Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 55:*
Cập nhật lúc: 2026-08-07 09:41:02
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nụ môi Hoắc Niên lập tức cứng đờ.
Ai cơ? Ai định khoanh vùng trọng tâm cơ??
Viên Vĩ là đầu tiên lên tiếng phản đối: “Cô là giáo viên , cô thầy giáo sẽ đề kiểu gì? Đừng mà bậy.”
"Khoanh vùng trọng tâm chứ lộ đề ," Vân Ngưng nhàn nhạt cầm cuốn sách giáo khoa lên, “Trọng tâm thì môn nào chả giống .”
Thiệu Trân là đầu tiên hưởng ứng, ngoan ngoãn lôi sách .
Tần Chính Tín suy nghĩ đắn đo một lát, cũng lục tục lấy sách đặt lên bàn.
Mọi thi mở sách ngay ngắn, hướng mắt đợi Vân Ngưng lên tiếng.
Vân Ngưng sang Hoắc Niên: “Thầy ơi, phiền thầy xê một góc cho em chép lên bảng với ạ.”
Hoắc Niên: “!”
Vân Ngưng bắt đầu dõng dạc giảng giải các trọng tâm. Trong lúc giảng, cô còn tiện thể dẫn dắt bọn họ ôn tập hàng loạt các công thức.
"Hiểu bản chất công thức thì càng , còn nếu đầu óc load nổi thì cứ học vẹt nhồi nhét đầu."
Sắc mặt Hoắc Niên càng lúc càng đen như đáy nồi.
Cái ranh con , mà nó khoanh vùng trọng tâm y xì đúc chẳng trật mới sợ chứ. Thực thì chỉ cần học hành đàng hoàng t.ử tế, ai cũng thể dễ dàng là kiến thức trọng điểm. Hoắc Niên thề là bao giờ thấy Vân Ngưng chăm chỉ học hành, thực sự bắt đầu hoài nghi cái con nhóc siêu năng lực gì đặc biệt .
Vân Ngưng dứt lời giảng, chiếc bảng đen phía kín chữ.
"Chỉ cần nắm thật vững đống kiến thức bảng , cam đoan chắc chắn sẽ qua môn. Còn nếu xui xẻo gặp trúng cái đề bài nào mà vắt óc nghĩ , thì cứ mạnh dạn bưng đống công thức giảng nhét bừa , thấy cái nào xuôi xuôi thì ốp luôn cái đấy, tỷ lệ đề vượt quá phạm vi bài học là cực kỳ thấp. Còn nếu gặp bài thi chỉ yêu cầu điền , thì ngàn vạn đừng bỏ cuộc nộp giấy trắng, cứ nhắm mắt điền bừa mấy con như 0, 1 mấy cái hàm thông dụng , mèo mù vớ cá rán khoanh trúng."
Vân Ngưng gập sách .
Hoắc Niên: “...”
Đáng ghét thật, phen về nhà nhất định một bộ đề khác mới !
Cái kế hoạch xa còn kịp thành hình, thấy Vân Ngưng đủng đỉnh cầm cuốn sách lên nữa: “Đề phòng trường hợp thầy giáo cố tình né tránh các kiến thức trọng điểm, bây giờ sẽ giảng luôn thêm một lượt các phần kiến thức phụ.”
Hoắc Niên: “...”
Vân Ngưng đá lông nheo hỏi đểu: “Thầy Hoắc, chắc thầy mấy trò trẻ con nhỉ?”
Anh chột đưa mắt lảng ngoài cửa sổ: “Ha ha, thầy thể mấy chuyện thế chứ? Tuyệt đối khả năng.”
Vân Ngưng vẫn giữ nụ thiện: “Chuyện cứ đợi thi xong đối chiếu là ngay mà.”
Hoắc Niên: “...”
Cái lớp thể nào dạy nổi nữa !
Điền Chu , mau gọi Điền Chu đến trừng trị cái con ranh !
