Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 58:"'

Cập nhật lúc: 2026-08-07 10:03:33
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

​Thiệu Trân gật đầu cái rụp.

 

​Tần Chính Tín tiếp lời: “Đề cũng khá đơn giản, bài khá .”

 

​Vân Ngưng: “...”

 

Hả?

 

Hả???

 

​Mạnh Hải cụp mắt thất vọng: “Quả nhiên là do năng lực của vẫn còn kém cỏi. Chắc xin phép về nhà để ôn bài đây.”

 

​Tề Từ vội vàng đè vai Mạnh Hải xuống: “Lúc nào cần học thì hẵng học, lúc nào cần thư giãn thì thư giãn chứ, bây giờ là lúc để thư giãn mà!”

 

​Vân Ngưng cũng nghĩ ngợi nhiều nữa.

 

thì bọn họ bài là , chuyện học hành cứ từ từ tiến bước, sẽ cả thôi.

 

​Bên ngoài cửa tiệm, Phàn Lâm ngà ngà say.

 

Cậu cầm chai bia lắc lắc, vươn tay vỗ bép một cái lên vai Lục Lăng: “Anh hai , em thực sự trụ nổi nữa . Cứ uống tiếp thế chắc em say bí tỉ mất. Bộ thấy xi nhê gì ?”

 

​Đống bia , một Lục Lăng nốc hết hai phần ba.

 

Phàn Lâm thì đầu óc váng vất cuồng, còn sắc mặt Lục Lăng thì vẫn tỉnh bơ như chuyện gì xảy .

 

​Lục Lăng vẫn im lặng nốc tiếp ngụm bia.

 

​Phàn Lâm bám Lục Lăng lảo đảo dậy: “Em chịu thua thật , em trong gọi bát mì ăn lót ?”

 

​Lục Lăng hất cằm hiệu cho Phàn Lâm cứ tự .

 

​Phàn Lâm đành liêu xiêu bước thấp bước cao về phía tiệm cơm quốc doanh.

 

chân mới bước qua bậu cửa, ánh mắt vô tình lia trúng bàn của nhóm Vân Ngưng thì cơn say lập tức tỉnh quá nửa. Cậu lùi vội mấy bước ngoài.

 

​Phàn Lâm co giò chạy hộc tốc về phía Lục Lăng: “Anh, chị dâu đang ở trong đó kìa.”

 

​Lục Lăng liếc một cái lạnh tanh: “Chị dâu nào.”

 

​"Thì Vân Ngưng! Vân Ngưng đang ở bên trong đó!"

 

​Động tác của Lục Lăng khựng , tay bất giác hạ chai bia xuống: “Vân Ngưng ở đó?”

 

​"Đi cùng cả một nhóm đông lắm, chị dâu đang học lớp ban đêm đúng ? Chắc là bạn học của chị đấy."

 

​Lục Lăng thừ một thoáng, khuôn mặt đanh lạnh lùng: “Không liên quan gì đến .”

 

​"Hả?"

 

Không liên quan đến Lục Lăng, thế chẳng lẽ liên quan đến chắc?

 

​Phàn Lâm thập thò chạy đến cửa dòm ngó một chốc, vội vàng chạy về báo cáo tiếp: “Anh định xem thử ? Bọn họ vui vẻ lắm, ngay cạnh chị dâu còn một thanh niên khá trai nữa.”

 

​Lục Lăng: “..., Đã bảo là liên quan đến .”

 

​Phàn Lâm vẫn miệt mài camera chạy bằng cơm: “Thấy bảo thanh niên đó tên là Mạnh Hải.”

 

​"Trông sáng sủa phết."

 

​"Nghe bọn họ chuyện thì vẻ thành tích học tập cũng xuất sắc."

 

​"Chị dâu đưa cho cái gì kìa."

 

​"..."

 

​Thái độ của Lục Lăng vẫn dửng dưng lạnh lùng: “Không chuyện của .”

