Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 53:"

Cập nhật lúc: 2026-08-07 09:22:49
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

​Nói xong, cô kéo Lục Lăng nhanh chóng rời khỏi "hiện trường".

 

​Đám phụ nữ: “...”

 

​Lục Lăng quen với việc Vân Ngưng kéo xềnh xệch. Trong lòng cô, chẳng khác nào một "viên gạch", cần đặt thì đặt đó.

 

​Lục Lăng bảo: “Nói thông với họ thì thôi, việc gì cứ đáp trả một câu như thế? Không giống phong cách thường ngày của em tí nào.”

 

​Vân Ngưng hỏi ngược : “Thế theo , phong cách của em nên như thế nào?”

 

​Lục Lăng định : Vì đạt mục đích mà từ thủ đoạn.

 

Vân Ngưng đây vốn cũng hẳn như . Anh im lặng đáp.

 

​Vân Ngưng thở dài: “Em chỉ thấy bất bình thôi. Người chỉ kết hôn thôi mà, coi như quái vật ? Họ cũng là phụ nữ, chẳng lẽ thể thấu hiểu cho cô Tạ ? Kết hôn sinh con thực sự quan trọng đến thế ?”

 

​Phụ nữ chẳng lẽ nên thấu hiểu phụ nữ hơn ? Tại khi cùng đối mặt với những định kiến xã hội, họ còn khó dễ lẫn ?

 

​Lục Lăng nhắc: “Nghĩ đến căn nhà của chúng .”

 

​Vân Ngưng: “... , kết hôn thực sự là chuyện vô cùng quan trọng!”

 

​Hai xách theo quà cáp tìm đến nhà Tạ Linh. Khu nhà tập thể đông đúc, hành lang lộn xộn, Vân Ngưng lách mới qua . Dọc đường, họ cứ tránh liên tục, ai thấy Vân Ngưng xách h·ộp quà cũng ngoái vài .

 

​Đến khi thấy họ dừng chân cửa nhà Tạ Linh, cả đám xung quanh đều tập thể chấn động. Vẫn còn đến thăm Tạ Linh ?

 

​Lúc , mấy phụ nữ lầu cũng phản ứng , hậm hực lầm bầm: “Xách quà cáp thế chắc là đến thăm Tạ Linh , hóa vẫn thèm đoái hoài đến cô ?”

 

​"Tạ Linh thì cái gì chứ? May mắn phân cho căn phòng nhỏ, cái nghề văn phòng bình thường nhất, Ch·ết già cũng chẳng ai lo. Cứ để họ , sẽ , quà biếu công thôi!"

 

​Vân Ngưng những lời , nếu chắc chắn cô sẽ tranh luận một trận trò.

 

​Tạ Linh gần đây đang xin nghỉ ở nhà dưỡng bệnh. Tin tức chỉ bác thợ già , ở đại viện , gia đình bác là một trong ít những bạn của cô.

 

​Cánh cửa gỗ mở , một phụ nữ trung niên xuất hiện. Dáng cô bình thường, quá thon thả nhưng cũng xệ bụng. Gương mặt đoan chính, tuổi tác khiến cô đậm một chút nhưng vẫn ưa .

 

​Vân Ngưng mỉm tự giới thiệu, Tạ Linh liền né sang một bên nhường đường cho họ .

 

​Tạ Linh sống một trong căn phòng rộng 15 mét vuông, so với những nhà khác thì trông vô cùng thoáng đãng. Đây cũng là một trong những lý do khiến cô bàn tán, thì cả nhà mấy miệng ăn nhét trong 15 mét vuông, dựa mà một ở rộng thế ?

 

​Vân Ngưng cũng thấy tò mò. Không cô ghen tị, mà là vì nhà ở thời cực kỳ khan hiếm. Vân Dương Thư , bao nhiêu nhòm ngó căn nhà của cô, mà Tạ Linh thể yên ở một suốt hơn hai mươi năm?

