Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 61:"
Cập nhật lúc: 2026-08-07 10:20:00
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thảo nào nãy giờ mồm mép cứ leo lẻo tự tin về thành tích điểm của đến thế!
Đêm hôm đó, Vân Ngưng thưởng thức một màn kịch "nghiệp quật" vô cùng mãn nhãn.
Đám Đinh Thiên Thụy lập tức tước quyền học tập tại lớp bổ túc ban đêm.
Vốn dĩ lớp ban đêm là do Đại học Lương Án tổ chức, nên tiếng của trường là tối thượng. Chỉ là một kỳ thi giữa kỳ cỏn con nhằm mục đích đ.á.n.h giá năng lực và chấn chỉnh tinh thần học tập, mà bọn họ giở cái thói lưu manh ăn cắp đề thi.
Việc xử lý nhóm Đinh Thiên Thụy thì quá đơn giản , nhưng còn trường hợp của Vân Ngưng thì phía nhà trường đang đau đầu sắp xếp thế nào cho thỏa đáng.
Bảo cô tiếp tục mài đũng quần ở lớp ban đêm ư? Có vẻ chẳng hợp lý chút nào, với trình độ của cô thì mấy kiến thức chỉ như muối bỏ bể, quá sức đơn giản.
nếu cho cô học nữa thì hình như cũng .
Cuối cùng, ban giám hiệu đành chốt hạ: Trường hợp thuộc hàng "trăm năm hiếm gặp" cần mở thêm một cuộc họp để bàn bạc nghiên cứu kỹ lưỡng hơn.
Công việc của Tạ Linh hiện vẫn đang trong giai đoạn chuyển giao, thủ tục giấy tờ cũng giải quyết xong xuôi .
An Lệ Nhã phong phanh chuyện Vân Ngưng sắp chuyển công tác, liền đích mang một tập sổ ghi chép nhiệm vụ đến cho cô.
Vân Ngưng trố mắt ngạc nhiên: “Trước đây chị An cũng từng ở tổ tính toán thủ công ạ?”
"Cái sổ nhiệm vụ chỉ mỗi tổ tính toán thủ công mới ," An Lệ Nhã đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve bìa cuốn sổ, “Hầu như phòng ban nào cũng . Hồi đó công việc bù đầu bù cổ, nhân sự thiếu thốn tứ tung, chị đủ thứ việc đời. Cuốn sổ là tổ trưởng cho phép nên chị mới đem về. Chị mang qua cho em mượn xem để quen dần.”
Vân Ngưng thừa hiểu đây chỉ là cái cớ.
Vị trí mới của cô suy cho cùng cũng chỉ là một nhân viên ghi chép giấy tờ quèn, toẹt là công việc chép tay sổ sách cực kỳ đơn giản, căn bản là chẳng cần "ngâm cứu" quen cái gì cả.
Khoảng thời gian An Lệ Nhã việc ở tòa nhà nghiên cứu trôi qua từ thuở hoang sơ nào , nhưng cuốn sổ nhiệm vụ thoạt vẫn còn mới cứng cựa, thậm chí còn bóng bẩy hơn cả mấy cuốn sổ mới xuất xưởng. Đủ để thấy An Lệ Nhã trân trọng gìn giữ nó đến mức nào.
Nếu nhờ dòng ngày tháng ghi chú rõ ràng trang bìa, Vân Ngưng xém chút nữa đinh ninh đây là cuốn sổ nhiệm vụ mới cứng mới in .
Vân Ngưng tò mò hỏi: “Vậy chị chuyển qua quản lý thư viện ạ?”
"Chồng chị cũng ở Viện 11. Công việc của cả hai vợ chồng đều bận rộn sấp mặt, chẳng ai thời gian chăm lo cho gia đình, thế nên chị đành xin điều chuyển công tác."
Vân Ngưng thắc mắc: “Thế bây giờ thì ạ?”
"Bây giờ con cái chị cũng lớn khôn cả , nhưng chị theo kịp nhịp độ công việc bên đó nữa. Bỏ bê chuyên môn chừng năm trời, mấy thứ kiến thức từng học chị chữ thầy trả thầy sạch bách ." An Lệ Nhã mỉm cay đắng, “Kỹ sư Lục cũng việc ở Viện 11. Nếu em thực sự quyết tâm bám trụ đó, thì nhất định kiên trì tới cùng nhé. Chứ đợi đến lúc em sinh con đẻ cái , đảm bảo xung quanh em ai ai cũng sẽ xúm khuyên em nên lùi về hậu phương chăm lo cho gia đình đấy.”
