Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 49:"

Cập nhật lúc: 2026-08-07 08:59:35
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên trường lớp dạy cái quái gì cho bọn trẻ !

 

​Chủ nhiệm vô cùng sảng khoái thanh toán cho Vân Ngưng 30 đồng tiền công. Thợ già kinh nghiệm đầy ở xưởng quốc doanh cũng hét giá 30 đồng, nhưng phá mãi xong bệnh. 30 đồng bao gồm tiền linh kiện. Lúc sửa, Vân Ngưng căn cơ tiết kiệm, lốc máy nén và rơ-le nhiệt cô đều tự tay khắc phục sửa chữa chứ ép khách mới.

 

​Nếu mua một chiếc tủ lạnh mới cứng thời giá bèo nhất cũng bảy, tám trăm đồng. Bỏ 30 đồng sửa chữa là cái giá quá hời.

 

​Vân Ngưng nhẩm tính, chạy vạy bên ngoài sửa đồ lặt vặt một ngày trời cô cá kiếm 50 đồng, thu nhập còn cao hơn cả tiền lương cứng ở phòng tạp chí. Có khi nếu lỡ sa thải, mở cái tiệm sửa chữa điện lạnh tư nhân cũng hái tiền chứ!

 

​Cất gọn 50 đồng túi, Vân Ngưng hớn hở túm chặt ống tay áo Lục Lăng: “Hôm nay em đãi khách! Mời với tiệm cơm quốc doanh ăn một bữa thịnh soạn!”

 

​Lục Lăng lãnh đạm đáp: “Được.”

 

​Vân Ngưng đang mải vui sướng vì kiếm tiền nên chẳng buồn để ý đến thái độ nhạt nhẽo của .

 

​Trong đại viện thực chất cũng vài tự mở dịch vụ nhận sửa chữa đồ điện nhỏ lẻ. Trước Thang Phượng Ngọc vẫn đinh ninh một ấn tượng rằng, đại viện tinh , các kỹ sư kỹ thuật cao thì dăm ba cái đồ điện tép riu sửa cái một. thực tế thì khó lắm. Có chỉ thích bốc phét lý thuyết suông, đụng tay là điện giật tung từng tự tháo máy bao giờ. So với thợ chuyên nghiệp ở ngoài thì tay nghề thực hành thua xa.

 

​Tại nhà hàng mậu dịch quốc doanh, Vân Ngưng gọi liền bốn món thịt. Bọn họ ba mà gọi tận bốn món thịt thì quả là một bữa tiệc vô cùng xa xỉ.

 

Vân Ngưng bất chấp, tiền là tận hưởng, thể bạc đãi cái dày của .

 

​Thang Phượng Ngọc ăn uống từ tốn, thấy con gái sung sướng gặm xương sườn thì nhịn bật tự hào: “Con học sửa đồ điện ở thế? Có cái nghề vắt vai thì khỏi lo con c·hết đói.”

 

​Lục Lăng ngước lên Vân Ngưng. Cô học ở ?

 

​Vân Ngưng tỉnh rụi: “Con học ai , tự mò mẫm cả đấy. Con gái của bố thì mà kém cỏi chứ?”

 

​Thang Phượng Ngọc dễ dàng tin tưởng con gái là thiên tài ưu tú, nhưng Lục Lăng thì . Một con bình thường chuyện qua học hỏi tích lũy từ con mà bỗng chốc tinh thông vạn thứ máy móc? Ai mà tin ?

 

​Lục Lăng mới dọn sống riêng khỏi nhà họ Vân mấy năm cơ chứ? Trong chừng thời gian ngắn ngủi, Vân Ngưng thể luyện thành hàng loạt kỹ năng thượng thừa ?

 

​Lục Lăng há miệng hỏi cho nhẽ, nhưng nghĩ tới những việc tồi tệ Vân Ngưng từng , tự dặn lòng cố tình giữ cách. Anh lặng lẽ và cơm, chêm cuộc trò chuyện câu nào.

 

​Vân Ngưng vẫn thao thao bất tuyệt vạch các mánh khóe kiếm tiền: “Sau cái nghề mở lớp học thêm chắc chắn sẽ hái tiền và phổ biến. Tầm chúng xa hơn một chút. Cứ chăm chăm dạy kèm học sinh tiểu học, trung học gì? Mẹ xem đám sinh viên đại học , học hành cũng chả hồn.”

 

​Một nữ sinh đang học hệ bổ túc như Vân Ngưng mà dám mạnh miệng chê bai sinh viên đại học chính quy.