Dường như bắt sóng điện não cầu cứu của Hoắc Niên, Điền Chu đang từ từ lết bước lớp học.
Hoắc Niên mừng rỡ như bắt vàng.
Điền Chu là giảng viên thâm niên và tuổi tác lớn nhất cái trường . Tính tình lão cổ hủ một chút, nhưng thực sự là một việc tận tâm vì học sinh. Lão đ.á.n.h trượt môn thì vô cùng tàn nhẫn và thẳng tay, cầu xin gãy lưỡi cũng vô dụng. Những đề thi do lão chắp bút thường khoai và oái oăm nhất. Nhỡ mà mấy giảng viên khác đề quá dễ, lão cũng nhất quyết xắn tay áo sửa cho kỳ .
Chỉ Điền Chu mới đủ sức trị đám sinh viên công ăn việc !
Điền Chu hắng giọng cất lời: “Nếu Vân Ngưng khoanh vùng xong xuôi kiến thức trọng tâm thì cũng chẳng dài dòng thêm nữa. Phạm vi kiến thức môn Toán cao cấp đều gọn bảng kìa. Còn về môn Vật lý , thực sự nhé.”
Hoắc Niên: “...”
Chân lết với chả què, bớt diễn kịch ông già, lúc vắng ông chạy còn nhanh hơn cả thỏ chứ!
Trong tất cả , chỉ Viên Vĩ là thèm chép phạm vi kiến thức mà Vân Ngưng khoanh vùng.
Cậu mới thèm nhé, tin Vân Ngưng thể luôn cả phần việc của giáo viên.
Dù thì cũng chỉ đến đây để học cho cái bằng, thi điểm cao thì giải quyết việc gì?
Thế nên Viên Vĩ thản nhiên gục đầu xuống bàn, an tâm ngủ ngon lành.
Ngay trong thời khắc ôn thi nước sôi lửa bỏng , phòng học lớp đối diện xảy một trận sóng gió ồn ào.
Không do nhà trường cố ý , nhưng lúc phân lớp ban đầu, học sinh của hai lớp chia ngẫu nhiên, mà những trình độ khá khẩm hơn một chút đều tống hết Lớp 1.
Lớp 2 vẫn còn lác đác vài mới chỉ nghiệp cấp hai. Đáng lý bọn họ học chương trình cấp ba , nhưng nhờ cửa nên mới lọt đây. Còn Lớp 1 thì là học sinh nghiệp cấp ba đàng hoàng chính quy.
Ở cái thời đại , tấm bằng nghiệp cấp ba coi là hàng hiếm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-55.html.]
Ngoại trừ Tề Từ , những khác trong Lớp 1 đều lực học khá.
Lúc , Tề Từ đang hớn hở huýt sáo dọn dẹp sách vở.
Cặp sách của bọn họ hầu hết đều là loại túi vải dù đeo chéo màu xanh lá cây, nhiều cái trong đó là đồ lính thừa kế từ trong quân đội truyền .
Học sinh Lớp 1 với vẻ mặt thể tin nổi: “Cậu định chuyển sang đó thật đấy ?”
"Bên đó bạn của hả?"
"Môi trường học tập bên đó tệ lắm, ?"
Tề Từ đáp tỉnh bơ: “Vân Ngưng đang học bên đó, cô là đồng nghiệp của , quen lắm. Sang bên đó đông vui náo nhiệt mới thú vị chứ. thưa chuyện với bố , ông cũng đồng ý .”
Học sinh Lớp 1: “...”
Cái thằng Tề Từ trời đ.á.n.h mà chui sang Lớp 2 học!
Chính là nguyên nhân hại cả lớp bọn họ mang tiếng là lũ ăn vụng bánh bao, thế mà bây giờ định vắt chân lên cổ chạy sang Lớp 2!
Vấn đề mấu chốt là cái đám bánh bao đó, bọn họ c.ắ.n ngập mồm miếng nào cơ chứ!
