Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-08-07 09:22:48
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vân Hướng Chân gật đầu: “May mà đưa đến kịp lúc, chậm vài ngày nữa thôi là vô phương cứu chữa.”

 

​Bác thợ già lúc mới hiểu , đôi chân bỗng nhũn , ngã xuống ghế. Bác vịn tay ghế, mắt hoa lên, thở dốc liên tục, cảm giác còn khó chịu hơn lúc nãy. Bác , đây là phản ứng khi thoát khỏi cửa tử.

 

​Vân Ngưng đạp xe của Lục Lăng báo cho nhà bác thợ, còn Lục Lăng ở chăm sóc. Dù bác thợ cũng là nam giới, nếu cần vệ sinh thì Vân Ngưng ở sẽ bất tiện.

 

​Yên xe của Lục Lăng cao, Vân Ngưng dù thấp nhưng lên vẫn chống chân tới đất. Cô thầm nghĩ chân Lục Lăng thực sự dài đến mức đó . Kết hôn lâu thế mà cô chẳng để ý, khoản quan sát cô vẫn thua xa mấy gã "biến thái" mất .

 

​Con trai và con gái bác thợ đều mặt ở nhà. Cả gia đình hớt hải thuê xe ba gác chạy đến bệnh viện. Nhìn thấy dáng vẻ già nua, tiều tụy của bố, mấy con ôm nức nở.

 

​Cô con gái kéo Vân Ngưng và Lục Lăng ngoài phòng bệnh: “Thực sự cảm ơn hai bạn nhiều lắm. Chúng chẳng hiểu nhồi m.á.u cơ tim là gì, nếu hai bạn ép bố khám thì lẽ đúng như bác sĩ , vài ngày nữa tình hình tồi tệ hơn là chúng mất bố .”

 

​Cứu mạng , Vân Ngưng cũng thấy vui: “Đó là việc nên mà chị, chị đừng khách sáo. Bác thợ luôn giúp đỡ em, dạy em nhiều thứ.”

 

​Cô con gái ngạc nhiên: “Bố là thợ nguội, em theo bố học nghề thợ nguội ?”

 

​Vân Ngưng : “Em chỉ học lỏm chút da lông thôi ạ.”

 

​"Em giỏi thật đấy," cô con gái cảm thán, “Không chỉ hiểu rộng mà còn dám học nghề thợ nguội nữa. Bố khéo tay lắm, hồi nhỏ chị cũng học nhưng bố đều bảo đó là chuyện viễn vông, phụ nữ chẳng ai thợ nguội cả, nên chị đành giáo viên mầm non.”

 

​Vân Ngưng trầm ngâm. Thời nay định kiến về giới tính dường như còn nặng nề hơn cả . Rất nhiều hoài niệm về quá khứ, nhưng phụ nữ thời gò bó quá chặt chẽ.

 

​Cô con gái mỉm : “Chị thì còn cơ hội thực hiện ước mơ nữa , giờ cầm công cụ cũng thấy nặng nề. Hy vọng em sẽ đạt tâm nguyện của .”

 

​Bác thợ già viện hai ngày, khi điều trị tình hình dần định. Bác ngoài 50 tuổi, nền tảng sức khỏe cấp cứu kịp thời nên hồi phục nhanh.

 

​Hai ngày , Vân Ngưng và Lục Lăng hẹn cùng đến thăm bác. Con cái bác phiên túc trực, thấy Vân Ngưng đến liền chủ động nhường gian riêng.

 

​Bác thợ già hớn hở: “Thực viện cũng , bác sĩ y tá kề bên nên thấy yên tâm hẳn! Nếu y tá buổi sáng đừng gọi bác dậy sớm quá thì càng tuyệt!”

 

​Cô y tá đo xong nhiệt độ cho bác: “Nhiệt độ của bác vẫn hạ hẳn đòi ngủ nướng ? Cháu thấy tinh thần bác thế chắc sắp xuất viện đấy.”

 

​Bác thợ già bĩu môi, vẻ mặt đầy ủy khuất với Vân Ngưng: “Các cháu xem, cái cô bé xinh hung dữ kìa, chắc chắn sẽ trị chồng trò cho xem.”

 

​Cô y tá dở dở : “Bác cứ quá.”

 

​"Cháu hiểu ," bác thợ già vẻ nghiêm túc, “Sợ vợ thì đời mới khá lên , các cặp vợ chồng ở phân xưởng bác đều thế cả. Gã nào mà sợ vợ thì coi như xong đời, đảm bảo một đống rắc rối bủa vây.”

 

​Cô y tá chào rời phòng bệnh. Bác thợ già sang Lục Lăng.

 

​Lục Lăng: “?”

