Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 45:*
Cập nhật lúc: 2026-08-07 08:59:31
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Hải dắt một chiếc xe đạp chắp vá, trông khác gì đống sắt vụn bới lên từ bãi phế liệu, màu sơn của khung xe còn cọc cạch chẳng ăn nhập gì với .
Lục Lăng cau mày cỗ máy kỳ dị đó.
Mạnh Hải gãi đầu giải thích: “Xe là em nhặt đồ vứt đấy ạ. Đem về hàn mấy chỗ là vẫn ngon ơ. Bền lắm, đạp nhanh cũng chẳng kém ai .”
Vân Ngưng tò mò ngắm nghía: “Cậu mà cũng tài cơ ? Trình độ thực hành đỉnh đấy. Ơ kìa, mấy cái nan hoa bên hình như lỏng .”
Mạnh Hải vội chống chân chống xuống kiểm tra: “Không ạ. Chị chờ em lấy sợi dây thun buộc tạm là luôn. Lúc nào về em sửa .”
Cậu rút ngay từ trong túi mấy sợi dây thép nhỏ và dây chun, thoăn thoắt buộc chặt mấy cái nan hoa : “Xong! Ngon lành cành đào!”
Vân Ngưng ngạc nhiên: “Sao đường còn găm theo cả dây thép thế?”
"Thì xe đạp cũ thi thoảng giở chứng, mang theo phòng nhỡ hỏng dọc đường mà." Mạnh Hải niềm nở mời chào: “Chị Vân Ngưng lên thử trải nghiệm cảm giác mạnh ?”
Lục Lăng trầm ngâm một bên, cảm giác như thể tàng hình. Dù mối quan hệ giữa và Vân Ngưng mấy mặn nồng, nhưng dẫu vẫn mang danh vợ chồng. Cô từng thề non hẹn biển là sẽ cùng sống cho t.ử tế, đến mức nào mà giờ định trèo lên xe đàn ông khác?
Ấy thế mà Vân Ngưng hớn hở gật đầu cái rụp: “Được đấy, để thử xem !”
Siêu xe đắt tiền thì cô chẳng mặn mà gì, nhưng cái con xe tã rượi chắp vá khơi dậy sự tò mò trong cô.
Lục Lăng: “...”
" mà tự cầm lái cơ," Vân Ngưng sang Lục Lăng dặn dò: “Lục Lăng, đèo Mạnh Hải một đoạn nhé.”
Lục Lăng nghẹn họng: “Hửm... Cái gì cơ?”
Mạnh Hải e thẹn rụt rè bước phía Lục Lăng, gãi đầu ngượng ngùng: “Em nặng một chút, phiền Lục nhé? Hay là để em đèo ạ?”
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, nụ của Mạnh Hải trông vô cùng hiền hòa thiện. Lục Lăng cứ thấy ngứa mắt đ.ấ.m cho một phát thế nhỉ.
Anh lạnh lùng lườm hai bọn họ. Đường đường là một kỹ sư cốt cán cả đại viện trọng dụng, giờ đang cái trò mèo gì thế ? Đáng lẽ giờ trong phòng thí nghiệm, vùi đầu đống tài liệu nghiên cứu để cải tiến động cơ nhiên liệu lỏng, để tên lửa đẩy thế hệ thứ 3 bay nhanh hơn, phóng thành công hơn mới đúng chứ?
Thế quái nào đây hùa theo hai kẻ dở trò hề?
Lục Lăng im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng c.ắ.n răng buông một câu: "Để đèo." Tuyệt đối thể lùi bước trong chuyện !
Và thế là, đường phố đêm hôm đó xuất hiện một cảnh tượng vô cùng kỳ dị.
Vân Ngưng hớn hở đạp chiếc xe sắt vụn chắp vá kêu cót két .
Ngay sát theo là một đàn ông mặt lạnh như tiền, đang nai lưng đèo một gã thanh niên khác đang .
Người đường ngang qua ai cũng ngoái với ánh mắt khó hiểu.
Vân Ngưng cứ thế đạp xe thẳng đến cổng đại viện. Quãng đường từ Đại học Lương Án về đây xa lắm, đạp xe mười phút là tới.
Cô giao trả chiếc xe "chiến" cho Mạnh Hải.
Mạnh Hải dặn dò đầy thành ý: “Chị Vân Ngưng nhớ nhé, nhà việc gì nặng nhọc thì cứ ới em một tiếng.”
Vân Ngưng buồn thanh niên lúc nào cũng chỉ đau đáu chuyện ruộng đồng. Thằng nhóc đúng là ngốc nghếch một màu, trong đầu ngoài chuyện học hành thì chỉ cày cuốc.
Đợi bóng lưng Mạnh Hải khuất dần trong màn đêm, Vân Ngưng mới cảm thán bước về phía Lục Lăng: “Tuổi trẻ đúng là mơn mởn sức sống.”
