Làm Nghiên Cứu Khoa Học Ở Khu Tập Thể Hàng Không Vũ Trụ - Chương 65:"
Cập nhật lúc: 2026-08-07 10:31:58
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Con nhóc Vân Ngưng thật sự nên chuyện tày đình ??
Quay với văn phòng của Tổ tính toán, khi Vương Chí rời , Chu Ngạn Quân dẫn Vân Ngưng đến bàn việc cũ của Tạ Linh.
Tuy chức danh chỉ là nhân viên ghi chép, nhưng cô "đặc cách" sở hữu hẳn một căn phòng nhỏ riêng biệt.
khoan vội mừng, cái phòng chẳng là ưu ái gì cho cam. Thực chất nó giống cái nhà kho hơn, bên trong chất đầy hàng núi tài liệu, là những dữ liệu tính toán thành của tổ từ thuở nảo thuở nào.
Thời buổi máy tính hỗ trợ nó bất tiện thế đấy. Tính toán thủ công chậm như rùa bò, mà cách lưu trữ liệu thì ở mức độ "tiền sử" nhất: đóng thành từng tập giấy tờ dày cộp.
Góc việc của Vân Ngưng chen chúc ngay cạnh cửa sổ. Cái bàn việc bé tí tẹo, dài 80 centimet, rộng tới 50 centimet, thế mà cũng đống tài liệu chiếm mất hơn phân nửa diện tích.
Muốn việc ở đây, cô tự lặn ngụp giữa biển giấy tờ để moi một trống đủ để đặt chân.
Nếu đổi là môi trường việc ở những nơi khác, lẽ Vân Ngưng nhăn nhó chê bai cái chỗ tồi tàn, chật chội . đây là chứ? Đây là tòa nhà nghiên cứu khoa học cơ mà!
Vân Ngưng tự huyễn hoặc bản : là bầu khí nghiên cứu khoa học đậm đặc mùi học thuật thật!
Hành trình sự nghiệp của Vân Ngưng tại tòa nhà nghiên cứu khoa học chính thức khởi động.
Tổ của cô tổng cộng năm thành viên, tính cả Tổ trưởng Chu Ngạn Quân và chính cô.
Phạm vi công việc của cô chỉ phục vụ riêng cho tổ , mà nhiệm vụ ghi chép sổ sách của các tổ khác cũng đều đổ dồn lên đầu cô tất, chỉ là chỗ việc của cô cố định ở Tổ 1 mà thôi.
Nói chung, cái nghề chỉ đòi hỏi sự cẩn thận tỉ mỉ, chứ chẳng đòi hỏi gì chất xám cao siêu cả.
Vân Ngưng thoăn thoắt giải quyết xong xuôi núi công việc bàn. Cô xách cái ca tráng men lon ton chạy ngoài tìm bình nước nóng, đập mắt là cảnh tượng ai nấy đều đang cắm mặt cắm cổ, vùi đầu đống giấy nháp tính toán điên cuồng.
Tuy rằng phương pháp việc vẻ thủ công thô sơ, nhưng cứ cái cảnh mặt mỗi đều chất đống giấy nháp dày cộp, bầu khí khoa học hừng hực nhiệt huyết bỗng chốc sục sôi lan tỏa khắp căn phòng.
Trái tim Vân Ngưng bắt đầu nhảy nhót bồn chồn, ngứa ngáy yên.
Nếu cô thể chen chân đội ngũ tính toán thì tuyệt vời mấy!
Nhà ăn mở cửa phục vụ cơm trưa lúc mười một rưỡi.
Phòng tạp chí và tòa nhà nghiên cứu khoa học đều dùng chung cái nhà ăn của Viện 11. Hồi , Vân Ngưng lúc nào cũng là đ.á.n.h bài chuồn sớm nhất, lúc nào cũng chiếm vị trí một trong hàng đợi lấy cơm.
bây giờ thì hết sung sướng như thế , cô đợi để ăn chung với đồng nghiệp. Tới lúc lết cái đến nhà ăn thì đồng hồ chỉ mười một giờ bốn lăm phút.
Vân Ngưng bưng khay cơm, tìm một chỗ trống xuống cùng mấy đồng nghiệp.
Bây giờ cô cũng khoác lên bộ đồ bảo hộ lao động . Một bộ đồ màu xanh sẫm, thiết kế thì cứ gọi là vuông vức cứng ngắc, mục đích sinh vốn dĩ chẳng lấy nửa phần liên quan đến hai chữ "thẩm mỹ".
ở tòa nhà nghiên cứu ai ai cũng diện bộ đồng phục cả, nên Vân Ngưng bỗng thấy thực sự thuộc về nơi , là một phần t.ử chính cống của đại gia đình .