 

​Bác thợ già nháy mắt với : “Sức khỏe yếu thì càng lời vợ đấy nhé.”

 

​Lục Lăng: “..., , cháu sợ ạ.”

 

​Vân Ngưng thầm bĩu môi. Lục Lăng mà nửa điểm sợ cô ?

 

​Bác thợ già vẫy tay gọi Vân Ngưng: “Lại đây, bác chuyện với cháu.”

 

​Vân Ngưng bước tới. Bác thợ hiền: “Bác một họ hàng xa, chuyển đến Lương Án từ hơn hai mươi năm .”

 

​Vân Ngưng kiên nhẫn lắng .

 

​"Chị việc ở Viện 11, cùng chỗ với chồng cháu đấy. Bác rõ chị ở bộ phận nào, chỉ chỗ đó ngày nào cũng tính toán mấy cái quỹ đạo gì gì đó."

 

​Viện nghiên cứu cũng giống như nhà máy, chỉ những nhân sự nòng cốt mới thực sự gì, còn các nhân viên vòng ngoài chỉ nhận bảng nhiệm vụ. Họ việc nhưng kết quả cuối cùng dùng để gì. Viện 11 các tổ như vẽ bản vẽ, tính toán thủ công, thử nghiệm vật liệu…

 

​Lục Lăng thêm: "Nếu tính toán công thức thì chắc là tổ tính toán thủ công ạ." Thời máy tính phổ biến nên phần lớn việc tính toán vẫn dựa sức .

 

​" đúng, chính là cái tên đó," bác thợ già tiếp lời, “Chị trực tiếp tính, mà hình như là công tác đăng ký.”

 

​Vân Ngưng hỏi: “Chị gặp chuyện gì bác?”

 

​"Chị bệnh về mắt, thứ ngày càng mờ nên nghỉ hưu sớm," bác thợ cô, “Bác dù cháu ngày ngày chạy sang xưởng nhưng cái tâm của cháu vẫn đặt ở bên viện nghiên cứu.”

 

​Vân Ngưng thẹn thùng cúi đầu: “Sao bác ạ?”

 

​"Cháu , cứ nhắc đến viện nghiên cứu là mắt sáng như ," bác thợ già , “Người họ hàng của bác kết hôn, dù vài ở Lương Án nhưng quan hệ , cãi vã suốt.”

 

​Lục Lăng đến đây, khóe môi khẽ cong lên. Vân Ngưng dù cũng của thập niên 80 nên đủ nhạy bén, cô thắc mắc: “Chị cần chữa bệnh ạ? cháu chỉ quen bác sĩ Vân thôi, chị là bác sĩ tim mạch, chữa mắt bác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-52.html.]

 

​Bác thợ bật : “Cháu thì thông minh mà đến lúc cần khôn khéo chậm tiêu thế .”

 

​Thực nếu Vân Ngưng chủ động đòi hỏi vị trí đó, bác thợ khi chẳng giới thiệu. Bác nhỏ: “Cháu về chuẩn ít quà cáp , vị trí cần thế ngay, yêu cầu chỉ cần bằng cấp cấp ba là . Hai vợ chồng bàn bạc với , nếu thỏa thì chẳng viện nghiên cứu ?”

 

​Hiện tại Vân Ngưng mới chỉ là nhân viên hỗ trợ của phòng tạp chí Viện 11. Còn vị trí mà bác thợ nhắc tới là nhân viên đăng ký bảng nhiệm vụ, cũng là một công việc văn phòng. sự khác biệt giữa hai vị trí lớn. Hiện tại Vân Ngưng thậm chí tư cách bước Tòa nhà Nghiên cứu Khoa học, còn nhân viên đăng ký thì việc ngay bên trong tòa nhà đó.

 

​Nếu cô thực sự thể vị trí , chẳng ước mơ thực hiện một nửa ?

 

 

 

​Các bộ phận trong Tòa nhà Nghiên cứu Khoa học của Viện 11 nhiều, phân công cũng rạch ròi.

 

​Những lúc thiếu , họ thể tùy tiện "tóm" đại một ai đó kéo việc, và đó chính là cơ hội để thể hiện bản . Vân Ngưng chuẩn sẵn một bụng lý lẽ, hy vọng đối phương sẽ gật đầu đồng ý.

 

​Lục Lăng nhắc nhở: “Đây là vị trí của Viện 11, thể trực tiếp liên hệ với Viện trưởng Vương.”

 

​Vân Ngưng lắc đầu: “Thế chân vị trí là quy cũ ở đây, Viện trưởng Vương cũng thể khó khác. Nếu chúng trực tiếp tìm lãnh đạo, chẳng khác nào đang gây áp lực cho .”

 

​Nếu đổi là Vân Ngưng, cô cũng sẽ thấy khó chịu.