 

​Phàn Lâm bám tay khung cửa thẳng dậy, đầu Lục Lăng đang sừng sững ngay phía lưng tự lúc nào: “Kêu liên quan đến , thế lết xác đây cái gì?”

 

​Lục Lăng: “...”

 

​Phàn Lâm dùng sức kéo tuột Lục Lăng trong: “Đi , ăn cơm thôi !”

 

​Lục Lăng bước cửa thì Thiệu Trân đối diện cửa thấy. Cô nàng khều khều chân Vân Ngưng: “Ông chồng em tới kìa.”

 

​Những khác trong bàn cũng tò mò ngoái đầu theo. Bọn họ ai cũng tò mò mặt mũi chồng của Vân Ngưng rốt cuộc tròn méo .

 

​Vân Ngưng cũng đầu .

 

​Lục Lăng và Phàn Lâm chọn một bàn ngay chéo phía lưng bọn họ.

 

Hai đó cứ bộ tịch, diễn như thật, y như thể hề quen Vân Ngưng .

 

​Vân Ngưng cau mày.

 

Dù chuyện Lục Lăng tới đón cô là quyền tự do cá nhân của , nhưng mất công đón đưa bấy lâu nay, tự dưng dở chứng đón nữa thì ít cũng mở miệng thẳng với một tiếng chứ.

 

Bọn họ là vợ chồng cơ mà, mấy chuyện cỏn con cũng nhờ đến mồm bác bảo vệ ở phòng truyền đạt truyền lời hộ ?

 

​Phàn Lâm bên chằm chằm thì bắt đầu chột : “Anh hai, em qua đó chào một tiếng ? Cứ đà em sợ ánh mắt của bọn họ lột da nuốt chửng mất.”

 

​Lục Lăng vẫn giữ thái độ bình thản ung dung: “Cậu cứ ăn phần .”

 

​Bên bàn của Vân Ngưng, cũng bắt đầu xì xào to nhỏ: “Hai cãi đấy ? Chạm mặt mà cũng coi như dưng nước lã thế?”

 

​Phàn Lâm: “Thật sự qua đó á? Trông kỳ cục lắm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-58.html.]

 

​Lục Lăng kiên quyết: “ , cô ...”

 

​Vân Ngưng nở một nụ tươi rói.

 

Giây tiếp theo, cô "bốp" một tiếng, đập mạnh bát đũa rầm một cái xuống bàn.

 

​Lục Lăng: “...”

 

 

 

 

 

 

 

​Anh dậy tới, mỉm : “Sao ?”

 

 

​Phàn Lâm khinh bỉ đến mức chỉ hận thể trợn ngược mắt lên tận trời xanh.

 

​Cậu còn tưởng ông Lục của nắm thóp của Vân Ngưng nên cái đuôi mới dám vênh váo chọc trời như thế. Hóa chỉ vênh váo suông thôi á? Vênh váo suông?!

 

​Hừ, đàn ông, đúng là mấy gã đàn ông nhạt nhẽo. Cứ đòi lừa phỉnh á, thèm mà mắc mưu. Sau mà lấy vợ thì nhất định lời vợ răm rắp.

 

​Vân Ngưng sa sầm mặt mũi, gằn giọng: “Đây đều là bạn học của , giới thiệu với một chút.”

 

​Lục Lăng mà cho rõ ràng vụ , thì đừng hòng qua ải dễ dàng.

 

​Lục Lăng khẽ gật đầu chào mấy trong bàn: “Chào .”

 

​Tề Từ cứ chằm chằm Lục Lăng nửa ngày trời, bỗng thốt lên kinh ngạc: “Không đúng! Chính là !”

 

​Thiệu Trân huých nhẹ một cái: “Chú ý hình tượng , đừng hét toáng lên thế.”

 

​"Thật sự là mà!" Tề Từ khăng khăng, “Bố từng mời ăn cơm , ngay tại nhà luôn, lúc đó cũng mặt!”

 

​Lục Lăng đ.á.n.h giá Tề Từ một chốc lên tiếng: “Cậu là con trai của Hiệu trưởng Tề?”

