Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 51:'+

Cập nhật lúc: 2026-08-07 09:12:58
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Vân Ngưng đưa lưỡi cưa cho Lục Lăng: “Thú vị lắm đấy, xem, mấy bác thợ già linh kiện độ sai lệch cực nhỏ luôn, lính mới còn lâu mới theo kịp. Họ còn thể chế đủ loại linh kiện khác chỉ từ một bản vẽ thôi. Anh thử xem?”

 

​Bác thợ già : “Thôi đừng để nó thử, lỡ nó đổ bệnh đấy thì khổ cháu chăm sóc. Cháu bảo cháu là con gái con lứa, rước về một ông chồng ốm yếu thế thì sống nổi?”

 

​Vân Ngưng: "..." Sau lưng cô bắt đầu vã mồ hôi lạnh.

 

​Lục Lăng nghiến răng, cố giữ nụ gượng gạo: “Ông chồng ốm yếu?”

 

​"Này trai, đừng mà giấu diếm," bác thợ già bồi thêm, “Sức khỏe yếu, lực tay kém thì chịu thôi, nhưng tích cực rèn luyện ! Không thể cái gì cũng trông chờ đàn bà ! Tiểu Ngưng cũng mệt chứ!”

 

​Lục Lăng: “... Cái gì cũng trông chờ đàn bà?”

 

​"Chứ còn gì nữa," bác thợ già tiếp, “Ban ngày con bé , buổi tối học bổ túc, còn bớt chút thời gian về nhà nấu cơm cho , vất vả quá , tự nấu lấy mà ăn ? Việc nặng xong thì mấy việc bếp núc cũng chứ?”

 

​Lục Lăng: “... Cô bớt thời gian về nấu cơm cho ?”

 

​Vân Ngưng kinh hồn bạt vía, định đưa tay bịt miệng Lục Lăng: “Về nhà , về nhà .”

 

​Bác thợ già gạt : “Cái con bé , bác chống lưng cho thì việc gì sợ? Không cần về nhà, cứ thẳng ở đây! Nhìn cháu gầy sọp vì vất vả kìa, thế mà thằng cha còn con, là cháu ly hôn quách cho , đừng đ.â.m đầu một chỗ khổ như thế.”

 

​Lục Lăng: "..." Anh còn là con nữa cơ đấy.

 

​Vân Ngưng chỉ đào một cái lỗ để chui xuống.

 

​May bên ngoài tiếng gọi, hai bác thợ già việc, cửa phân xưởng chỉ còn Vân Ngưng và Lục Lăng.

 

​Lục Lăng Vân Ngưng với vẻ mặt cảm xúc. Vân Ngưng cúi gằm mặt, chân di di nền gạch như đang tìm vết nứt để trốn.

 

​Lục Lăng lên tiếng phá tan bầu khí: “ ốm yếu?”

 

​Vân Ngưng gượng: “Chỗ cho ngoài , em thì chẳng lẽ bịa đại một lý do ? Đáng lẽ biếu ít t.h.u.ố.c lá rượu là xong, nhưng em còn họ dạy nghề cho nữa, nên giải thích lý do vì em nhất định học.”

 

​Lý do là chồng cô lâm bệnh nặng nên việc nặng nhọc.

 

​"Còn chuyện nấu cơm là ?"

 

​Vân Ngưng thề thốt: “Lòng em lúc nào cũng hướng về , chỉ mong nấu cho một bữa tối thịnh soạn, nhưng mà... thời gian đấy chứ.”

 

​Lục Lăng mỉm đầy ẩn ý: “Thế còn chuyện con?”

 

​"Hai chúng kết hôn lâu con, trong mắt họ thì lạ lắm. Em bảo là em còn trẻ nên , họ tin, thế là đành ... , con."

 

​Vân Ngưng giơ tay thề: “Em thề là em chỉ với đúng hai bác thợ già thôi, những khác , họ cũng chẳng là ai mà!”

 

​Vừa dứt lời, bốn công nhân mặc đồ bảo hộ màu xanh sẫm ngang qua: “Ơ, đồng chí Vân, đây là chồng cô ? Hôm nay sức khỏe nhà vẻ khá hơn nhỉ?”

 

​Lục Lăng liếc xéo Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​"Chắc là mấy bác thợ kể cho họ thôi, còn ai khác , thật đấy, chỉ mấy họ thôi."

 

​Lại thêm mười mấy : “Đây là chồng Tiểu Ngưng đấy ? Vợ xinh thế con, nghĩ gì ?”

 

​"Suỵt, nhỏ thôi! Làm gì đàn ông nào con? Chắc là nỗi khổ riêng khó !"

 

​"À đúng , chắc là vấn đề sức khỏe, nữa, tuyệt đối nữa."