 

​Vì , Vân Ngưng cửa hàng bách hóa mua một ít đồ bồi bổ. Đồ bổ ở thập niên 80 khá đơn điệu, cô chọn mua sữa mạch nha, sữa ong chúa dạng nước và một hộp sô-cô-la vỏ sắt. Ngoài , cô còn cố ý ngoài đại viện mua thêm h·ộp quà bánh kẹo đặc sản thủ đô.

 

​Vân Ngưng thậm chí còn chuẩn sẵn một bao lì xì. Cô hỏi thăm kỹ, thời vẫn ngầm dùng tiền để "mua" vị trí công tác, chỉ cần để lộ ngoài là .

 

​Lục Lăng đạp xe chở Vân Ngưng gặp Tạ Linh. Tạ Linh năm nay 45 tuổi, đáng lẽ vẫn thể trụ vị trí công tác thêm vài năm nữa. Bác thợ già rõ tính tình Tạ Linh thế nào nên Vân Ngưng cũng mở lời , đành tùy cơ ứng biến.

 

​Đến lầu khu nhà tập thể, Lục Lăng cất xe, còn Vân Ngưng thì lo lắng tới lui.

 

​Lục Lăng bước tới bảo: “Chẳng em vốn chẳng sợ trời chẳng sợ đất là gì, giờ chỉ gặp một thôi mà sợ đến mức ?”

 

​Vân Ngưng ôm ngực, tỏ vẻ liễu yếu đào tơ: “Em chỉ là một cô gái yếu đuối thôi, sợ trời sợ đất cho ?”

 

​Lục Lăng: "..." Cạn lời.

 

​Lục Lăng kéo tay Vân Ngưng định lên lầu. Đây là đầu tiên chủ động nắm tay cô, khiến tâm trí Vân Ngưng thoáng chốc bay bổng, tất cả sự chú ý đều dồn lên .

 

​Sắp đến chân cầu thang, Vân Ngưng mới níu : “Từ từ , để em hỏi thăm chút thông tin.”

 

​Cô tìm đến mấy phụ nữ đang buôn chuyện sân để hỏi về Tạ Linh.

 

​"Tạ Linh ? Tính tình cổ quái lắm," một phụ nữ sang hỏi mấy bà bạn bên cạnh, “Cô vẫn kết hôn đúng nhỉ?”

 

​Mấy cùng gật đầu: “Chưa, chồng con, sống một .”

 

​"Sống độc đến tận giờ, đúng là kỳ lạ."

 

​Vân Ngưng tò mò: “Cô Tạ điểm gì kỳ quái ạ?”

 

​Mấy kinh ngạc cô: “Không kết hôn mà còn kỳ quái ?!”

 

​Vân Ngưng: "... Kỳ quái lắm ạ?" Cô sang Lục Lăng.

 

​Lục Lăng im lặng hai giây : “Lựa chọn cá nhân thôi mà.”

 

​"Cậu nhỉ, ai kết hôn? Nhất là phụ nữ. Tầm tuổi vợ bây giờ là con lên ba đấy."

 

​Vân Ngưng nhận tư tưởng ăn sâu bám rễ, họ thực sự cho rằng những kết hôn là vấn đề. Chuyện cũng chẳng trách họ , tư tưởng cũ mà. Đừng là thập niên 80, ngay cả bốn năm chục năm , những ông bà lão suy nghĩ vẫn chiếm đa .

 

​Người phụ nữ nọ thấy lời của vẻ thuyết phục Vân Ngưng, bèn bồi thêm: “Cô ngạo mạn lắm, bình thường chẳng bao giờ trò chuyện với chúng . Cứ về nhà là rúc trong phòng chịu , trong nhà cái gì cũng sẵn, đến cả chai nước tương, lọ giấm cũng bao giờ thấy sang mượn ai.”

 

​Khu nhà tập thể dùng chung bếp công cộng, chuyện mượn tương mượn giấm là thường tình.

 

​Một khác dùng chung bếp với Tạ Linh chêm : “Cô ít nấu nướng lắm, một ngày chắc chỉ một bữa, nấu ăn thì đơn sơ đại khái cho xong bữa.”

 

​Mấy bà nội trợ như tìm tiếng chung: “Thấy , bảo cô kỳ quặc lắm mà, chẳng chịu hòa đồng, con cái, già tính ? Chẳng ai phụng dưỡng.”

 

​Vân Ngưng trầm tư hồi lâu lên tiếng: “Thực ...”

 

​Mấy đồng loạt cô. Vân Ngưng nở nụ rạng rỡ, giọng ấm áp: “Có con cái thì cũng chắc dưỡng lão ạ.”

 

 

Loading...