Bởi vì chuyện đó mà thầy Chủ nhiệm khoa còn trừ béng mất một tháng lương đấy!
Toàn bộ oán hận xoay quanh mấy cái bánh bao bột mì trắng lúc đều trút sạch sành sanh lên đầu Lớp 2.
Lý do chính là bọn họ dám nổi cáu với Tề Từ, dù cũng là con trai vàng con trai bạc của Hiệu trưởng cơ mà.
"Cái lớp đó thể thuận lợi nghiệp còn là một ẩn , thế mà còn đ.â.m đầu vác xác sang đó."
"Cả cái lớp đó bói nổi một bình thường... Chẳng hiểu Mạnh Hải vẫn còn cố trụ ở cái lớp đó gì ?"
"Hay là bảo Tề Từ đổi chỗ với Mạnh Hải , thế là cả làng cùng vui, chắc Mạnh Hải cũng bằng lòng chuyển sang đây thôi."
Sĩ bao nhiêu quan trọng, quan trọng là khí thế của Lớp 1 tuyệt đối thể thua kém.
Tuy rằng bọn họ mới chung lớp với mấy tháng, nhưng oán niệm về mấy cái bánh bao thì quả thực vô cùng sâu nặng!
Đó là linh hồn của lương thực đấy!
Tề Từ đeo chiếc cặp chéo màu xanh tung tăng hớn hở bước sang phòng đối diện.
Vài nam sinh Lớp 1 cũng bám đuôi theo, nhoài ngoài cửa sổ phòng Lớp 2, giọng hậm hực: “Thưa thầy, gửi gắm cho lớp thầy một cục cưng bảo bối .”
Hoắc Niên cũng phong phanh chuyện Tề Từ sống c.h.ế.t đòi chuyển sang đây, nhưng thật sự hiểu lý do tại .
Hoắc Niên : “Giáo viên giảng dạy của hai lớp tuy khác một chút, nhưng đều là những giáo viên thực lực cả, em nhất thiết cứ chuyển sang đây gì.”
Tề Từ giữ thái độ kiên quyết: “Em học chung lớp với Vân Ngưng cơ.”
Hoắc Niên tò mò hỏi : “Vì ?”
"Cô dạy cho em nhiều thứ lắm ạ."
Hoắc Niên đang thầm mắng Vân Ngưng đúng là "ăn cây táo rào cây sung", lớp lo xong chạy kèm cặp học sinh lớp khác, thì Tề Từ thao thao bất tuyệt lải nhải:
"Cô bảo em mở rộng vòng tay giúp đỡ những bạn học cảnh gia đình khó khăn, em nhờ cô quyên góp giúp em một nghìn tệ đấy ạ!"
Hoắc Niên: “...”
Cả lớp: “...”
Mọi chắc đứa trẻ ngốc nghếch từng lừa đảo ?
Vân Ngưng khẽ đỏ mặt, hắng giọng lấp liếm: “Khụ, tiền đang chỗ chị An, chị sẽ trả cho thôi.”
Hoắc Niên chợt hiểu vấn đề.
Đây rõ ràng là một vụ lừa đảo thành!
Đám học sinh Lớp 1 ngoài cửa sổ vẫn chịu từ bỏ, gào tướng lên với Mạnh Hải: “Mạnh Hải, lớp bọn thừa một chỗ trống , chuyển sang đây !”
Bọn họ nhất định vặt một của Lớp 2 cho bõ tức!
Vậy mà Mạnh Hải lắc đầu từ chối: “ học ở đây thấy .”
Người Lớp 1 sốt ruột: “Cậu học ở cái lớp thì lấy để cùng thảo luận bài vở? Sang lớp bọn , bên ai học cũng giỏi cả.”
Mạnh Hải ngạc nhiên hỏi vặn : “Mấy kiến thức đang học hiện tại... mà cũng cần thảo luận cơ á?”
"..."
" tự học đến tận chương trình của năm , tạm thời vẫn vấp chỗ nào quá khó hiểu cả."
"..."