Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 47:"

Cập nhật lúc: 2026-08-07 08:59:33
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Lâm Xảo Hoa hiểu Vân Ngưng đang gì. Cái gì mà "thao tác cơ bản"? Trước giờ cô từng qua.

 

​Cô chỉ cần hôm nay trong viện sẽ đợt kiểm tra là đủ . Bệnh viện 711 tuy là một bệnh viện, nhưng xét về bản chất, nó trực thuộc Đại viện , đó mới xét đến chức năng khám chữa bệnh. Rất nhiều cán bộ nhân viên của bệnh viện và nhà đều việc tại các phân khu của viện nghiên cứu, nên khâu quản lý an ninh cũng vô cùng nghiêm ngặt.

 

​Tám giờ Vân Hướng Chân mới đến . Nhà ăn bệnh viện cung cấp ba bữa cho bệnh nhân nội trú, nếu y bác sĩ thì cũng thể đến lấy phần ăn.

 

​Tại nhà ăn, Vân Hướng Chân tình cờ gặp Lâm Xảo Hoa đang lấy cơm. Lâm Xảo Hoa nấu bữa sáng ở nhà , nhưng lúc nào cũng tới đây lấy thêm một phần nữa.

 

​Vân Hướng Chân mỉm chào hỏi. Nụ của Lâm Xảo Hoa chút kỳ quái: “Em gái cô tới kìa.”

 

​Vân Hướng Chân gật đầu: “Đài radio của hỏng, nhờ con bé sửa giúp.”

 

​Lâm Xảo Hoa bóng gió: “Cô mà cũng sửa đài cơ á, giỏi thật đấy, mấy việc là việc của đàn ông thôi.”

 

​Vân Hướng Chân khựng : “Đàn ông nên gì, phụ nữ nên gì, ai quy định chuyện đó ?”

 

​Lâm Xảo Hoa ngớ , đáp: “Thì ai cũng nghĩ thế mà.”

 

​"Không tất cả ," Vân Hướng Chân đáp , "Là các chị nghĩ , chúng giống ." Nói xong, cô xoay bước về phía quầy nhận cơm.

 

​Trong khoảnh khắc , Lâm Xảo Hoa cảm giác như coi thường. Quả nhiên Vân Hướng Chân đúng như cô nghĩ, từ tận đáy lòng luôn khinh miệt cô .

 

​Lâm Xảo Hoa tức giận theo Vân Hướng Chân: “Cô, cô... Cứ chờ đấy xem!”

 

​Vân Hướng Chân đầu , kinh ngạc . Lâm Xảo Hoa lập tức thu hồi vẻ mặt phẫn nộ, nở nụ hiền lành như ngày thường: “Ý là, cô còn trẻ, đợi vài năm nữa sẽ hiểu cái khó của những gia đình như chúng thôi.”

 

 

​Bên trong Đại viện Hàng thường xuyên tiến hành kiểm tra định kỳ, đặc biệt là các viện nghiên cứu. Nội dung công việc của viện nghiên cứu bảo mật tuyệt đối, bảo mật chính là cốt lõi của an . Cuộc kiểm tra chỉ nhằm tìm kiếm vũ khí vật liệu nguy hiểm, mà còn dò xét các thiết cấp phép như máy ảnh, máy ghi âm.

 

​Mọi tài liệu, bản vẽ do nhân viên mang ngoài đều qua cấp phê duyệt. Ngay cả việc Lục Lăng mang tài liệu về nhà thêm cũng kiểm tra kỹ lưỡng.

 

​Lần kiểm tra định kỳ, mà là đột kích. Phạm vi rà soát rộng, ngoài viện nghiên cứu còn kiểm tra cả nhà máy, hội trường, bệnh viện. Tuy nhiên, do hiện tại máy dò chuyên dụng, chủ yếu vẫn dựa sức lục soát.

 

​Đại viện cử đội sáu tuần tra giữa các văn phòng. Tính đến nay bệnh viện từng để xảy sự cố lộ lọt thông tin nào, nên việc kiểm tra cũng khá nhe nhàng.

 

​Lâm Xảo Hoa sớm canh chừng ở cửa văn phòng Vân Hướng Chân. Bọn họ đều là bác sĩ khoa ngoại tim mạch, nhưng do phòng đủ chỗ nên Lâm Xảo Hoa đẩy tạm ở phòng để đồ tạp vật, những khác ở văn phòng lớn. Ngay cả chỗ việc cũng sự phân biệt đối xử rõ rệt.

