Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 425: Thân phận thật sự, hối hận khôn nguôi

Cập nhật lúc: 2026-08-14 02:21:47
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Rõ ràng là phú nhị đại của một tập đoàn lừa đảo.]

 

[Cha ruột của tìm đến là vì bệnh, cần túi máu.]

 

Sau khi Phó T.ử Nghệ và Ninh Chỉ mua xong túi xách, họ trở về nhà.

 

Cha ruột của - Trầm Trung đang sofa. Trầm Trung đeo một sợi dây chuyền vàng to, đồng hồ đính kim cương, khí chất trọc phú lộ rõ.

 

"Cha đặt vé máy bay nước ngoài tối nay, các thu dọn đồ đạc ."

 

Phó T.ử Nghệ chút kinh ngạc: "Cha, tối nay ngay ?"

 

Hắn còn định tìm một cơ hội để khoe khoang mặt Phó Thừa Khôn.

 

" , tối nay. Công việc của tập đoàn nhiều, cần cha trở về điều hành."

 

Nghĩ đến việc sắp trở thành phú nhị đại trăm tỷ, trong lòng Phó T.ử Nghệ kích động và hưng phấn.

 

"Chồng ơi, đợi chúng định ở bên đó, em đưa cả gia đình em sang." Ninh Chỉ đề nghị.

 

Phó T.ử Nghệ gật đầu: "Đó là đương nhiên."

 

Vào ban đêm, Phó T.ử Nghệ và Ninh Chỉ cùng Trầm Trung nước ngoài.

 

Hai đang đắm chìm trong giấc mộng sắp phát tài, ngờ rằng một cơn ác mộng sắp ập đến.

 

Máy bay hạ cánh, Phó T.ử Nghệ và Ninh Chỉ theo Trầm Trung lên một chiếc xe thương vụ sang trọng.

 

Trầm Trung đưa cho hai mỗi một chai nước.

 

Uống nước xong, bao lâu, Phó T.ử Nghệ và Ninh Chỉ ngủ .

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

...

 

Phó T.ử Nghệ tỉnh trong một mùi nước sát trùng nồng nặc.

 

Đầu vẫn còn choáng váng, thái dương đau nhói.

 

Khi thích ứng với ánh sáng đầu, phát hiện đang một chiếc giường bệnh.

 

Hắn dậy nhưng thể động đậy, tứ chi trói chặt.

 

Bên tai truyền đến tiếng kêu tí tách của máy móc, một ống mềm trong suốt đang từ từ rút m.á.u của .

 

Đồng t.ử Phó T.ử Nghệ co rút , đang ở .

 

Không cha dẫn đến để kế thừa gia sản hàng tỷ ?

 

"Buông ! Các là ai ? là con trai của nhà giàu nhất nước , Trầm Trung!"

 

Bác sĩ đeo khẩu trang như thể thấy tiếng gầm giận dữ của , thong thả điều chỉnh giá truyền dịch: "Còn cần truyền thêm 200cc."

 

Vì truyền m.á.u quá nhiều, môi Phó T.ử Nghệ trở nên trắng bệch: "Các rốt cuộc là ai? Tại lấy m.á.u của ?"

 

Dù Phó T.ử Nghệ gào thét và chất vấn thế nào, cũng ai trả lời .

 

Truyền xong máu, bác sĩ rời khỏi phòng bệnh.

 

Phó T.ử Nghệ mê man bất tỉnh, khi tỉnh nữa, bác sĩ đang lấy m.á.u của .

 

Hắn cảm thấy chức năng trong cơ thể đang dần dần suy yếu.

 

Cứ thế , lẽ sẽ c.h.ế.t ở đây.

 

" gặp Trầm Trung!"

 

Sau ba ngày liên tiếp truyền máu, Phó T.ử Nghệ cuối cùng cũng gặp Trầm Trung.

 

Trước mắt Phó T.ử Nghệ tối sầm , sắc mặt trắng bệch, phẫn nộ thôi mà trừng mắt Trầm Trung: "Tại ? Ông là cha ruột của mà, tại đối xử với như ?"

 

Dẫn đến đây là để kế thừa gia sản hàng tỷ, mà là để truyền m.á.u vô tận?

 

Trầm Trung cúi xuống, vỗ nhẹ khuôn mặt gầy gò của Phó T.ử Nghệ, khóe môi nhếch lên một nụ tàn nhẫn: " trả cho một trăm triệu nợ, nên mang cho chút lợi ích ? bệnh máu, cần m.á.u của để điều trị. Máu của trị giá một trăm triệu, xem lời !"

 

Đồng t.ử Phó T.ử Nghệ co rút dữ dội.

 

Hóa lý do thực sự mà cha nhận , là để túi m.á.u cho ông .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat-ypel/chuong-425-than-phan-that-su-hoi-han-khon-nguoi.html.]

"Từ nhỏ ông vứt bỏ , nuôi dưỡng , ông tư cách gì để lấy m.á.u của ?"

 

Chát!

 

Trầm Trung giáng cho Phó T.ử Nghệ một cái tát trời giáng: "Nếu tao ban cho mày cái mạng , liệu mày hưởng phúc ở Phó gia hơn hai mươi năm qua ? Cũng may là mày ngu xuẩn, cắt đứt quan hệ với Phó gia, nếu thì tao thể đưa mày nước ngoài ?"