Vừa ngay ngắn xe, cô mới chợt nhận Lục Lăng nãy giờ im lặng đến đáng sợ. Bình thường cũng ít , nhưng cái kiểu im lìm đầy áp bức như hiện tại. Cái vẻ im lặng giống như đang cố tình hờn dỗi .
Vân Ngưng vỗ nhẹ lưng áo : “Đi thôi .”
Lục Lăng bất động như bức tượng.
Vân Ngưng khen: “Công nhận xe vẫn là êm ái nhất. Cái Mạnh Hải chỉ cốt đạp cho nhanh, chứ chẳng quan tâm gì đến sự thoải mái, yên xe cứng ngắc .”
Sắc mặt Lục Lăng lúc mới giãn đôi chút. Anh đầu , lạnh nhạt đáp trả: “Nếu cô thích xe đến thế, thì cứ việc bảo đèo tiếp.”
Vân Ngưng: “...”
Lục Lăng nay chuyện cứ lạ lạ thế nào . Trước bao giờ móc mỉa như . Dạo càng ngày càng "to gan" lấn lướt . Có vẻ đúng là tuýp "mưa dầm thấm lâu", quen mới bộc lộ tính cách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-45.html.]
Về đến nhà, Thang Phượng Ngọc dọn sẵn mâm cơm. So với tay nghề của Lục Lăng, tài nấu nướng của Thang Phượng Ngọc vẻ khiêm tốn hơn hẳn. Món mì thịt kho bà ăn nhạt thếch. Vân Ngưng quen Lục Lăng vỗ béo, ăn thử miếng mì thấy cứ thiếu thiếu vị gì đó.
Cô uể oải gắp mì, len lén Lục Lăng. Anh đang trò chuyện với Thang Phượng Ngọc.
Thang Phượng Ngọc hỏi thăm: “Mẹ của bạn học con bệnh tình nặng lắm ? Sao con ở bệnh viện bầu bạn với nó thêm lúc nữa?”
Lục Lăng điềm nhiên đáp: “Mạnh Hải quen gì với gia đình bên đó nên bọn con về . Hơn nữa Mạnh Hải cũng tranh thủ về ký túc xá cho kịp giờ giới nghiêm.”
Thang Phượng Ngọc ngơ ngác: “...”
Mạnh Hải là đứa nào thế??
Vân Ngưng lén đưa chân cọ cọ chân Lục Lăng gầm bàn. Cô đ.á.n.h mắt chằm chằm bát mì thịt kho nhạt nhẽo.
Lục Lăng: “...”
Anh im lặng một lát kéo ghế dậy: “Sư nương, con sực nhớ trong bếp vẫn còn chút thịt băm, để lâu sợ hỏng mất, để con xào qua cho thêm bát mì nhé.”
Thang Phượng Ngọc gật gù mảy may nghi ngờ. Vân Ngưng thì nở nụ mãn nguyện thỏa mãn.
Ăn xong bữa tối, Lục Lăng trở về phòng ngủ . Anh bật chiếc đèn bàn duy nhất, trầm ngâm bàn học, tay cầm bút tính toán mấy con . Thế nhưng khi cánh cửa phòng khép , lòng trào dâng một cảm giác bực bội khó tả.
Anh chợt nhận thái độ của đối với Vân Ngưng tối nay thật sự vấn đề. Mặc kệ Vân Ngưng gì, với ai, đáng lẽ coi như thấy mới đúng. Cho dù đó là Mạnh Hải Vương Hải chăng nữa, cô thích gần gũi ai là quyền của cô , liên quan gì đến ?
Lục Lăng nhíu mày bất động bàn học suốt mười phút đồng hồ, đến một phép tính đơn giản cũng chẳng giải nổi.
Đột nhiên, từ ngoài phòng khách vọng tiếng Vân Ngưng thất thanh gọi: “Lục Lăng ơi, con sâu to đùng ngã ngửa , bắt nó ném hộ em với!”
Lục Lăng thèm nhúc nhích. Bắt sâu là trách nhiệm nghĩa vụ của . Sâu thì gì đáng sợ? Cô tự đập c.h.ế.t là xong chuyện.
Vân Ngưng kéo dài giọng: “Lục Lăng ~”
Lục Lăng: “...”
Anh thở hắt một tiếng dài thườn thượt, buông bút dậy tìm con sâu. Làm , đôi khi cũng chấp nhận phận.
Ca phẫu thuật của Từ Lan vô cùng thành công, bà giành giật mạng sống từ tay t.ử thần. Đây là ca phẫu thuật lóc tách động mạch chủ thành công thứ hai thực hiện tại Bệnh viện 711. Với trình độ y khoa thời bấy giờ, hồ sơ bệnh án của ca đủ tiêu chuẩn để đăng tải các tạp chí y học chuyên ngành, trở thành tài liệu tham khảo quý giá cho thế hệ y bác sĩ .
