Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 62:"
Cập nhật lúc: 2026-08-07 10:20:01
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy tình hình , Cao Trạch vội vàng xuống nước nài nỉ: “Tiểu Bình , Bình Bình, hai đứa yêu bao nhiêu năm nay ? Anh là thế nào chẳng lẽ em còn rõ ? Em cho thêm chút thời gian nữa , sẽ về nhà từ từ thuyết phục bố , em? Thực thái độ của họ cũng mềm mỏng hơn nhiều , hôm nay bảo đến tìm em, họ cũng cấm cản gì .”
Tùng Bình bán tín bán nghi: “Anh thật chứ?”
Cao Trạch gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Vài hôm nữa sẽ đưa em về nhà mắt, họ gặp em chắc chắn sẽ nhận em là một cô gái , họ sẽ phản đối nữa .”
Tùng Bình do dự một lát mới chịu để yên cho nắm tay: “Anh đừng mà lừa em đấy nhé.”
Ngay lúc hai họ đang nép gốc cây ân ái mặn nồng, thì Vân Ngưng và Tề Từ vặn lững thững bước .
Khóe mắt Cao Trạch vô tình quét trúng bóng dáng Vân Ngưng, sững : “Sao cô ở đây?”
Tùng Bình thuận theo ánh của ngó sang: “Ai cơ?”
Cao Trạch dám hó hé nửa lời về chuyện từng xem mắt với Vân Ngưng, đành lấp liếm: “Vân Ngưng , đây từng gặp qua .”
Kỳ thực Cao Trạch vẫn cực kỳ ưng ý với nhan sắc của Vân Ngưng, ngặt nỗi gia cảnh nhà cô quá sức bình thường.
Nếu Vân Dương Thư còn sống, thì gia cảnh nhà cô cũng thuộc dạng tàm tạm chấp nhận . bây giờ Vân Dương Thư chẳng qua đời ?
Hơn nữa, cũng từng cất công nhờ em bạn bè dò la tin tức, đồn Vân Ngưng chẳng lấy nửa điểm thục nữ dịu dàng của con gái, tính tình thì sớm nắng chiều mưa cục súc vô cùng. Hồi học cấp ba còn bao nhiêu chuyện điên rồ kinh thiên động địa, tiếng tăm ( tai tiếng) lẫy lừng khắp cả đại viện.
Cao Trạch tuyệt đối rước một cô ả sư t.ử Hà Đông đanh đá chua ngoa về nhà để quản thúc đè đầu cưỡi cổ. Tốt nhất là cứ tìm một dịu dàng ngoan ngoãn như Tùng Bình là an nhất.
Tuy nhiên, cả lẫn đám em chí cốt đều mang chung một tâm lý: dù chẳng rước Vân Ngưng về vợ, nhưng nhan sắc kiều diễm của cô thì đúng là khiến khó lòng mà quên cho .
Ánh mắt Cao Trạch cứ vô thức dán chặt bóng lưng Vân Ngưng cho đến khi cô khuất.
Tùng Bình mỉm khoe khoang: “Vân Ngưng là đồng nghiệp cùng chỗ với em đấy. Cô giỏi giang cực kỳ luôn, trí nhớ gọi là siêu phàm. Cô đang theo học lớp bổ túc ban đêm, đợt thi còn ẵm luôn điểm tuyệt đối đó.”
Cao Trạch trố mắt kinh ngạc sang Tùng Bình: “Cô á? Chắc đề thi dễ ợt chứ gì.”
"Là đề thi của sinh viên sắp nghiệp đấy ạ. Có sinh viên trong trường ăn cắp đề thi, thế nào mà trộn lẫn lộn đề thi với . Mà đề thi thì chẳng ghi chú rõ ràng là đề của khối nào, nên lúc phát bài chẳng ai phát hiện cả." Nhắc đến Vân Ngưng, nụ môi Tùng Bình càng thêm phần dịu dàng tự hào: “Tiểu Ngưng trọn vẹn điểm tuyệt đối, mấy thầy giáo xúm soi bới mà chẳng tìm nổi một sai nào để trừ điểm luôn.”
Thế giới quan của Cao Trạch như giáng một đòn chí mạng, chấn động kịch liệt.
Hắn nhớ rõ mồn một thằng bạn từng thề thốt đảm bảo là thành tích cấp ba của Vân Ngưng nát bét lắm cơ mà??
Ngay cả Hiệu trưởng trường cấp ba của cô cũng chẳng buồn nhắc đến cái tên Vân Ngưng, bảo rằng cô là nỗi nhục nhã ê chề của cả trường lẫn các thầy cô giáo.
Cao Trạch vẫn cố vớt vát chút hy vọng cuối cùng: “Thế tính cách cô thì , là loại kênh kiệu ngạo mạn, hống hách ngang ngược lắm ?”
"Cô giúp đỡ em nhiều," Tùng Bình bênh vực, “Tiểu Ngưng tính tình lắm, còn trượng nghĩa vô cùng, đừng dùng mấy từ đó để về cô .”