 

​Tạ Linh nhận vẻ thắc mắc mặt Vân Ngưng, hừ lạnh: “ từng việc liên tục một tháng trời nghỉ khi nhân sự tính toán thiếu hụt. gánh vác hết công việc đó, và Bộ trưởng lúc bấy giờ hứa sẽ phân cho một căn phòng. ở đây danh chính ngôn thuận.”

 

​Lúc cao điểm, nhiệm vụ của viện nghiên cứu cực kỳ nặng nề. Tính toán liên tục một tháng, đổi là ai chắc cũng phát nôn. Lãnh đạo hứa phân phòng chứng tỏ lúc đó tình hình nghiêm trọng, tìm , và Tạ Linh hẳn thành nhiệm vụ vô cùng xuất sắc.

 

​Vân Ngưng vội vàng phân bua: "Cháu tuyệt đối ý đó ạ, chỉ là cô..." Cô về phía kệ gỗ cửa sổ, “Cô chăm hoa khéo quá ạ.”

 

​Trên kệ gỗ đầy những chậu hoa rực rỡ. Ngoài hoa , cạnh cửa sổ còn đặt một cây đàn tranh. Bức tường đối diện treo một giá sách với đủ loại sách phong phú. Dưới giá sách là một thanh kiếm, trông vẻ là kiếm tập Thái Cực.

 

​Bức tường bên đặt một chiếc máy may, máy là tờ giấy vẽ mẫu quần áo, bên cạnh còn chất một đống đồ Tạ Linh tự may. Kiểu dáng những bộ quần áo thời thượng, khác gì đồ mẫu mặc tạp chí.

 

​Vân Ngưng càng càng kinh ngạc: “Cuộc sống của cô thực sự quá muôn màu muôn vẻ!”

 

​Tạ Linh thế mà bảo là cổ quái ?!

 

​Lục Lăng cũng thấy bất ngờ. Trong những từng tiếp xúc, Thang Phượng Ngọc là theo đuổi cái cá nhân, vì thế bà từng coi là thiếu trách nhiệm, bỏ bê Vân Ngưng. Tạ Linh tuy thành tựu gì đao to búa lớn, nhưng cô chăm hoa giỏi, may đồ , nhiều sách, bấy nhiêu thôi đủ thấy cô là một vô cùng ưu tú.

 

​Vân Ngưng giờ đây tràn đầy ngưỡng mộ, cô nắm lấy tay Tạ Linh khen nức nở: “Quần áo cô may quá! Còn hơn đồ cháu nhờ thợ may nữa! Cô còn đ.á.n.h đàn tranh ạ? Hồi nhỏ cháu học qua nhưng ngón tay cứng quá, chẳng phối hợp gì cả.”

 

​Lục Lăng Vân Ngưng. Cô hồi nhỏ... học đàn tranh bao giờ? Lại đang bốc phét đấy ?

 

​Vẻ mặt Tạ Linh vốn lạnh lùng, nhưng sự lạnh lùng đó thể dập tắt nổi ngọn lửa nhiệt tình của Vân Ngưng: “Cô dùng kiếm ạ? Có múa vèo vèo vèo như trong phim ? Chắc là ngầu lắm cô nhỉ! Ôi, cô còn cả sách sinh học nữa, cả tiểu thuyết ngôn tình, cô thực sự ham học hỏi!”

 

​Tạ Linh: “...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-53.html.]

 

​Cái đứa trẻ khen lấy khen để, chẳng theo kịch bản gì thế ?! Không nó đến để xin việc ?

 

​À, chắc chắn đây là đòn tâm lý! Nó đang cố lấy lòng đây mà! Mình giữ vẻ lạnh lùng, tiếp tục lạnh lùng!

 

​Tạ Linh: “...”

 

​Tạ Linh lạnh lùng nổi nữa. Cô nở một nụ khờ khạo: “Hắc hắc, cô cũng thấy khá là lợi hại.”