 

​Vân Ngưng vẫn , cô ở cửa trò chuyện cùng Vân Hướng Chân. Hai cô gái trẻ trung, xinh cạnh , rực rỡ đến mức khác khó dời mắt. Lâm Xảo Hoa luôn cho rằng, các cô vốn dĩ thuộc cùng một thế giới với .

 

​Đội kiểm tra bước văn phòng.

 

​Lâm Xảo Hoa vô cùng kích động, sự kích động pha lẫn chút hưng phấn ngấm ngầm. Cô chờ đợi ngày từ lâu , chỉ cần Vân Hướng Chân xui xẻo ngã ngựa, cô sẽ cơ hội chuyển về văn phòng lớn. Chuyện tày đình lớn lớn, nhỏ chẳng nhỏ, may là lúc cô giở trò chẳng ai , chỉ dựa cái miệng của Vân Hướng Chân thì căn bản thể tự minh oan.

 

​Mười phút , nhân viên kiểm tra bước .

 

​Lâm Xảo Hoa khấp khởi họ. Thế nhưng, cô hề thấy những lời khiển trách bắt bớ như dự đoán. Họ chẳng thèm hỏi han nửa câu, chỉ gật đầu với Vân Hướng Chân định rời .

 

​Lâm Xảo Hoa kinh ngạc bước tới cản đường: “Các đồng chí...”

 

​Vân Ngưng khanh khách sang: “Chị Xảo Hoa, chuyện gì ?”

 

​Mấy nhân viên kiểm tra thấy gọi , bèn định sang lục soát văn phòng tiếp theo.

 

​Lâm Xảo Hoa tê rần cả , đầu óc ong ong hiểu tính sai ở bước nào. Sao họ hỏi lấy một lời?

 

​"Bác sĩ Vân," Lâm Xảo Hoa cố tình lớn tiếng, “Em gái cô ban nãy tháo tung cái đài radio trong văn phòng cô , cô bảo cô giỏi độ chế. Liệu thể nhờ cô sửa giúp cái đài ở nhà ?”

 

​Bên trong đại viện, radio là một vật dụng vô cùng nhạy cảm. Thời nay nhà nào cũng TV, nhưng chắc chắn nhà nào cũng một chiếc radio. Người dân dựa nó để nắm bắt thông tin bên ngoài. Điều dẫn đến việc những kẻ ý đồ lợi dụng sóng radio để chuyện mờ ám, ví dụ như truyền tin tình báo. Các kỹ sư ở viện nghiên cứu đặc biệt cảnh giác với thứ , bệnh viện thì nới lỏng hơn đôi chút.

 

​Nghe thấy thế, nhân viên kiểm tra lập tức cảnh giác: “Cô đang độ chế đài radio ?”

 

​Vân Ngưng lễ phép giải thích: “ chỉ giúp chị họ sửa cái đài hỏng thôi, chị đang đài để .”

 

​Mặc kệ ánh mắt chất vấn của Vân Hướng Chân, Lâm Xảo Hoa vẫn dấn tới đ.â.m chọt: “Cô giỏi lắm đấy, tháo tung cả thành từng mảnh linh kiện vụn vặt mà vẫn lắp ngon ơ. Người bình thường bản lĩnh , hôm nào cô nhớ dạy với nhé.”

 

​Các nhân viên kiểm tra đưa mắt . Một bước , nghiêm giọng: “Đưa chiếc đài cô sửa cho chúng kiểm tra .”

 

​Lâm Xảo Hoa thở phào nhẹ nhõm đắc ý.

 

​Vân Hướng Chân bình tĩnh đáp: “Đài radio đang ở chỗ .”

 

​Cô lấy chiếc đài từ trong chiếc túi vải xách tay , đưa tới. Lâm Xảo Hoa mỉm đắc thắng: “Sửa xong thật , quá giỏi.”

 

​Các bác sĩ khoa ngoại tim mạch đang ca khám cũng tụ tập quanh đó xem náo nhiệt. Mấy cô y tá lùi cách đó xa. Dù hóng chuyện nhưng ai dám xông mặt đội kiểm tra, chỉ đành từ xa. Bác sĩ và y tá ai nấy đều dám thở mạnh.

 

​Bầu khí bỗng trở nên vô cùng quỷ dị.

 

​Lâm Xảo Hoa vẫn liến thoắng khen ngợi Vân Ngưng, nhưng khen ngợi ngay mặt đội kiểm tra an ninh thế , lỡ xảy chuyện thì ? Cùng việc ở một bệnh viện, sống chung trong một đại viện, nhẫn tâm hại như chứ.