Cao Trạch đưa mắt về hướng Vân Ngưng rời , chìm trầm mặc.
Tùng Bình khẽ lay lay cánh tay Cao Trạch: “Tối nay hai đứa dạo một vòng nhé, ?”
Cao Trạch lơ đãng gật đầu ậm ừ qua loa.
Bầu khí ở trường bổ túc ban đêm đổi một trời một vực so với đây, ngày càng trở nên nhộn nhịp hừng hực khí thế.
Học viên của các lớp ban đêm khác: Vừa điểm chuông tan ca là vắt chân lên cổ chạy trối c.h.ế.t đến trường, tới nơi là cắm mặt sách vở cày cuốc, một giây cũng chẳng dám lơi lỏng.
Còn học viên lớp ban đêm của Đại học Lương Án thì: Ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu sải bước hiên ngang trường, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu lườm nguýt đám sinh viên chính quy, ưỡn n.g.ự.c ngẩng cao đầu huýt sáo ngân nga giai điệu chiến thắng.
Đám sinh viên trong trường cảm giác như trường đang xâm chiếm đóng quân , thế nhưng đứa nào đứa nấy đều chỉ dám ấm ức nuốt cục tức trong, cấm dám ho he hé răng phản đối nửa lời.
Trách ai bây giờ? Ai bảo trong hàng ngũ đám tự dưng mọc một con quái vật ăn trọn điểm tuyệt đối, mà cái đề thi đó còn là đề thi "phủ đầu" hóc búa do đích thầy Hoắc Niên dày công chắp bút nữa chứ.
Trên đời còn chuyện gì tủi nhục và cay đắng hơn thế nữa ?
Sau kỳ thi đợt , điểm trung bình của Lớp 2 bỏ xa Lớp 1 một cách dài vời vợi.
Hoắc Niên thì chẳng rảnh mà rạch ròi tính toán điểm trung bình ba cái chuyện cỏn con . Bọn họ là lũ nhóc tì cấp hai cấp ba nữa mà cần ? Ấy thế nhưng, đám học viên trong lớp thì cực kỳ hứng thú với việc .
Họ chỉ tính toán tỉ mỉ cho bằng , mà còn cố tình tính toán oang oang ngay mặt Đinh Thiên Thụy... À quên, đuổi thẳng cổ .
Tóm là, hễ đợt nào thi điểm cao, là lôi điểm trung bình tính toán khoe mẽ cho bằng !
Còn nếu lỡ thi điểm thấp á? Thì thôi dẹp , tính cũng chẳng .
Hoắc Niên cạn lời tập.
Cái đám , rành rành đa đều yên bề gia thất, vợ con đuề huề cả , thế mà bụng tính toán thì nhỏ nhen hẹp hòi chẳng khác gì cái mũi kim.
Anh mỉm thiện đảo mắt quanh một vòng lớp học, cũng chẳng thèm bước về chỗ dành riêng cho giáo viên nữa.
Cả lớp, duy chỉ Viên Vĩ là mặt lúc nào cũng sưng sỉa khó ở, ngày nào đến lớp cũng mang bộ dạng như đưa đám!
Mọi ai nấy đều cắm cúi học hành chăm chỉ, dường như chỉ mỗi là cả lớp cô lập, rìa!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-62.html.]
Mỗi định hó hé rủ rê vài đ.á.n.h bóng, y như rằng sẽ nhận những ánh mắt lườm nguýt khinh khỉnh. Bọn họ sẽ bằng ánh mắt đầy thâm ý, chép miệng thở dài thườn thượt: “Điểm trung bình của lớp chúng ...”
Và thế là, điểm lẹt đẹt thi trượt liền mấy môn duy nhất của lớp gọi tên Viên Vĩ.
Phạm vi trọng tâm mà Vân Ngưng khoanh vùng quá đỗi rõ ràng , chỉ cần chịu khó mở sách ôn bài một chút thôi, thì việc vớt vát điểm cơ bản để qua môn là điều dễ như trở bàn tay.
Viên Vĩ thì lười chảy thây, nhất quyết thèm học.
Cậu vẫn ngang bướng cãi cùn: “Bọn đều công ăn việc đàng hoàng hết , tới đây mài đũng quần cốt cũng chỉ để kiếm cái bằng chứng nhận bù đắp cho lệ thôi, thi điểm cao chót vót thì để cái quái gì? Đây cũng chỉ là một bài kiểm tra tép riu bình thường, gì chuyện thi trượt thì cấp chứng chỉ nghiệp!”
Mọi tiếp tục chép miệng thở dài sườn sượt.
Bị hàng chục con mắt nã đạn chằm chằm, Viên Vĩ nhột râm ran khắp cả , cuối cùng đành ngậm ngùi lẳng lặng rút cuốn sách giáo khoa đặt lên bàn.