Hàn Viện Viện mới đặt m.ô.n.g xuống ghế bắt đầu càu nhàu: “Lần nào xuống lấy cơm muộn là y như rằng món thịt lợn kho tàu vét sạch nhẵn, lũ ăn khỏe như heo .”
“Thì tại các tổ khác tan sớm hơn tụi chứ . Tổ trưởng nhà lúc nào chả thích giữ chẳng chịu thả cho .”
Hàn Viện Viện hừ lạnh đầy khinh bỉ: “Cái chức quan bằng hột mít mà cứ như là ông to bà lớn nắm quyền sinh sát bằng.”
Bầu khí trong tổ vẻ êm ấm, hòa thuận cho lắm.
Vân Ngưng bụng vẫn thấy đói, cô chỉ uể oải xúc cơm, ánh mắt lơ đãng đảo quanh nhà ăn.
lúc , nhóm của Viện trưởng Vương bước , theo sát ngay phía là bóng dáng cao ráo của Lục Lăng.
Những cùng Viện trưởng Vương lúc đều là những chuyên gia nghiên cứu nòng cốt, những bộ óc vĩ đại của Viện 11.
Ánh mắt Vân Ngưng ánh lên vẻ ngưỡng mộ, thèm thuồng mặt.
Hàn Viện Viện bỗng chép miệng: “Cái đó mới chuyển đến đây mấy tháng, thế mà bây giờ phất lên nhanh như diều gặp gió nhỉ.”
“Cô cũng xem cái Viện 11 đang trong tình trạng nào chứ, chúng thiếu nhân lực, thứ chúng thiếu là nhân tài. Người nào thực lực thì ở mà chẳng ngóc đầu lên .”
“Ừm... nhan sắc cũng gì và nọ.”
Vân Ngưng lọt tai vài câu mới sực nhận hóa chủ đề câu chuyện của bọn họ là Lục Lăng.
Cô tò mò hỏi chen : “Mọi đều Lục Lăng ?”
"Tất nhiên ," Hàn Viện Viện đáp, “Mấy cái tên đình đám rần rần trong Viện , ai mà mặt gọi tên chứ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lam-nghien-cuu-khoa-hoc-o-khu-tap-the-hang-khong-vu-tru/chuong-65.html.]
Đến lúc Vân Ngưng mới giác ngộ một chân lý phũ phàng: cách vị thế giữa cô và Lục Lăng quả thực khác một trời một vực.
Tất cả là tại cái bằng cấp rẻ rách kéo chân cô ! Đợi đấy, cô nhất định vươn lên mạnh mẽ, đạp Lục Lăng xuống gót giày!
Hàn Viện Viện hạ thấp giọng, tỏ vẻ bí hiểm: “ mà kỹ sư Lục vợ đấy. Nghe giang hồ đồn đại vợ là sư t.ử Hà Đông chính hiệu, hung hãn đanh đá vô cùng, quản chặt như quản tù nhân. Anh chẳng bao giờ dám tòm tem lăng nhăng bên ngoài, hễ cứ tan ca là co giò chạy thẳng về nhà.”
"Sư t.ử Hà Đông hung hãn" Vân Ngưng: “...”
Chắc cô nghiêm túc kiểm điểm bản thôi.
"Lại còn thành tích học tập tệ hại lắm, cũng chẳng khác gì sinh viên đại học rước một cô vợ mới nghiệp cấp hai về nhà. Quả chắc chắn là chân ái đích thực ."
Vân Ngưng: “...”
Chị gái ơi, nguyên chủ là nghiệp cấp ba đàng hoàng đấy nhé!
mà... nghĩ cái thành tích học tập bết bát kinh hồn bạt vía của nguyên chủ, thì trình độ tương đương học sinh cấp hai chắc cũng chẳng sai tí nào…
Vân Ngưng hắng giọng, định lên tiếng đính chính: “Thực chính là...”
"Thôi ăn nhanh lên ," Hàn Viện Viện thúc giục cắt ngang, “Cái lão Chu Ngạn Quân lắm chuyện kinh khủng, lỡ về muộn một tí là lão càm ràm điếc hết cả tai cho mà xem.”
Xem mối quan hệ giữa Hàn Viện Viện và Tổ trưởng Chu Ngạn Quân đang trong tình trạng "bằng mặt nhưng bằng lòng".
Nhìn vẻ mặt cam chịu của những đồng nghiệp khác là đủ hiểu, họ quá quen với cái điệp khúc càm ràm , dự là vị Tổ trưởng cực kỳ khó nhằn và bảo thủ.
Vân Ngưng đành vội vàng và lùa mấy miếng cơm miệng cho xong bữa.
Nhóm của Vương Chí an tọa, mở lời bàn bạc về tiến độ công việc. Vương Chí vẫy vẫy tay gạt : “Đang giờ ăn cơm, chúng tạm gác mấy chuyện công việc khô khan .”