 

​Lục Lăng nhạt: “Cô bảo là chỉ hai mươi thôi đúng ?”

 

​Vân Ngưng: "..." Cảm thấy sát khí.

 

​Vân Ngưng đến xưởng 211 là để hiểu rõ hơn về cấu tạo của tên lửa. Hầu hết công nhân ở đây thậm chí linh kiện sẽ dùng việc gì, khi còn chẳng họ đang góp phần tạo tên lửa bay gian; họ chỉ theo bản vẽ của chủ nhiệm.

 

Vân Ngưng thì . Chỉ cần qua là cô thể hình dung linh kiện đó sẽ ở bộ phận nào. Nghĩ đến việc những linh kiện sẽ hiện thực hóa giấc mơ vũ trụ, cô khỏi thấy phấn khích. Khi học hỏi từ các bác thợ già, cô luôn tràn đầy nhiệt huyết.

 

​Lục Lăng tìm một chiếc ghế chờ Vân Ngưng.

 

​Vân Ngưng cẩn thận điều chỉnh máy tiện để đảm bảo liệu sai một li.

 

​Bác thợ già lớn: “Tiếc thật, cháu mà là con trai thì chắc chắn sẽ là một thợ nguội lão luyện.”

 

​"Tiểu Vân thông minh cẩn thận, chẳng tiếc cả, con bé ngành nào cũng giỏi thôi."

 

​"Tiếc là gả cho một gã..."

 

​Hai bác thợ đồng loạt về phía Lục Lăng. Những ngang qua phân xưởng cũng chằm chằm.

 

​Lục Lăng: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-51.html.]

 

​"Thôi thì dù nó cũng là kỹ sư, còn mang tiền về nhà," bác thợ già an ủi, “Chẳng qua cũng thuận mắt, để trong nhà cảnh cũng .”

 

​Lục Lăng - từng mệnh danh là thần đồng, thiên tài - nay một vị trí mới: "Bình hoa" trong nhà Vân Ngưng.

 

​Hơn 5 giờ chiều, các thợ già tan , Vân Ngưng luyến tiếc bước ngoài. Lục Lăng phía , vẫn duy trì ánh mắt "hình viên đạn" cô.

 

​Vân Ngưng chột nịnh nọt: “Anh liếc xéo... trông cũng trai lắm.”

 

​Lục Lăng đáp: “Ừ, để trong nhà bình hoa cho mà.”

 

​Vân Ngưng: "..." là thù dai thật.

 

​Vân Ngưng khoác tay Lục Lăng, thề thốt: “Chỉ mấy đó thôi, em thề em với ai khác nữa .”

 

​Lúc là giờ tan tầm, công nhân lũ lượt kéo cổng. Đầu tiên là hai chào Vân Ngưng. Tiếp đến là bốn . Tám . Rồi càng ngày càng nhiều. Họ chào Vân Ngưng , đó đ.á.n.h giá Lục Lăng. Hoàn ai nhận từng là kỹ sư đến đây giao bản vẽ; khi xong, tất cả đều lộ vẻ mặt kiểu: “À, hóa .”

 

​Lục Lăng quát khẽ: “... Vân Ngưng!”

 

​Vân Ngưng buông tay chạy biến. Chân ngắn thì chạy nhanh, là tiêu đời! Thực lòng cô cũng với quá nhiều , chỉ là miêu tả "sống động" một chút về cuộc sống khó khăn của thôi; còn việc họ kể cho đồng nghiệp thì trách cơ chứ?

 

​Dù giỏi đổ cho khác nhưng Vân Ngưng cũng thấy chột vô cùng. Lúc những lời đó, cô ngờ Lục Lăng theo cô đến tận đây. Anh chồng bình thường trông lạnh lùng mà nay quan tâm cô đột xuất thế .

 

​Vân Ngưng đang cắm đầu chạy thì phía bỗng tiếng xôn xao, một nhóm công nhân khựng . Lục Lăng thì thấy bác thợ già ở phân xưởng thợ nguội đang bệt xuống đất, thở dốc đầy đau đớn.

 

​Chưa kịp để Lục Lăng gọi, Vân Ngưng lao nhanh trở . Cô cùng đỡ bác thợ dậy.

 

​"Không , bệnh cũ thôi," bác thợ già ôm n.g.ự.c , “Hai hôm nay bụng cứ đau lâm râm, về nhà nghỉ ngơi xíu là .”

 

​Đồng nghiệp bên cạnh lo lắng: “Thật sự chứ? Sắc mặt bác tệ lắm.”

 

​"Sức khỏe thế nào ông còn ? Một bữa ăn ba cái bánh bao đấy!" Sắc mặt bác thợ vẻ khá lên đôi chút, bác còn đáp: “Giải tán thôi, về nhà ăn cơm sớm , bà nhà đang đợi ở nhà .”