Lúc , những ánh mắt đằng đằng sát khí mới chịu tản .
Viên Vĩ: “...”
Thề trời đất, đẻ con, nhất định tống cổ nó một cái lớp học những thành phần mê học mới !
Ngay khi Vân Ngưng và Tề Từ ló mặt lớp, Hoắc Niên ngoắc tay gọi Vân Ngưng ngoài chuyện.
Anh lôi rột một xấp bài thi của Vân Ngưng : “Bài thi môn nào của cô điểm cũng cao ngất ngưởng.”
Vân Ngưng đáp lời bằng một thái độ cực kỳ khiêm tốn, nhưng nội dung thì sặc mùi kiêu ngạo: “Cũng tàm tạm ạ, chỉ là vô tình phát huy đúng thực lực thôi, đảm bảo em sẽ còn thi hơn thế nữa.”
Hoắc Niên: “..., Cô khiêm tốn một chút thì c.h.ế.t ?”
Vân Ngưng vẫn thẳng tắp oai phong lẫm liệt.
Người c.h.ế.t sống một như cô , còn cần e dè dăm ba cái hư danh nữa ?
Hơn nữa, Hoắc Niên rành rành là sự thật mà.
Thời còn học thành tích của cô vốn dĩ vô đối , Hoắc Niên khen ngợi thêm dăm ba câu thì cô cũng xứng đáng nhận lấy mà thôi.
"Mấy môn tự nhiên thì gì, điểm môn Toán cao cấp cũng cao chót vót." Hoắc Niên lật tiếp tờ bài thi môn Chính trị và Tiếng Anh , “Môn Chính trị thì... tàm tạm, coi như tạm chấp nhận . hỏi cô bài thi môn Tiếng Anh , cũng là do cô tự học đấy ?”
Vân Ngưng gật đầu cái rụp.
Hoắc Niên lật giở tờ bài thi với vẻ mặt thể tin nổi.
Giáo viên chấm thi môn Tiếng Anh từng nhận xét rằng vốn từ vựng của Vân Ngưng cực kỳ phong phú, phần bài luận dùng những từ vựng chuyên ngành cao cấp. Chứng tỏ nền tảng Tiếng Anh của Vân Ngưng cực kỳ vững vàng.
Vân Ngưng bắt đầu thấy chột .
Hồi giáo viên chuyên môn từng bắt cô học thuộc làu làu mấy từ vựng "đao to búa lớn" để thế cho mấy từ ngữ thông dụng, bảo thế mới dễ lấy điểm cao. Cái là kỹ năng rèn luyện nhờ các mánh lới luyện thi.
Áp dụng các bài văn bằng tiếng Việt, thì kiểu như đắp cả một núi từ ngữ bóng bẩy hoa mỹ lên, dùng tới hai ba trăm từ chỉ để miêu tả cái hành động uống nước của . Trông giả trân vô cùng.
Hoắc Niên chăm chú bài thi hồi lâu, mới hắng giọng hỏi: “Cô thành thật xem, cô tự học đến trình độ nào ?”
Vân Ngưng liên tưởng đến tiến độ học tập của Mạnh Hải, ấp úng đáp: “...Trình độ năm hai đại học ạ?”
Hoắc Niên nhếch mép khẩy.
Vân Ngưng: “..., Chắc là học xong luôn chương trình đại học ạ.”
Đâu chỉ chương trình đại học, chương trình thạc sĩ cô cũng nhai nuốt sạch sành sanh gần xong luôn kìa.
Hoắc Niên hỏi dồn: “Bắt đầu tự học từ hồi cấp ba ?”
Vân Ngưng lấp lửng cho qua chuyện: “Chắc là ạ.”
“Thế mục đích cô tới học lớp ban đêm là để gì?”
Đến lúc thì Vân Ngưng mới lấy sự tự tin: “Em Viện 11 để nghiên cứu chế tạo động cơ.”
Hoắc Niên lạnh lùng đáp: “Vậy thì cô học ngành Năng lượng hoặc Vật liệu mới đúng.”
Vân Ngưng: “...”
Mấy ngành đó em cũng nhai nát sách thầy ạ.
Nếu như nửa tháng , Vân Ngưng hùng hồn tuyên bố tòa nhà nghiên cứu của Viện 11 việc, Hoắc Niên chắc chắn sẽ lôi xềnh xệch cô nhét thẳng phòng y tế để tạt nước lạnh cho tỉnh mộng.
Thế nhưng bây giờ thì…
Cái cô học viên lớp ban đêm , chừng nên chuyện thật cũng nên.
" hiểu ," Hoắc Niên chốt hạ, “ sẽ trực tiếp báo cáo chuyện lên Hiệu trưởng. Trường hợp của cô, phía lớp ban đêm thể bật đèn xanh đặc cách.”
Hoắc Niên dặn dò Vân Ngưng cố gắng thể hiện cho , tranh thủ lấy chứng chỉ nghiệp càng sớm càng .