 

Vân Ngưng và Tạ Linh trò chuyện với cực kỳ tâm đầu ý hợp.

 

​Trong lúc chuyện, Vân Ngưng mới hóa sở thích của Tạ Linh chỉ dừng ở ngần thứ. Bà còn từng tiếp xúc qua với nhiều môn thể thao và nhạc cụ khác, chẳng hạn như bóng bàn. Thời còn trẻ bà suýt chút nữa chọn đội tuyển của tỉnh, nhưng núi cao còn núi cao hơn, rốt cuộc bà vẫn trượt vỏ chuối lọt qua vòng tuyển chọn.

 

​Sở thích của bà nhiều vô kể, nhưng chẳng môn nào bà cũng tinh thông. Lấy ví dụ như đàn nhị hồ, bà hì hục học kéo suốt nửa năm trời mà chẳng luyến láy một khúc nhạc nào cho hồn, mãi mới chuyển sang học đàn tranh.

 

​"Dì chẳng dám nhận là đàn tranh dễ học hơn , nhưng dì thấy môn nào nó cũng cần cái duyên, lẽ duyên phận giữa dì với nhị hồ tới. Lại còn cả học vẽ nữa, hồi những năm 70 quản lý gắt gao lắm, dì đành lén lút ở nhà tự vẽ. Vốn dĩ ôm mộng trở thành họa sĩ Monet cơ, kết quả là đến một cái vòng tròn vẽ cũng chẳng xong. Người vẽ mà trông như trúng độc . May mà dì chỉ vẽ vời linh tinh g.i.ế.c thời gian thôi, chứ để khác thấy đống tranh đó, khéo dọa cho sợ c.h.ế.t khiếp mất."

 

​Bao năm qua Tạ Linh kinh qua vô sở thích đam mê, để cuối cùng mới dừng cố định ở vài ba môn như hiện tại. Chuyện thiên hạ rảnh rỗi sinh nông nổi, bàn tán thì lúc nào chả , Tạ Linh chán nên cũng chẳng thèm để tâm nữa.

 

​"Cái hồi dì còn trẻ , còn c.h.ử.i xéo dì là hồ ly tinh, ỷ việc độc để rắp tâm quyến rũ chồng cô ... Ôi trời, cái đức ông chồng của cô đức hạnh , cô tự hiểu rõ hơn ai hết cơ mà? Mấy lời sặc mùi dấm chua chẳng việc gì bận tâm cháu ạ, đời vẫn cần những con mang cá tính đặc biệt và độc lập như dì chứ."

 

​Vân Ngưng trong lòng dâng lên niềm kính phục, đồng thời chợt nhớ tới chuyện công việc của Tạ Linh. Cô bèn hỏi nhỏ: “Dì chắc hẳn yêu thích công việc của đúng ạ?”

 

​Vậy mà hiện giờ vì lý do bệnh tật mà buộc nghỉ hưu sớm.

 

​Tạ Linh nhịn mà bật : “Cuối cùng cũng chịu vấn đề chính đấy . Nhận điện thoại xong, dì cứ đắn đo mãi nên nhường công việc cho cháu .”

 

​Tạ Linh bám trụ với công việc cũng chỉ vì cầu sự định, nó mang cho bà một khoản thu nhập đều đặn hàng tháng. Bà cô thế cô, chẳng vướng bận gia đình nuôi nấng chăm lo ai, nên đồng lương kiếm bà cứ thế dốc sạch phục vụ bản . Chẳng bao giờ lo sợ cảnh túng thiếu thu nhập, nên bao nhiêu năm nay cuộc sống của bà vẫn trôi qua vô cùng ung dung tự tại.

 

​Viện 11 chính sách đàng hoàng, những công nhân nghỉ việc vì lý do bệnh tật như bà thì hàng tháng vẫn tiếp tục lĩnh một khoản tiền. Hình như gọi là tiền trợ cấp thì , chỉ là nhiều bằng tiền lương thôi.

