Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 48:*

Cập nhật lúc: 2026-08-07 08:59:34
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Đội kiểm tra dám vạ miệng tiết lộ thêm chi tiết, nhưng ai nấy đều Vân Ngưng với ánh mắt nể trọng và niềm nở. Họ nể mặt lãnh đạo một phần, nhưng hết là thực lòng ơn ân nhân Vân Ngưng. Ai dám đảm bảo xui xẻo mặt ở đài thử tên lửa hôm đó là họ chứ? Việc phân công ở viện nghiên cứu vốn dĩ rạch ròi, cứ thiếu là ai cũng xông lấp chỗ trống. Cô bé Vân Ngưng vì lao báo tin mà đổ bệnh sốt li bì suốt một thời gian dài cơ mà!

 

​Đám y tá xung quanh xem kịch mà chẳng hiểu mô tê gì về cái vụ " dạo phố" . kết cục thì rõ rành rành, Lâm Xảo Hoa còn đường chối cãi, lập tức áp giải .

 

​Hai đàn ông cao lớn xốc nách cô lôi . Cô trút bỏ lớp mặt nạ ngụy trang thiện, điên cuồng gào thét vùng vẫy: “Đó là đài của Vân Hướng Chân! Là của cô ! Các mau bắt cô !”

 

​Trong lòng Vân Hướng Chân dâng lên một nỗi bi thương khó tả. Cô từng xem Lâm Xảo Hoa là bạn, ngây thơ nghĩ rằng lòng luôn hướng thiện, hóa .

 

​Tổ kiểm tra an ninh hành động nhanh gọn, chẳng mấy chốc xác minh chiếc đài Sony thực chất là do trai ruột của Lâm Xảo Hoa tặng cô , và chính cô nhờ trai độ ăng-ten. Anh trai cô là dân ngoài, việc trong hệ thống đại viện nên hiểu mức độ nghiêm trọng của việc cấy sóng, em gái nhờ thì cứ nhắm mắt thôi.

 

​Lâm Xảo Hoa qua quen với một trong tổ kiểm tra nên ngày giờ đột kích, vì thế mới chuẩn sẵn mưu hèn kế bẩn. Ngay cả vụ ngáng chân cho Vân Hướng Chân thăng chức năm ngoái cũng là do một tay cô bày mưu tính kế. Cô xúi giục kích động nhà của hai bệnh nhân t.ử vong đến tận nhà lãnh đạo ầm ĩ lên mấy bận, vu khống y đức, hại Vân Hướng Chân vuột mất chức danh. Vậy mà nạn nhân Vân Hướng Chân chẳng hề mảy may gì.

 

​Nếu hôm nay nhờ Vân Ngưng tinh ý vạch trần, lẽ cô thật sự đưa điều tra. Ăng-ten độ là bằng chứng thép, đài bắt kênh nước ngoài rõ mồn một, cô bố cốt cán trong viện nghiên cứu... Nếu điều tra thật thì nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng chẳng rửa sạch tội phản quốc.

 

​Vân Hướng Chân vô cùng cảm kích nắm lấy tay cô em họ: “Tiểu Ngưng, nếu em thì chị thực sự xoay xở . Chị mời em một bữa cơm cảm tạ nhé?”

 

​Vân Ngưng xua tay xòa: “Chị đừng khách sáo, chỉ là tiện tay thôi, chị cũng từng giúp em mà.”

 

​Vân Hướng Chân kiên quyết: “Vậy chúng cần khách sáo nữa. Sau việc gì cần, em nhất định tìm chị nhé.”

 

​Một bác sĩ nam cạnh chen trêu: “Thôi bớt bớt cái miệng , bác sĩ Vân nhà là tay kéo vàng khoa ngoại tim mạch đấy, cô ngàn vạn đừng đắc tội với cái bệnh tim nha.”

 

​Vân Hướng Chân thì dở dở .