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Vân Ngưng: “Lúc em giảng bài cho mấy bạn cùng lớp mới phát hiện , kiến thức nền của họ hổng kinh khủng, nắm cơ bản kém. Ta thể mở lớp nâng cao cấp tốc! Nhắm thẳng đối tượng giảng lớp hiểu !”

 

​Học sinh bổ túc Vân Ngưng càng càng hăng, càng thêm cuồng vọng.

 

​Lục Lăng đảo mắt quanh một vòng quán ăn. May quá, mặt sinh viên Đại học Lương Án nào ở đây.

 

​"Chúng còn thể thêm các bộ dụng cụ thực hành thí nghiệm mini, ai đăng ký học là tặng trọn bộ giáo cụ. Dụng cụ thí nghiệm thể liên kết hợp tác với nhà máy sản xuất hàng loạt. Thực chất chúng chỉ là mấy món đồ chơi liên quan đến hiện tượng vật lý thôi, tụi nhỏ thì ham thích chơi, phụ lầm tưởng con đang học hành nghiêm túc, thế là đôi bên đều vui. Mẹ , chúng lớn vụ , kiếm chác cho đời."

 

​Thang Phượng Ngọc tham vọng kinh doanh lớn lao thế, bà kèm cặp bọn trẻ học hành chẳng qua là rảnh rỗi sinh nông nổi, ăn bám. Bà nén : “Mẹ cứ tưởng con sống c·hết đòi tòa nhà Nghiên cứu khoa học là vì đam mê vì ước mơ, tự dưng rẽ hướng sang kiếm tiền ?”

 

​"Mơ ước thì cũng tiền bệ đỡ mới bay xa chứ," Vân Ngưng phán lý lẽ xanh rờn, “Không tiền thì lấy mộng với mơ? Chúng tận hưởng cuộc sống vật chất !”

 

​Thang Phượng Ngọc dở dở chiều chuộng: “Thôi , con tất.”

 

​Hùng hồn tuyên bố kế hoạch xong xuôi, nghĩ đến việc vẫn còn mài đũng quần ở lớp bổ túc ban đêm, Vân Ngưng thấy chán nản cô đơn.

 

​Chẳng lẽ thực sự đợi ròng rã 3 năm trời mới bước chân tòa nhà Nghiên cứu ? Không đường tắt nào nhanh hơn ? Đợi 3 năm nữa thì khi tên lửa đẩy thế hệ 3 phóng thành công lên quỹ đạo mất .

 

​Vân Ngưng đ.á.n.h mắt sang Lục Lăng. Có ngó một cái còn khó hơn lên trời, kẻ nghiễm nhiên ăn dầm dề việc ở trỏng mỗi ngày. Đáng ghét thật!

 

​Lục Lăng: “...”

 

Anh sai chuyện gì ?

 

Khoan , tại dùng từ ""?

 

​Tâm trạng đang vui nên Vân Ngưng kêu thêm hai chai bia lạnh. Khí phách ngút trời, hào hùng vạn trượng tưởng chừng thể tu ừng ực một ngụm cạn ly, ai dè mới uống hai chén tay run lẩy bẩy, mặt đỏ bừng.

 

​Lục Lăng đành giải quyết nốt bia còn , đó cõng đồ ma men Vân Ngưng về nhà. Thang Phượng Ngọc thì đạp xe về .

 

​Nằm ngoan lưng Lục Lăng, Vân Ngưng vẫn chẳng chịu để yên. Cô đưa tay bóp chặt yết hầu : “Tương lai nhất định em sẽ đỗ tòa nhà Nghiên cứu khoa học, em cũng tham gia chế tạo tên lửa!”

 

​Lục Lăng khẽ "ừ" một tiếng. Anh chả Vân Ngưng tên lửa , chỉ nếu cô buông đôi tay đang siết cổ thì chầu Diêm Vương là cái chắc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-49.html.]

​Vân Ngưng đập đập vai Lục Lăng: “Bọn họ quyền phán xét con gái học Vật lý! Nam nữ bình đẳng như !”

 

​Lục Lăng ngạc nhiên liếc sang nửa khuôn mặt của Vân Ngưng, ngờ cô tư tưởng tiến bộ sâu sắc .

 

​"Đi học đương nhiên phân biệt giới tính." Lục Lăng đáp lời.

 

​Vân Ngưng lè nhè: “Anh thế ích gì, hành động cho cả thiên hạ đều cơ.”

 

​Lục Lăng thở dài: “ thì thiên hạ , nhưng với cái âm lượng tông môn hiện tại của cô thì chắc cả khu phố thấy hết đấy.”