Vân Ngưng thừa hiểu rằng thiết y tế thời đại vô cùng thô sơ lạc hậu, chẳng thể so sánh với những máy móc tối tân ở thời hiện đại. Một ca phẫu thuật phức tạp như thế , ngay cả đối với y học tương lai cũng xếp hàng khó nhằn. Sự sống sót của Từ Lan, ngoài may mắn , thì công lao lớn nhất chắc chắn thuộc về đôi bàn tay vàng của bác sĩ Vân Hướng Chân.
Ngày Chủ nhật, Vân Ngưng xách theo một lẵng hoa quả đến thăm bệnh tại Bệnh viện 711. Thiệu Trân vẫn túc trực ở viện để chăm sóc Từ Lan. Cô lên kế hoạch rõ ràng, đợi khi Từ Lan xuất viện khỏe mạnh trở , cô sẽ chính thức đ.â.m đơn tòa ly hôn với Triệu Quốc Siêu.
Tất nhiên là Triệu Quốc Siêu sống c.h.ế.t chịu ký đơn. cũng may là thời nay luật pháp cái gọi là "thời gian hòa giải ly hôn" rườm rà. Nộp đơn khởi kiện đơn phương, thì chậm nhất là hai năm tòa cũng sẽ giải quyết cho ly hôn. Hai năm thì vẻ dài dằng dặc, nhưng đổi giải thoát khỏi đầm lầy tăm tối thì cái giá cũng xứng đáng.
Vân Ngưng tình cờ đụng mặt Triệu Quốc Siêu sảnh khu nội trú. Thấy Vân Ngưng xách lẵng hoa quả, tưởng đến thăm nên đon đả đưa tay đỡ: “Chị đến chơi là quý , bày vẽ mua sắm tốn kém quá.”
Vân Ngưng vốn ác cảm với gã đàn ông hèn mọn , đương nhiên chẳng buồn nể nang giữ thể diện cho . Cô rụt tay , mỉm sắc lạnh: “ đến thăm chị họ . Không tốn kém gì , cũng tại mà chị mổ ròng rã suốt một đêm chợp mắt đấy.”
Triệu Quốc Siêu sượng trân: “...”
Anh nhận một chân lý phũ phàng: cái đám học lớp bổ túc ban đêm , chẳng đứa nào là dễ xơi cả.
Vân Ngưng hỏi đường tìm đến phòng việc của Vân Hướng Chân. Chị họ cô đang mải miết buồng kiểm tra tình trạng từng bệnh nhân. Cô việc vô cùng tận tụy và trách nhiệm, cũng chính vì thế mà cô trở thành vị bác sĩ các y tá trong khoa kính trọng và yêu mến nhất. Những bác sĩ trực đêm khác thường trốn ngủ hoặc bỏ vị trí, nhưng Vân Hướng Chân thì tuyệt đối bao giờ chểnh mảng. Cô chan hòa dễ gần, hề giống những kẻ luôn tự coi là bề , tí là quát tháo sai bảo y tá như ở. Đánh giá chuyên môn lẫn y đức của Vân Hướng Chân trong viện luôn trong top đầu.
Vân Ngưng dù thiện cảm với thím Khang Tĩnh, nhưng cô khâm phục tài năng và nhân cách của chị họ . Chỉ tính riêng việc chị luôn tận tâm đặt sinh mệnh bệnh nhân lên hàng đầu, thì chị đích thị là một bác sĩ mẫu mực.
Thấy Vân Ngưng chủ động đến tìm , Vân Hướng Chân chút ngạc nhiên. Kể từ đợt lãnh đạo viện đích mặt "chống lưng" giúp giải vây, cô chủ động giữ cách, hạn chế qua với cô em họ . Người hoạn nạn cần giúp đỡ, tay tương trợ thì gọi là "đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi". khi đang ở thời kỳ huy hoàng rực rỡ, mà cứ xun xoe bu bám thì hóa thành kẻ xu nịnh, mất hết phong thái. Huống hồ hai vốn dĩ chẳng chị em bạn dì thiết lui tới.
Thế mà... con bé Vân Ngưng mang cả lẵng hoa quả đến tận bệnh viện để cảm ơn cô ư? Vân Ngưng á?
Vân Hướng Chân ngỡ ngàng dẫn em họ về văn phòng việc của khoa ngoại tim mạch.
"Em mua hoa quả gì cho tốn kém? Chị em trong nhà cần gì khách sáo thế."
Vân Ngưng đáp: “Bà cụ Từ Lan là do em đưa tới, phiền chị vất vả m.ổ x.ẻ suốt cả đêm, đương nhiên là em mua chút đồ đến bồi bổ cho chị . Mà chị ghét ăn loại quả nào ? Để em đường chừa .”