 

​" thể ngờ bác sĩ Lâm mấy trò lén lút dơ bẩn . Bác sĩ Vân đối xử với chị bao, ngày nào xuống nhà ăn cũng xới cơm hộ cơ mà."

 

“Aizz, giờ vẫn tưởng bác sĩ Lâm tính tình hiền lành dễ chịu, gặp ai cũng tươi niềm nở.”

 

“Mặc kệ chị , gieo gió gặt bão, tâm địa rắn rết thì tự tự chịu thôi. Cơ mà tò mò cái hơn...”

 

​Một cô y tá sáp gần Vân Ngưng, ánh mắt sáng rực săm soi chiếc đài mới: “Cái thực sự là cô nhặt từ bãi phế liệu về ráp á?”

 

​Biến đống phế liệu thành một chiếc radio chỉnh?!

 

​Vân Ngưng mỉm gật đầu: “ bới lộn bãi phế liệu chán chê mới gom đủ linh kiện đấy. Lắp đài radio dễ ợt mà, chỉ cần đủ vật liệu thì thể tay ráp thành một cái.”

 

​Đám y tá trầm trồ kinh ngạc. Bọn họ tuy cũng theo học khối tự nhiên nhưng khác chuyên ngành, ngày thường chỉ cầm kim tiêm ống , chẳng bao giờ đụng tay mấy việc cơ khí máy móc .

 

​"Đài radio cô cũng sửa , mấy món điện gia dụng khác cô sửa ? Sang xem giúp cái tủ lạnh nhà với, nó c.h.ế.t rét lạnh nữa. Bê tiệm sửa chữa quốc doanh, mấy ông thợ loay hoay ba ngày trời bệnh mà vẫn dám ngửa tay thu tiền."

 

“Dàn âm thanh nhà cũng tịt ngòi . Chồng rõ là mang danh kỹ sư đấy, cứ tưởng ổng sửa , ai dè tháo tung xong ngốc xít luôn. Sau vụ đó ổng tắt đài, hết dám khinh thường mấy thợ sửa đồ điện.”

 

​Vân Ngưng sảng khoái đồng ý tất thảy. Với cô, dăm ba cái thiết điện gia dụng lặt vặt coi như để khởi động gân cốt, còn chẳng khó bằng việc thợ cơ khí ở Phân xưởng 211. Ngành cơ khí máy móc hạng nặng đòi hỏi yêu cầu kỹ thuật và độ chính xác cao hơn nhiều.

 

​Vân Ngưng các bà các chị kéo một vòng, tiện tay xử lý luôn mấy món đồ điện hỏng hóc. Phức tạp nhất là cái tủ lạnh. Vân Ngưng gọi một chiếc xe ba gác, kéo thẳng về lầu nhà .

 

​Cô kéo dây điện từ nhà xuống sân trống, thắp thêm vài ngọn nến cho sáng xắn tay áo bắt đầu "mổ xẻ" cái tủ lạnh. Tủ lạnh đời cũ cấu tạo khá cơ bản, chiều cao còn bằng vai Vân Ngưng, nên việc tháo lắp cũng tương đối dễ dàng.

 

​Khi Lục Lăng tăng ca mệt mỏi về tới nơi, đập mắt là một cảnh tượng vô cùng kỳ diệu. Rất đông hàng xóm đang bu quanh Vân Ngưng. Cô quấn một chiếc khăn mỏ quạ đầu, khăn lấm lem đầy những vệt dầu mỡ và bụi bẩn. Trước mặt cô là cái vỏ tủ lạnh màu xanh nhạt và một chiếc chậu giặt màu đỏ thau. Mọi linh kiện, ốc vít tháo đều cô ném cả cái chậu đó một cách vô tội vạ.

 

​Hàng xóm xung quanh lo lắng hỏi han:

 

“Cháu tháo tung thế liệu lát nhớ linh kiện nào lắp ? Bày theo thứ tự cháu, kẻo tí nữa thừa ốc lắp .”