 

​Nhân viên kiểm tra xem xét chiếc đài, lật qua lật nhanh trả về cho Vân Hướng Chân: “Không vấn đề gì, cất .”

 

​Vân Hướng Chân gượng gạo , cúi đầu mang vẻ cô đơn.

 

​Lâm Xảo Hoa kinh ngạc thất thanh: “Đồng chí bảo... vấn đề gì á?”

 

​Giọng cô quá đột ngột khiến tất cả đồng loạt sang. Lâm Xảo Hoa bối rối chống chế: “... Ý là, tháo thành linh kiện vụn vặt thế mà vẫn sửa , giỏi thật đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-47.html.]

 

​Đội kiểm tra buồn thêm. Ngay khi họ định bước , khóe môi Vân Ngưng cong lên: “Các đồng chí, xin nán một chút.”

 

​Nhân viên kiểm tra dừng bước: “Có việc gì ?”

 

​Vân Ngưng rành rọt thốt lên từng chữ: “ tố giác.”

 

​Tim Lâm Xảo Hoa đập thình thịch, bắt đầu cảm thấy bất an tột độ.

 

​Vân Ngưng xách chiếc túi đeo chéo đặt ghế ngoài hành lang lên, lấy một vật bọc kỹ bằng giấy xi măng: “Đây là thứ lén lút đặt văn phòng chị họ , nghĩ cần thiết giao nộp cho các vị.”

 

​Nhân viên kiểm tra nhíu mày: “Những trong văn phòng các cô đang giở trò gì thế?”

 

​Vân Ngưng kiên định: “Các vị mở xem sẽ .”

 

​Nhân viên kiểm tra bóc lớp giấy xi măng: “Lại là radio?”

 

​Trái tim Lâm Xảo Hoa treo lơ lửng trung, hai mắt như một tầng sương đen che mờ, vạn vật xung quanh đều nhòe nhoẹt.

 

​Vân Ngưng thu nụ , nghiêm túc : “Thưa đồng chí, đây là đài radio sóng ngắn hiệu Sony, ăng-ten độ chế, bắt buộc giao cho các kiểm tra.”

 

​Các bác sĩ và y tá xung quanh bắt đầu bàn tán xì xầm:

 

“Sao nay cái văn phòng duyên với đài radio thế nhỉ.”

 

“Radio sóng ngắn là cái gì?”

 

“Chưa học Vật lý bao giờ ? Radio sóng ngắn chính là... cái đài bắt sóng dài.”

 

“Gớm, giải thích dễ hiểu ghê.”

 

​Vân Ngưng lớn giọng giải thích: “Radio sóng ngắn thể thu tín hiệu từ nước ngoài, ăng-ten còn độ chế, sự tình đáng ngờ.”

 

​Sóng ngắn thông qua tầng điện ly phản xạ, một bước nhảy đơn thể đạt tới cự ly 4000km, trong phạm vi nhất định cần trạm trung chuyển mà thể trực tiếp phát xuyên qua biên giới quốc gia. Rất nhiều tín hiệu gián điệp thường trộn các chương trình phát thanh sóng ngắn hợp pháp, thời gian phát tin thường rơi 11 giờ đêm đến 4 giờ sáng.

 

​Hơn nữa phía đầu thu thể truy xuất nguồn gốc, thể định vị ngược vị trí của gián điệp. Các đơn vị bảo mật tuyệt đối nghiêm cấm sử dụng đài sóng ngắn, đây gần như là kiến thức thường thức. Chỉ là Vân Hướng Chân lẽ thực sự mù tịt mấy chuyện , tin tưởng đồng nghiệp Lâm Xảo Hoa nên mới mảy may nghi ngờ.

 

​" nhớ , một ông chú, chỉ vì giữ khư khư cái đài loại đày đốt lò đấy."

 

, đại viện chúng quy định nghiêm ngặt liên lạc với bên ngoài, ngày thường ai nấy đều cẩn thận dè chừng, bác sĩ Vân cầm cái đài sóng ngắn rước họa nhỉ?”

 

“Bác sĩ Vân chắc chắn chuyện , cô đời nào loại chuyện phản quốc đó.”

 

“Cái gì mà , các cô lén đặt lên bàn bác sĩ Vân ?”

 

​Chiếc đài thực sự dấu vết can thiệp đổi, nhưng Vân Ngưng bảo đang rắp tâm hãm hại Vân Hướng Chân, tính chất sự việc lúc trở nên vô cùng nghiêm trọng.