Vốn dĩ dạo gần đây đều đang đau đầu điên ruột vì trục trặc ở khâu vật liệu, tâm trạng ai cũng căng như dây đàn chẳng dám hó hé nửa lời. Nay thấy Vương Chí bật đèn xanh như , cả nhóm mới thở phào nhẹ nhõm, khí bàn ăn cũng bớt vài phần ngột ngạt.
Phàn Lâm kề sát tai Lục Lăng thì thầm: “Anh hai, chị dâu đang bên kìa, chị mặc đồ bảo hộ ?”
Lục Lăng khẽ liếc mắt về phía Vân Ngưng.
Mấy ngày nay hễ rảnh rỗi là đạp xe đón cô tan học ở lớp ban đêm, nhưng tuyệt nhiên đường hai chẳng hề với nửa lời.
Lục Lăng hạ quyết tâm sắt đá là giữ cách với cô.
Anh thà chấp nhận cái thực trạng hai cứ lạnh nhạt, mặt lạnh như tiền với mãi thế , chứ kiên quyết thể chấp nhận việc…
Phàn Lâm lải nhải cảm thán: “ là chỉ và chị dâu là hạnh phúc nhất, vợ chồng son mới cưới khác, lúc nào cũng quấn quýt như sam, tình cảm mặn nồng.”
Lục Lăng ném cho một ánh mắt sắc lẹm như d.a.o lam: “Quấn quýt hồi nào hả? Cậu bớt hươu vượn .”
Phàn Lâm cãi nhem nhẻm: “Thì rõ ràng là tình cảm nồng thắm còn gì, ngày nào chả dính lấy như hình với bóng. Chị dâu còn tặng quà cho , thì ngày nào cũng lóc cóc đón chị tan học. Mẹ em kể hồi xưa lúc mới yêu, bố em cũng chiều chuộng bà y như . Tiếc là cái sự lãng mạn chẳng kéo dài bao lâu. Anh cố gắng mà duy trì phát huy đấy nhé.”
Lục Lăng cạn lời tập.
Hồi lâu , mới cất giọng lạnh nhạt: “Vợ chồng thì việc chăm lo cho là nghĩa vụ và trách nhiệm cơ bản, chẳng liên quan gì đến ba cái từ 'quấn quýt, mật' cả.”
Phàn Lâm: “...”
Lỗ tai dạo lãng nhỉ?
Cậu đang mở miệng khen ngợi tình cảm vợ chồng nhà , thế mà ông Lục tỏ thái độ bằng lòng là ??
Phàn Lâm thầm cảm thán trong lòng: là mấy bậc thiên tài dị nhân, não bộ cấu tạo khác nên tính khí cũng quái gở hệt như .
Công việc của Tổ tính toán thoạt vẻ nhàn hạ, nhưng thực chất ai cũng bận ngập mặt, luôn tay luôn chân chẳng ngơi nghỉ.
Đám Vân Ngưng chỉ dám dành đúng hai mươi phút đồng hồ để ăn trưa, ba chân bốn cẳng chạy vội về văn phòng, chẳng một ai bận tâm đến việc họ rời từ lúc nào.
Ở cái Viện 11 rộng lớn , bọn họ chỉ là những con ốc vít vô danh tiểu , lặng lẽ cống hiến. Vô danh, nhưng là những mắt xích thể thiếu.
Vân Ngưng mất trọn một ngày để quen và bắt nhịp với các nghiệp vụ của nhân viên ghi chép. Những lúc rảnh rỗi việc, cô lôi các tệp liệu cũ ngâm cứu.
Lúc gần đến giờ tan tầm, Vân Ngưng bất ngờ thấy những tiếng cãi vã to tiếng vọng từ phía hành lang. Cô tò mò hé cửa lén ngoài, hóa là Hàn Viện Viện và Tổ trưởng Chu Ngạn Quân đang cãi nảy lửa.
" cắm mặt đây tăng ca liên tục mấy ngày liền đấy! Ngày nào cũng bán mạng việc mệt đứt , còn ông thì chỉ việc đó chỉ tay năm ngón là xong chuyện đúng ? Chu Ngạn Quân, ông chỉ vài năm thôi, đừng ở đó mà lên mặt hạch sách, oai với !"
Chu Ngạn Quân c.h.ử.i thẳng mặt thì tức đến phát run, cả run lên bần bật. Tuy giọng ông đanh đá chua ngoa, oang oang lên như Hàn Viện Viện, nhưng những lời thốt sắc như d.a.o cạo, đ.â.m thẳng tim đen khác:
“Cô thì ngoài còn thiếu gì đang xếp hàng khao khát cái vị trí ! Không thì cút!”
“ rát cả họng , cái thuật toán của ông rườm rà chậm chạp! Nếu theo thuật toán của thì tụi tan ca về nhà từ tám đời ! Rốt cuộc là ông cố tình việc là hả?!”