Vân Ngưng trầm ngâm một lúc gật đầu cái rụp: “Em hiểu ạ.”
Tùng Bình và Quan Tầm Phương cũng chu đáo chuẩn quà tặng chia tay cho Vân Ngưng. Tùng Bình tặng cô một cây bút máy, còn món quà của Quan Tầm Phương thì là…
Vân Ngưng cầm thỏi son lên, vẻ mặt đầy chấm hỏi: “Chị tặng em son môi á?”
"Chuẩn chuẩn ," Quan Tầm Phương gật đầu lia lịa, “Em xem, em xinh xắn sắc sảo thế cơ mà, bình thường chịu khó tô son điểm phấn , đừng phung phí cái nhan sắc trời cho đó. Tốt nhất là em cứ ngày ngày nhà trang điểm lộng lẫy, dồn hết thời gian việc đó . Chị sẽ nhân lúc em mải mà lén lút cày cuốc học hành, chẳng mấy chốc chị sẽ vượt mặt em cho mà xem!”
Tùng Bình: “...”
An Lệ Nhã: “...”
Quan Tầm Phương vội đưa tay tự bịt miệng .
Toang , lỡ mồm toẹt hết cả tiếng lòng thật sự mất !
Riêng Tề Từ thì chẳng cảm giác lưu luyến chia ly gì sất, bởi vì vẫn ngày ngày học lớp ban đêm chung với Vân Ngưng.
Nhiệm vụ tối thượng của hiện tại là lẽo đẽo bám đuôi Vân Ngưng và Mạnh Hải, năn nỉ ỉ ôi bắt hai họ giảng bài Toán cao cấp cho .
Tùng Bình lên tiếng: “Cây bút máy của em hôm đem tặng cho Mạnh Hải , cây em cứ lấy mà dùng cho tiện. Bút là bạn trai chị tặng, nhưng chị cũng chẳng xài tới. Chị báo với , để bụng , em cứ yên tâm mà xài.”
Vân Ngưng vẫn cảm thấy dùng đồ do bạn trai khác tặng thì kỳ cục.
Tùng Bình tủm tỉm: “Hôm nào em bắt kỹ sư Lục mua đền cho em một cây khác, trả cây cho chị là xong chứ gì. À mà nhắc mới nhớ, dạo mấy hôm nay thấy kỹ sư Lục đến đón em ?”
Vân Ngưng hừ lạnh một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-61.html.]
Lục Lăng á?
Dạo Lục Lăng cứ sớm về khuya, ở nhà căn bản là thấy bóng dáng .
Cái tên hình như đang thi gan với cô, định tuyệt giao với cô luôn đây mà.
Người mà kỳ cục!
Vân Ngưng thực cũng hề giận Lục Lăng. Dù đang chiều trốn tránh cô, nhưng việc nhà việc cửa thì vẫn gánh vác thiếu món nào.
Đối với Vân Ngưng, chuyện chịu việc nhà chính là tiêu chuẩn vàng để đ.á.n.h giá một đàn ông .
Hiện tại cô mức lương định từ công việc ở phòng tạp chí. Lại thêm "trận chiến" sửa tủ lạnh giúp cô vang danh khắp chốn, giờ thì trong đại viện nhà ai đồ điện hỏng hóc cũng đều í ới gọi cô đến sửa đầu tiên. Nhờ thế mà cô cũng cá kiếm kha khá tiền "bo".
Vì đều là hàng xóm láng giềng thiết, nên giá cô lấy hữu nghị hơn mấy thợ sửa chữa bên ngoài nhiều, đ.â.m mối ăn càng tấp nập.
Mẹ cô, bà Thang Phượng Ngọc hiện cũng đang rủng rỉnh nhận hai đầu lương. Gia đình cô bây giờ thẳng là chẳng hề thiếu tiền.
Thế thì đương nhiên, thứ cô cần nhất bây giờ là một đàn ông chăm chỉ, cần mẫn lo toan việc nhà cửa .