 

​"Quả nhiên là !!" Tề Từ kích động gào lên, “Vân Ngưng, đây là chồng cô đấy á? Anh chính là cái vị thần đồng đó đó, nghiệp đại học lúc đầy 18 tuổi. Trước đây đài phát thanh ? Trên đài cũng từng đưa tin về chuyện đấy.”

 

​Kể từ khi tên tuổi của Lục Lăng xướng lên đài phát thanh, tiếng tăm của vang xa muôn dặm. Gần như bất kỳ sinh viên nào của Đại học Lương Án cũng đều từng các thầy cô nhắc đến tên .

 

​"Học trò cũ của ..."

 

là khóa chẳng bằng khóa , đàn của các cô các kìa...”

 

​Mạnh Hải tuy mù tịt về mấy chuyện , nhưng thành tích của Lục Lăng cực kỳ xuất sắc nên cũng nảy sinh hứng thú.

 

​Nhóm Tề Từ lượt bắt tay chào hỏi Lục Lăng. Đến lượt Mạnh Hải, Lục Lăng lạnh nhạt rút tay về.

 

​Mạnh Hải: “...”

 

Cậu ngơ ngác Lục Lăng, chẳng hiểu bản sai chuyện gì đắc tội .

 

​Vân Ngưng liền trừng mắt liếc xéo Lục Lăng một cái cháy máy.

 

​Lục Lăng: “...”

 

Anh cau mày, đành miễn cưỡng chìa tay với Mạnh Hải. Lúc Mạnh Hải mới tươi rạng rỡ trở .

 

​Phàn Lâm gọi hai bát mì, một bát mì sườn, một bát mì thịt bò. So với bầu khí nhộn nhịp bên bàn của Vân Ngưng, chỗ của và Lục Lăng trông vẻ lẻ loi hiu quạnh tột cùng.

 

​Phía bên Vân Ngưng vẫn rôm rả .

 

Thiệu Trân hỏi nhỏ: “Thật sự cần gọi bọn họ qua đây ? Mọi cùng ăn cho vui.”

 

Vân Ngưng dửng dưng đáp: “Chắc bọn họ nhậu nhẹt, tụi cứ tránh xa một chút.”

 

​Ở phía bàn bên , Phàn Lâm cũng đang lén lút quan sát động tĩnh của Vân Ngưng.

 

“Anh hai, thật sự qua đó á? Rõ ràng là quen mà chia bàn ăn, kỳ cục lắm đúng ?”

 

​Lục Lăng ngước mắt lên: “Cậu chỉ thấy kỳ cục thôi ?”

 

Phàn Lâm: "...Bàn bọn họ mới gọi thêm mấy món kìa." Hơi thèm đấy.

 

​Lục Lăng vẫn giữ thái độ dửng dưng như .

 

Phàn Lâm bắt đầu chế độ bình luận viên trực tiếp cho : “Chị dâu đang trò chuyện với tiểu soái ca kìa.”

 

“Ưm... chị dâu tặng cho tiểu soái ca một cây bút máy.”

 

“Tiểu soái ca đang mở miệng ...”

 

​Những lời tiếp theo chẳng cần Phàn Lâm tường thuật , chính tai Lục Lăng cũng thể thấy rành rành.

 

​Mạnh Hải khăng khăng: “Nếu cô nhất quyết bắt nhận món quà , thì cứ để đến nhà cô việc gì đó bù đắp . Hay là đến đào cho cô mảnh đất để cô trồng trọt chút gì đó nhé, trong đại viện cho phép ?”

 

​Mặt Lục Lăng trầm xuống đen như đ.í.t nồi.

 

Phàn Lâm tấm tắc: “Đứa nhỏ ngoan ngoãn thật đấy, tri ân đồ báo, đúng là đứa trẻ .”

 

Lục Lăng phóng ánh mắt sắc lạnh như d.a.o xẹt qua: “Cậu mà thấy cần thì tự dắt nó về nhà .”

 

 

 

Loading...