 

​Thấy bác thợ vẻ , các công nhân mới tản dần .

 

​Lục Lăng bước tới. Bác thợ già : “Cậu cũng mau về . thấy thanh niên cũng đấy, lúc nãy chủ nhiệm với ở bộ phận nòng cốt của Viện 11, tương lai rộng mở lắm! Hai đứa nhanh nhanh mà sinh con !”

 

​Nghe đến chuyện sinh con, Vân Ngưng buột miệng theo thói quen: "Anh sức khỏe yếu lắm ạ." Sau đó cô mới sực tỉnh, thấy vẻ mặt cảm xúc của Lục Lăng đang .

 

​Vân Ngưng: "..." Quên khuấy mất vẫn còn đây.

 

​Vân Ngưng đ.â.m lao theo lao, cô lưng với Lục Lăng, hỏi bác thợ: “Cháu thấy lúc nãy bác cứ ôm n.g.ự.c mãi, thật sự là đau dày ?”

 

​"Là đau dày mà, hồi trẻ đói nên để mầm bệnh, cháu đừng lo quá."

 

​Vân Ngưng hỏi vặn : “ nếu đau dày, tại bác ôm ngực?”

 

​Bác thợ già xua tay: “Cũng gì đặc biệt, chỉ là thấy tức n.g.ự.c chút thôi, cháu bác cũng chẳng để ý tay đặt nữa. Thôi, chuyện nhỏ cháu đừng bận tâm, mau về nhà ăn cơm còn học kẻo muộn.”

 

​Vân Ngưng sang Lục Lăng. Anh : “ tan , việc gì khác nữa.”

 

​Thế là Vân Ngưng quả quyết: “Bọn cháu đưa bác đến bệnh viện 711 kiểm tra nhé.”

 

​Người lớn tuổi thường ngại bệnh viện. “ , đang khỏe re bệnh viện? Cháu mau về nhà .”

 

​Vân Ngưng nháy mắt hiệu cho Lục Lăng. Hai hai bên dìu bác thợ dậy. Vân Ngưng : “Bọn cháu đều là cán bộ công nhân viên, khám chẳng tốn bao nhiêu , bác thông cảm nhé, thôi ạ.”

 

​Bác thợ già hai "áp giải" . “Tiểu Vân! Vân Ngưng! Thả bác xuống! Cứu mạng với!!”

 

​Tiếng kêu những công nhân tan tầm khác ngoái . Vân Ngưng tươi rạng rỡ: “Xin nhé, bác khỏe nên bọn cháu đưa bác khám ạ.”

 

​Đám đông liền mỉm thấu hiểu, vẫy tay chào bác thợ: “Bác cứ yên tâm khám ạ.”

 

​Bác thợ già: “...”

 

​Vân Ngưng nghi ngờ tim bác thợ vấn đề. Đến bệnh viện, cô tìm thẳng đến Vân Hướng Chân. Trong khoa ngoại tim mạch, Vân Hướng Chân thể giàu kinh nghiệm nhất nhưng chắc chắn là thiên phú nhất. Đến chủ nhiệm cũng ngớt lời khen ngợi và thường xuyên trực tiếp chỉ dạy cô ngay bàn mổ.

 

​Vân Hướng Chân vội vã chạy đến, đưa bác thợ xét nghiệm. Bác thợ vốn sợ bệnh viện, một phần vì sợ tốn tiền, phần nữa là nỗi sợ bẩm sinh với những thiết y tế lạnh lẽo. Chung quy cũng vì tuổi , sợ khám bệnh thật.

 

Vân Ngưng cứ như hộ pháp canh chừng, cho bác cơ hội đào tẩu. Bác thợ già chột : “Giờ bác thấy khỏe hẳn , cũng thấy đói bụng nữa, về ăn cơm bà nhà nấu thôi.”

 

​Lục Lăng xách cặp lồng cơm bước tới: “Cháu mua ở nhà ăn về đây ạ.”

 

​Bác thợ già: "..." Cái thanh niên yếu đuối chẳng ý gì cả!

 

​Bác thợ già Vân Ngưng cưỡng chế kiểm tra. Kết quả thông thường đợi lâu, nhưng mười phút Vân Hướng Chân chạy , vẻ mặt nghiêm trọng: “Chỉ men tim tăng vọt, tình huống nguy kịch, cần nhập viện ngay, báo cho nhà ạ.”

 

​Bác thợ già ngây : “Cái gì... cơ tim cái gì cơ?”

 

​"Là men tim ạ," Vân Ngưng giải thích, sang hỏi Vân Hướng Chân: “Chị ơi, nhồi m.á.u cơ tim ? Em nhớ đau dày cũng thể là dấu hiệu của nhồi m.á.u cơ tim.”

Loading...