 

Phó T.ử Nghệ dường như lờ mờ nhận điều gì đó, run rẩy hỏi: "Ông là trùm lừa đảo ?"

 

Trầm Trung khẩy, gật đầu: " , nếu thì tao lấy nhiều tiền như thế để trả tiền bồi thường cho mày? Nói thật cho mày , năm xưa mày sinh mày khi mới mười chín tuổi. Tao chẳng qua chỉ chơi bời qua đường, ả tưởng là cái thá gì, lừa tao m.a.n.g t.h.a.i sinh mày."

 

"Sinh mày xong, ả tìm tao đòi tiền, tao liền sai vứt mày rừng sâu. Không ngờ mạng mày lớn thế mà vẫn còn sống, còn đưa cô nhi viện."

 

"Còn mày, tao tống tập đoàn lừa đảo để tiếp khách từ lâu ."

 

Phó T.ử Nghệ thể ngờ cha ruột của là một tên tội phạm tày trời như .

 

"Mày phúc mà hưởng, còn tranh giành gia sản với thiên kim tiểu thư thật sự của Phó gia. Vợ chồng Phó Thừa Khôn đối xử thật lòng với mày, thế mà mày nhăm nhe chiếm đoạt cả tài sản của con gái ruột . Không thể thừa nhận, cái tính nết mày di truyền từ tao đấy."

 

"Nếu tao đang mắc bệnh về m.á.u thì tao cũng thực sự bồi dưỡng mày trở thành thừa kế của tao !"

 

Toàn Phó T.ử Nghệ run lên bần bật.

 

Trong đầu kìm mà hồi tưởng những chuyện qua.

 

Khi sốt, Sở Ánh Nguyệt và Phó Thừa Khôn phiên túc trực chăm sóc. Hắn học hành , họ thuê hẳn thủ khoa đại học về dạy kèm cho . Hắn thứ gì, họ đều cố gắng đáp ứng bằng .

 

Họ thật lòng coi như con ruột, bao giờ thiên vị.

 

lòng tham đáy, voi đòi tiên.

 

Chẳng những hắnkhông ơn, ngược còn bài xích Phó Hoan.

 

Từ hốc mắt Phó T.ử Nghệ, những giọt nước mắt hối hận lăn dài.

 

"Ninh Chỉ ? Cô m.a.n.g t.h.a.i , cô vô tội, ông đừng hại cô !"

 

Trầm Trung lạnh một tiếng: "Nó nhốt phòng tối, vì để đ.á.n.h đập, nó tự nguyện bán hầu hạ khách hàng ở đây . Có một gã khách cứ thích chơi đùa với phụ nữ t.h.a.i như thế."

 

"Ông !" Phó T.ử Nghệ giãy giụa kịch liệt, cổ tay trầy xước m.á.u thịt be bét, gân xanh cổ nổi lên cuồn cuộn.

 

Trầm Trung lấy điện thoại , mở một đoạn video: "Mày xem nó tiếp khách vui vẻ thế nào kìa."

 

Trong video, Ninh Chỉ đang đùi một đàn ông, dùng đủ cách để lả lơi trêu chọc gã .

 

Phó T.ử Nghệ chỉ liếc qua, cõi lòng lập tức nguội lạnh như tro tàn.

 

Trong đầu khỏi nhớ những tư tưởng mà Ninh Chỉ nhồi nhét cho khi kết hôn.

 

Ninh Chỉ Phó Hoan là con gái, sớm muộn gì cũng gả sang nhà khác, thứ của Phó gia đều nên thuộc về , chứ một đứa con gái.

 

Lúc và Ninh Chỉ hưởng tuần trăng mật, mới nửa tháng, em gái của Ninh Chỉ nhắn tin mách cô rằng Phó Hoan lái một chiếc xe thể thao đến trường.

 

Ninh Chỉ bảo rằng Phó Thừa Khôn chi mấy triệu tệ để mua xe thể thao cho Phó Hoan, việc đụng chạm đến lợi ích của . Thế là tuần trăng mật còn hưởng xong, cô lôi trở về.

 

Nghĩ đến những hành động ngu xuẩn của , Phó T.ử Nghệ hối hận khôn nguôi.

 

Liên tiếp rút m.á.u suốt bảy ngày, Phó T.ử Nghệ cảm thấy sắp c.h.ế.t đến nơi .

 

Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ thể trở về nước, cũng chẳng bao giờ còn cơ hội một lời xin với cha nuôi và em gái nữa.

 

Cũng , loại ngu xuẩn như , c.h.ế.t cũng hết tội.

 

Lại thêm một rút m.á.u nữa, ý thức của Phó T.ử Nghệ ngày càng mơ hồ.

 

Ngay lúc nghĩ rằng sắp vĩnh viễn rời xa thế gian , cửa phòng bệnh đột nhiên ai đó từ bên ngoài đá văng .

 

Mấy viên cảnh sát quốc tế xông .

 

...

 

Vài ngày .

 

Phó T.ử Nghệ đưa về nước.

 

Từ phía cảnh sát quốc tế, rằng khi Phó gia tin mất tích, họ lập tức báo án.

 

Nói cách khác, chính Phó gia cứu mạng .

 

 

 

Loading...