 

“Ốc vít to nhỏ khác , trộn lẫn một đống lộn xộn thế lát nữa lựa kiểu gì?”

 

“Đây là cái tủ lạnh đắt tiền đấy! sống chừng tuổi còn sờ cái tủ lạnh ngoài đời bao giờ... Vân Ngưng , cháu chắc là lắp chạy , cho các bác mở mang tầm mắt với?”

 

​Vân Ngưng phớt lờ, vẫn miệt mài tháo gỡ với khí thế ngất trời.

 

​Lục Lăng ngoài rìa đám đông một lúc lâu mới dám chắc cái đang hì hục múa cờ lê mỏ lết chính là cô vợ Vân Ngưng nhà .

 

​Lục Lăng: “...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-48.html.]

​Anh rẽ đám đông bước tới: “Cô đang cái...”

 

​Nhận giọng của Lục Lăng, Vân Ngưng nể mặt ngẩng lên đáp lời: “Sửa tủ lạnh nha !”

 

​Chiếc khăn mỏ quạ che kín mặt nên hai bên má cô cũng dính vài vệt nhọ lem luốc. Nụ của cô vẫn mang một sức hút kỳ lạ, rõ ràng việc "bức tử" cái tủ lạnh đắt đỏ khiến cô cực kỳ vui vẻ.

 

​Lục Lăng hỏi móc: “Cô chắc là cô đang sửa tủ lạnh, chứ phá tủ lạnh đấy chứ?”

 

​"Là sửa mà," Vân Ngưng giải thích vanh vách, “Điểm tiếp xúc của rơ-le nhiệt độ cơ học lão hóa hỏng , lốc máy bên trong cũng vấn đề, kẹt. Em sắp khắc phục xong , tối nay nhà ăn gì thế?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Giờ mà cô còn tâm trạng nhớ thương bữa tối ? Anh chỉ lo chủ nhân cái tủ lạnh đến băm cô thành từng mảnh thôi.

 

​Lục Lăng im lặng xổm xuống cạnh Vân Ngưng, bắt đầu kiểm tra đống linh kiện hỗn độn. Anh bao giờ trực tiếp sửa tủ lạnh, nhưng thiết điện thì quanh quẩn cũng chỉ xoay quanh vài nguyên lý cơ bản. Sau khi xem xét qua lốc máy nén, Lục Lăng thầm giật . Vân Ngưng chẩn bệnh chuẩn xác đến từng chữ.

 

​Chiếc tủ lạnh cũng tuổi đời khá lâu, sợ rằng cả những ông thợ sửa điện lành nghề ở cửa hàng mậu dịch cũng bó tay, mà Vân Ngưng liếc qua thể thấu bệnh?

 

​Trong khoảnh khắc, Lục Lăng nhớ đến nét chữ thanh thoát đột ngột đổi của cô. Cảm giác kỳ lạ, sai sai đó một nữa dâng trào mãnh liệt.

 

​Vân Ngưng thoăn thoắt sửa, Lục Lăng lặng lẽ ở bên cạnh phân loại linh kiện. Anh vứt bừa bãi chậu mà cẩn thận xếp ngay ngắn theo đúng trình tự tháo lắp.

 

​Vân Ngưng nhanh chóng xử lý xong phần lốc máy bắt tay công đoạn lắp ráp. Nhờ Lục Lăng xếp sẵn đồ hỗ trợ, tốc độ lắp ráp của cô nhanh như gió cuốn. Lục Lăng nhíu mày theo dõi, nhưng càng xem, hàng lông mày càng giãn . Cô thực sự lắp đúng tất cả chi tiết, trật một ly.

 

​Chẳng bao lâu , chiếc tủ lạnh "sống" một cách kỳ diệu.

 

​Có xung quanh xúi Vân Ngưng cắm điện thử: “Lắp xong ăn nhằm gì, cắm điện xài mới tính.”