 

​Vân Ngưng ngóc đầu lên, bắt gặp ánh mắt hoảng hốt của vài đường đang chằm chằm.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Cô bẽn lẽn, vội rúc tịt mặt hõm vai Lục Lăng giấu sự hổ. Hơi thở ấm nóng mang theo mùi rượu nhè nhẹ của cô phả lên vai , xuyên qua lớp áo mỏng manh ngấm da thịt, phảng phất như chạm tới tận xương tủy.

 

​Vân Ngưng ôm chặt lấy cổ Lục Lăng, cựa quậy yên. Thân thể mềm mại dán sát tấm lưng rộng, bỗng nhiên ý thức sự tiếp xúc da thịt quá đỗi gần gũi , trở nên cứng đờ.

 

​Vân Ngưng giục: “Về nhà lẹ lên , mất mặt quá .”

 

​Cơ bắp Lục Lăng căng cứng, gượng gạo đáp lời: “Giờ mới hổ thì muộn .”

 

​Anh cõng Vân Ngưng một mạch về tới nhà. Vừa thả xuống giường, liền chui tọt nhà vệ sinh tát nước lạnh rửa mặt. Phòng vệ sinh thời lắp vòi sen tắm rửa , nếu thể, thực sự dội ngay một gáo nước lạnh buốt cho hạ ngọn lửa đang râm ran trong .

 

​Lục Lăng rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi bước ngoài, Vân Ngưng cởi bỏ áo khoác, ngoan ngoãn giường.

 

​Thấy Lục Lăng , cô híp mắt mờ ám, đưa tay vỗ vỗ chỗ trống bên cạnh. Lục Lăng bỗng chốc căng thẳng tột độ.

 

​Vân Ngưng từng tuyên bố dõng dạc sống cuộc sống vợ chồng đích thực. thời gian qua cô ốm bệnh thì tăng ca sấp mặt ở phòng thí nghiệm, thời gian hai chung giường chẳng đáng là bao.

 

​Lục Lăng rón rén bước tới: “Cô... định gì?”

 

​Vân Ngưng tủm tỉm: “Đương nhiên là chuyện vợ chồng nên .”

 

​Lục Lăng khựng : “... Cô vẫn nhớ rõ mối quan hệ thực chất giữa chúng chứ?”

 

​"Thì là vợ chồng hợp pháp!"

 

​"Ý là... những chuyện từ lâu về cơ."

 

​Vân Ngưng ngẫm nghĩ một lúc, đáp ngang phè: “Mặc kệ quá khứ, dù thì bây giờ là vợ chồng, qua đây.”

 

​Lục Lăng lùi bước : “ nghĩ đây thời điểm thích hợp để tiến thêm một bước mật.”

 

​Vân Ngưng chớp mắt vô tội: “Thế bước tới đây gì?”

 

Trong lòng thầm nghĩ: Miệng từ chối mà chân về phía giường, thật là ngoan ngoãn.

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Anh đành ghé xuống mép giường.

 

​Vân Ngưng cuốn chặt chăn bò qua: “Chúng là vợ chồng, chuyện gì cũng là lẽ đương nhiên bình thường.”

 

​Yết hầu Lục Lăng trượt lên xuống khó nhọc, khẽ "ừ" một tiếng. Âm thanh chút run rẩy bay bổng, mất sự trầm thường ngày, nhưng đồ ma men Vân Ngưng tinh ý .

 

​Cô kéo tay Lục Lăng bắt xuống, lầu bầu trong miệng: “Vợ chồng thì những chuyện vợ chồng chứ.”

 

​Lục Lăng dám thẳng cô, nhịp tim đập loạn xạ.

 

​Vân Ngưng vòng tay ôm lấy , tiếp tục: “Chính là rúc mà ngủ... Ngủ thôi.”

 

​Thân thể Lục Lăng mất kiểm soát, cơ bắp căng như dây đàn. Đầu óc rối như tơ vò, nên dứt khoát đẩy cô từ chối , dù chính bản chủ động ngoan ngoãn xuống chiếc giường .

 

​Chẳng bất động đấu tranh nội tâm mất bao lâu. Rất lâu mới nhận Vân Ngưng bên cạnh phát tiếng động cựa quậy nào nữa.

 

​Lục Lăng rụt rè đầu .

 

​Vân Ngưng chìm giấc ngủ say sưa, ngáy nhè nhẹ.

 

​Lục Lăng: “...”

 

Ồ, thì ý cô " ngủ cùng " là ngủ theo đúng nghĩa đen mộc mạc nhất.

Loading...