vô cùng gian nan. Gia đình cần chuẩn sẵn tâm lý cho tình huống nhất.”

 

​Triệu Quốc Siêu ngã phịch xuống sàn nhà, gào t.h.ả.m thiết: “Bố sớm, một tay tần tảo nuôi khôn lớn. Vì mà bà bước nữa, đẻ thêm đứa nào. Sao bà mắc cái căn bệnh quái ác cơ chứ? Có là do ban nãy chúng chọc tức bà , hả?”

 

​Mạnh Hải ngẫm nghĩ một chút lên tiếng phân tích: “Bác sĩ bảo nguyên nhân là do tích tụ bệnh lý trong một thời gian dài. Chắc là do bắt gánh vác việc nặng nhọc trong nhà, khiến bà lao lực quá độ mà đổ bệnh đấy.”

 

​Triệu Quốc Siêu - đang chờ đợi một lời an ủi: “...”

 

Hả?

 

​Vân Ngưng cũng nhẹ nhàng bồi thêm: “Tuy ngày thường ít quan tâm đến sức khỏe của bác gái, đến việc bác cao huyết áp cũng . Tuy từng đưa bác gái khám sức khỏe định kỳ, cũng chẳng mua t.h.u.ố.c điều trị cao huyết áp cho bác uống... tin rằng, lòng hiếu thảo động trời của nhất định sẽ lay chuyển thấu tận mây xanh!”

 

​Triệu Quốc Siêu: “...”

 

Khóc nổi nữa .

 

​Thiệu Trân mất kiên nhẫn gắt lên: “Anh bớt rên rỉ lải nhải , giống đàn ông con trai hả? Bác sĩ , mổ thì nắm chắc cái c.h.ế.t, mổ thì may còn cơ hội sống.”

 

​Triệu Quốc Siêu định há miệng phản bác, nhưng chút e dè Vân Ngưng và Mạnh Hải. Anh liếc trộm bọn họ một cái, thấy hai trông cũng vẻ gì là sắp ăn tươi nuốt sống , mới ấp úng lúng búng trong miệng: “Phẫu thuật là mổ bụng? Mổ ngay trái tim luôn á?”

 

​Vốn dĩ Thiệu Trân chẳng ưa gì cái thái độ nhu nhược của chồng, giờ lửa giận trong lòng càng bốc lên ngùn ngụt. Cô tức giận quát: “Mổ đầu !”

 

​Vân Ngưng bước tới nhắc nhở: “Người trong ruột của Triệu Quốc Siêu, quyết định vẫn do đưa . Nếu lỡ kết quả như ý, thể nào cũng đổ oán trách .”

 

​Thiệu Trân nhếch mép: “Cậu cái bộ dạng ươn hèn của xem, chống đỡ nổi chuyện gì ?”

 

​Cô đưa chân đá mạnh Triệu Quốc Siêu: “Tình hình của đang ngàn cân treo sợi tóc. Lên bàn mổ thì khả năng cao là qua khỏi, nhưng mổ thì chắc chắn là c.h.ế.t. Anh tự chọn .”

 

​Triệu Quốc Siêu: “...Không thể kê đơn bốc t.h.u.ố.c uống ? Biết uống t.h.u.ố.c khỏi.”

 

​Vân Ngưng suýt chút nữa thì bật vì độ ngu của Triệu Quốc Siêu. Nguy hiểm thật, tí nữa thì giữ nổi vẻ mặt nghiêm túc mặt . Cô để Thiệu Trân gánh trách nhiệm nặng nề .

 

​Đang lúc Vân Ngưng trăn trở tìm cách giải thích cho Triệu Quốc Siêu hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề, thì Vân Hướng Chân trong bộ áo blouse trắng bước tới.

 

​Vân Ngưng và vị chị họ vốn thiết gì cho cam, nhưng cũng đến mức chạm mặt mà cạy miệng câu nào. Cô chủ động gần hỏi chuyện: “Chị ơi, chị am hiểu về bệnh lóc tách động mạch chủ ? Em nhớ căn bệnh nguy hiểm, hiện tại bệnh viện đủ khả năng can thiệp điều trị nhiều. Người nhà bệnh nhân tin, cứ khăng khăng đòi kê đơn t.h.u.ố.c về uống.”

 

​Vân Hướng Chân dở dở đáp: “Em thử đoán xem chị là bác sĩ khoa nào.”

 

​Vân Ngưng chớp chớp mắt: “Đừng với em chị ở khoa ngoại tim mạch nhé?”

 

​Vị bác sĩ ban nãy trao đổi với Triệu Quốc Siêu xen : “Mọi quen bác sĩ Vân ? Thật may quá, bác sĩ Vân tới. Cô là bác sĩ trẻ tuổi tài cao nhất của bệnh viện chúng đấy. Ca phẫu thuật lóc tách động mạch chủ thành công duy nhất của bệnh viện cũng chính là do một tay bác sĩ Vân thực hiện. Nếu tin tưởng cô , thì cần tin tưởng bất cứ bác sĩ nào khác ở cái bệnh viện nữa .”

 

​Triệu Quốc Siêu như sắp đuối nước vớ cọc, gào lên cầu xin: “Thật sự thể uống t.h.u.ố.c ?!”

 

​Vân Hướng Chân: “...”

 

May là cô gặp đủ thể loại nhà bệnh nhân oái oăm đời, nếu chắc cô vung tay đ.á.n.h mất.

 

​Vân Hướng Chân giải thích: “Lóc tách động mạch chủ là tình trạng lớp nội mạc của thành động mạch rách, khiến m.á.u tràn giữa các lớp của thành mạch, thể chảy đến đúng nơi cần đến. Người bệnh thể gặp nguy hiểm tính mạng bất cứ lúc nào. Anh thử xem, loại thần d.ư.ợ.c nào đời thể khiến vết rách tự liền , đồng thời đẩy chỗ m.á.u tràn các lớp thành mạch trở về đúng vị trí ban đầu của nó ?”

Loading...