 

​Vừa dứt lời, nhiệt tình chạy kéo luôn ổ cắm từ lầu một . Mấy đàn ông xúm khiêng tủ lạnh lên thùng xe ba gác, đẩy tới chỗ điện.

 

​Vừa cắm phích, chiếc tủ lạnh lập tức rùng hoạt động. Đèn ngăn mát sáng bừng, lạnh phả rào rạt. Ngăn đá bên cũng đóng băng cực . Tiện thể quá trình sửa chữa, Vân Ngưng còn bụng sạch luôn lớp tuyết dày cộp đóng tảng trong ngăn đá giúp chủ nhân.

 

​"Oa, sửa thật ."

 

“Nghe tiếng máy chạy êm ru, êm hơn hẳn lúc mới bê tới.”

 

“Cái đồ dùng để bảo quản đồ tươi sống ? Thế mua tủ lạnh xong là đặt mua cả sữa tươi để uống dần đúng ? Mua thịt về cất cũng luôn?”

 

​Thời buổi nhà điều kiện sắm tủ lạnh hiếm như lá mùa thu. Có chua chát bình luận: “Bày vẽ tốn tiền, đợi đến mùa đông vứt đồ ngoài ban công còn lạnh hơn cái tủ .”

 

​Lập tức bật : “Thế mùa hè nóng nực thì tính ? Thức ăn ôi thiu hết ? Với mùa đông ở vùng cũng lạnh buốt . Cứ phét, cái tủ lạnh đặt trong nhà vẫn sướng bằng tiên chứ.”

 

​Vân Ngưng chạy vọt tiệm tạp hóa gọi điện báo tin vui cho chủ nhân tủ lạnh. Nghe báo sửa xong nhanh chóng thế, bên vui mừng hẹn tối nay sẽ sang chở về.

 

​Cùng sống trong một đại viện nên chủ nhân chiếc tủ đến nhanh. Chị là Chủ nhiệm khoa ngoại tim mạch, còn chồng là kỹ sư cao cấp.

 

​Vị Chủ nhiệm đích mở cửa kiểm tra một lượt: “Ron cao su cửa mới hết ? Ui chao, cái mùi hôi bên trong cũng biến mất luôn. hổ danh em gái bác sĩ Vân! Hai chị em nhà nào nấy đều giỏi giang xuất chúng, ăn đứt cái lão kỹ sư chỉ mồm ở nhà !”

 

​Vân Ngưng hào hứng chỉ chỏ giới thiệu quá trình sửa những bộ phận nào. Nhìn nét mặt rạng rỡ, hàng chân mày như nhảy múa của cô khi tự tin thuyết trình về máy móc, trong đầu Lục Lăng bật bốn chữ: "Sáng ngời khí phách".

 

​Khóe môi bất giác cong lên mỉm , nhưng nhanh chóng nhận thất hố, liền gượng ép thu nụ , cố dời tầm mắt Vân Ngưng nữa. Anh tự nhắc nhở bản , ghim chặt trong lòng những gì Vân Ngưng từng độc ác ức h.i.ế.p ngày !!

 

​Ngụy Minh Châu tì cằm lên lan can ban công nhà xuống cảnh tượng náo nhiệt sân. Cô nàng tặc lưỡi cảm thán: “Kỹ sư Lục từ ngày gả , lúc nào mặt mũi cũng đưa đám như thù với cả thế giới. Mẹ ổng kìa, trông cứ như đang đ.á.n.h lộn với chính nội tâm .”

 

​Hứa Mỹ Lệ vỗ vai con gái: “Gả cái gì mà gả, gọi là lấy vợ chứ.”

 

​"Thì Lục Công ở rể mà? Đàn ông ở rể chẳng là gả thì là gì. Sao cứ bảo thủ bắt bẻ từng chữ thế? Mẹ yên tâm, con cũng sẽ phấn đấu 'cưới' một rể hiền y chang về cho ."

 

​Hứa Mỹ Lệ: “...”

 

 

 

 

 

 

Loading...