 

​Tạ Linh tính toán chu cả . Công việc nhường cho khác cũng , mà nhường cũng chẳng . Nếu quả thực chắt lọc nhân tuyển nào phù hợp, thì cứ để đích lãnh đạo tuyển thẳng mới . Kẻ chen chân Viện 11 nhiều nhan nhản. Bà tuyệt đối thể vớ bừa một năng lực làng nhàng còn thiếu tinh thần trách nhiệm để việc qua loa chiếu lệ .

 

​Tạ Linh bộc bạch: “Cơ quan cưu mang nuôi sống dì cả một đời , dì sống c.h.ế.t cũng trách nhiệm với cơ quan. Mấy họ hàng nhà dì chẳng một ai đáng tin chút nào. Chỗ chúng đơn vị bình thường, thể đào hố bôi tro trát trấu mặt cơ quan . Dù cho vị trí của dì chỉ là công việc văn phòng bình thường, thì vẫn cứ trách nhiệm chứ! Đã tìm thế thì tìm đứa nào thực lực đàng hoàng t.ử tế!”

 

​Nói đoạn, bà nhiệt tình mở lời ngỏ ý với Vân Ngưng: “Dì thấy Tiểu Vân nhà cháu cực kỳ phù hợp đấy. Tiểu Vân , cháu thấy vị trí nhân viên ghi chép hồ sơ nhiệm vụ thế nào?”

 

​Mắt Vân Ngưng sáng rực lên đầy mong đợi: “Dì đ.á.n.h giá cháu là đàng hoàng đáng tin cậy ạ?”

 

​Ánh mắt Lục Lăng khẽ lướt qua phía .

 

​Tạ Linh phẩy tay: “Không ! Là do cháu khéo ăn khéo lọt lỗ tai!”

 

​Vân Ngưng: “...”

 

​Lục Lăng bình thản rời mắt chỗ khác.

 

​Tạ Linh thản nhiên : “Có những cứ dị ứng với mấy kẻ lời hoa mỹ ngọt ngào, nhưng dì thì ngược , dì thích lắm. Tội gì thích mấy chuyện khó cộc cằn thô lỗ chứ? Đằng nào thì dì cũng âm mưu toan tính gì , ai lọt tai thì dì thích đó thôi.”

 

​Hoa ngôn xảo ngữ? Vân Ngưng: “...”

 

​Vân Ngưng vốn lặn lội tới đây với mục đích duy nhất là nhắm tới vị trí công việc , thế nhưng giờ phút cảm thấy chần chừ lưỡng lự.

 

​Cô thể cảm nhận sâu sắc bầu nhiệt huyết sục sôi với cuộc sống trong con Tạ Linh. Nếu mất công việc, liệu bà còn tiếp tục sống một cách tràn đầy nhiệt huyết như thế nữa ?

 

​Vân Ngưng lập tức tiếp lời bà mà cẩn thận hỏi : “Mắt của dì rốt cuộc là thế ạ?”

 

​"Cháu cứ thử thì ," Tạ Linh đáp, “Bác sĩ chẩn đoán là mộng thịt ở mắt.”

 

​Trên nhãn cầu mắt trái của Tạ Linh dường như một lớp màng thịt mỏng tang bao phủ, thậm chí nó che lấp một phần đồng tử, thoạt trông vẻ rùng rợn.

 

​Vân Ngưng chăm chú tiến sát quan sát tỉ mỉ.

 

​Tạ Linh ngạc nhiên hỏi: “Cháu thấy sợ ?”

 

​Đám trẻ con nhà hễ cứ thấy đôi mắt của bà là y như rằng bỏ chạy té khói.

 

​Bạn dịch nốt phần kết quả của cuộc đàm phán "sang nhượng" công việc siêu thú vị giữa Vân Ngưng và Tạ Linh ở chương luôn ?

Loading...