 

​Nhân viên kiểm tra trầm giọng: “Đồng chí nhỏ, gì cũng sách mách chứng, cô bằng chứng ?”

 

​Vân Ngưng thẳng Lâm Xảo Hoa: “Cái thì hỏi bác sĩ Lâm đây. Ban nãy tại cố tình lôi cái radio ? Đài hỏng thì sửa, chẳng bình thường ? Tại chị một mực nhắc nhắc đến radio ngay mặt đội an ninh kiểm tra?”

 

​Vân Hướng Chân thầm thở dài trong lòng. Cô bao năm nay từng gây thù chuốc oán với ai. Cô luôn nghĩ rằng dù chỉ là đồng nghiệp bình thường thì họ vẫn sẽ đối đãi với bằng sự t.ử tế.

 

​Vân Hướng Chân tiến lên một bước: “Chiếc đài là do bác sĩ Lâm lén đặt lên bàn , và cô cũng lấy chiếc đài của . Cô đặt nó đêm trực, lúc đó mặt ở phòng, nhưng y tá trực đêm hôm đó thấy bộ sự việc. Sau khi gặng hỏi, cô đích thừa nhận việc tráo radio, bảo là do lỡ tay rơi vỡ đài của nên đền cái khác.”

 

​Cô lấy tờ biên lai chuẩn từ : “Đài của là hiệu Gấu Trúc, mua ở Bách hóa Lương Án, đây là hóa đơn chứng.”

 

​Cổ họng Lâm Xảo Hoa nghẹn đắng thắt : “, ...”

 

​Nhân viên kiểm tra hỏi Vân Hướng Chân: “Cô cho rằng cô đang rắp tâm vu khống hãm hại cô?”

 

​" ," Vân Hướng Chân lắc đầu, “ chỉ khai báo đúng những sự thật mà .”

 

​Sự việc đến nước , tình hình vô cùng sáng tỏ. Nhân viên kiểm tra bước tới chỗ Lâm Xảo Hoa, nghiêm mặt lệnh: “Mời cô theo chúng một chuyến, việc cần đưa về trụ sở điều tra kỹ càng.”

 

​Một nhân viên khác sang Vân Ngưng: “Cô cũng khả nghi, hành động của cô giống như đang cố ý chờ chúng tới để diễn một màn kịch .”

 

​Thái độ Vân Ngưng vẫn điềm tĩnh, kiêu ngạo siểm nịnh: “ phát hiện đài của chị họ là đài sóng ngắn độ chế, nhưng dám chắc liệu kẻ nào đó đang hãm hại chị . Để tránh rước họa cho chị , trạm phế liệu mua vội một chiếc đài cũ sửa đưa chị dùng tạm. Vừa các đến kiểm tra, thấy bác sĩ Lâm cứ liên tục châm ngòi nhắc tới cái radio một cách bất thường, cảm thấy kỳ quái nên mới quyết định tố giác bộ sự thật.”

 

​Lời giải thích của Vân Ngưng vô cùng hợp tình hợp lý, kín kẽ một kẽ hở.

 

​Lúc , một nhân viên kiểm tra nhỏ tai đồng nghiệp: “Nữ đồng chí quen quen.”

 

​Người ban nãy nảy sinh nghi ngờ Vân Ngưng cau mày quan sát cô thêm một lúc, kinh ngạc thốt lên: “Chẳng lẽ cô là... vị nữ đồng chí vinh dự dạo phố với lãnh đạo thành phố ngày hôm đó?!”

 

​(Ngày đó lãnh đạo thành phố chỉ chở Vân Ngưng một vòng, nhưng trong đại viện truyền tai gọi sự kiện đó là " dạo phố").

 

​Nghe đồn Vân Ngưng lập công lớn hiển hách nhưng vì lý do bảo mật nên tiện công khai. Lãnh đạo vì bày tỏ lòng ơn nên mới cố ý mặt dạo phố chống lưng, khẳng định vị thế cho cô.

 

​Mấy nhân viên kiểm tra lập tức tươi roi rói: “Thì là cô ! nhận !”

 

“Sao sớm! Cô mà ý đồ tiết lộ bí mật thì ai mà tin, chúng tuyệt đối tin tưởng lập trường của cô. Lần đó nếu nhờ cô thì chúng ...”

 

“Khụ! Bớt mồm bớt miệng !”

 

 

 

 

Loading...