Trải qua hai tháng ròng rã chịu đựng nỗi đau bệnh tật giúp Vân Ngưng thấu nhiều điều. Bác sĩ cũng từng dặn dò cô luôn giữ cho tinh thần vui vẻ, thoải mái, thế nên cô sẽ quá bận tâm sầu não vì những chuyện mất trong chuyện tình cảm .
Xét cho cùng, biểu hiện của Lục Lăng đến hiện tại vẫn chấm điểm xuất sắc.
Tan ca xong, Vân Ngưng hối hả chạy đến trường bổ túc ban đêm.
Chỉ còn hai ngày nữa là cô chính thức chuyển sang vị trí công tác mới, nghĩ đến việc rời xa phòng tạp chí, tự dưng trong lòng cũng thấy lưu luyến.
Cô cùng Tề Từ đủng đỉnh câu giờ lững thững bước ngoài, để ý thấy Tùng Bình chuồn lẹ khỏi phòng từ bao giờ.
Lúc , Tùng Bình đang thẳng tắp bên ngoài tòa nhà, cất giọng vô cùng kiên quyết và đanh thép: “Nếu bố cực lực phản đối như , thì chuyện của hai chúng cứ thế chấm dứt . Em cũng bận rộn nhiều việc lắm, rảnh rỗi mà chạy theo chơi cái trò cút bắt với .”
Cao Trạch cuống quýt nắm chặt lấy tay cô, dỗ dành: “Anh nhất định sẽ thuyết phục bố mà, chỉ cần thêm một chút thời gian nữa thôi. Với vẫn luôn trăn trở tìm cách đây, là em cứ về nhà lén lấy sổ hộ khẩu đây, hai đứa 'gạo nấu thành cơm' đăng ký kết hôn , đến lúc đó thì các cụ cấm cản cũng hết cách.”
Đây vốn là kế sách mà Cao Trạch rỉ tai xúi giục từ lâu.
Tùng Bình cũng từng phút giây xiêu lòng, cô cũng từng vì tình yêu mà nhắm mắt đ.á.n.h liều một phen dũng cảm.
Thế nhưng chẳng hiểu , dạo gần đây cái thứ dũng khí xốc nổi trong cô bốc còn một dấu vết.
Tùng Bình nhạt giọng đáp: “Em thực sự đang nhiều việc , em nhất thiết cứ gả nhà mới , đúng ? Một cuộc hôn nhân nhận sự chúc phúc của bố hai bên thì liệu thể kết cục gì chứ?”
Sắc mặt Cao Trạch biến đổi: “Cái công việc nhàn rỗi của em thì cái quái gì mà bận rộn cơ chứ?”
Tùng Bình sững .
Bản cô cũng chẳng rõ rốt cuộc là đang bận rộn vì cái gì nữa.
Chỉ là dạo thấy Vân Ngưng, Quan Tầm Phương, thậm chí cả cái thiếu gia Tề Từ ai nấy đều chúi mũi sách học hành, cô cũng tự động lôi hai cuốn sách mày mò theo.
Mỗi ngày thành xong xuôi công việc chính, lúc rảnh rỗi thì lôi sách . Mấy chị em tụm năm tụm ba nghiên cứu mấy thứ lực học khô khan, tranh luận rôm rả xem liệu nước Hoa rốt cuộc thể đưa con lên vũ trụ . Cứ thế thời gian vèo một cái là trôi qua hết một ngày.
Tùng Bình cay đắng hỏi : “Có sâu thẳm trong lòng vẫn luôn coi thường em đúng ?”
“Hả? Chuyện đó... gì chứ.”
“Anh khinh thường công việc của em, đúng .”
Cao Trạch lấp lửng: “..., Công việc của em thực sự chẳng đòi hỏi chút hàm lượng kỹ thuật nào cả, lôi bừa một ai đó cũng . Không là coi thường em, chỉ đang sự thật thôi.”
Một luồng cảm giác hụt hẫng chua xót dâng lên trong lòng Tùng Bình.
Nếu đổi là đây, chỉ cần Cao Trạch buông dăm ba câu dỗ ngọt là cô xiêu lòng êm xuôi ngay .
bây giờ thì .
Nếu Vân Ngưng và Quan Tầm Phương ở đây, chắc chắn hai đó sẽ bĩu môi chê bai Cao Trạch đúng là đồ dẻo mỏ lươn lẹo.