Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 116: Lệ rơi! Một cảnh tượng cảm động lòng người
Cập nhật lúc: 2026-05-20 01:48:04
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phía bụi cây là một cô bé mặt đầy máu, mái tóc dài rối bù xõa tung, mặc một chiếc váy trắng cũ bẩn.
Một cơn gió thổi qua, mái tóc dài của cô bé bay lên, để lộ đôi mắt trống rỗng và đỏ hoe.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Trong lòng cô bé ôm một con ch.ó đen c.h.ế.t. Con ch.ó dường như bẻ gãy, thể cong queo một cách kỳ quái. Trong khí mơ hồ còn phảng phất một mùi hôi thối khiến buồn nôn.
Người phim hai tay treo cổ Phó Tinh Chu, hai chân cũng quặp chặt lấy eo , tiếng hét còn kinh khủng hơn cả tiếng của cô bé.
Phó Tinh Chu vốn cũng chút sợ hãi, nhưng một gã đàn ông to con nặng cả trăm ký treo lủng lẳng như , cảm thấy eo sắp gãy đến nơi.
“Mẹ kiếp, nghĩ đến cái lưng của ?”
Phó Tinh Chu dùng sức đẩy phim xuống đất, xoa xoa cái eo sắp gãy của : “Có chị dâu ở đây, yêu ma quỷ quái nào cũng đến gần chúng !”
Phó Tinh Chu dứt lời, một tràng tiếng ch.ó sủa “gâu gâu gâu” vang lên.
Người phim liếc con ch.ó đen c.h.ế.t nhiều ngày trong lòng cô bé, cả run lên: “Rõ ràng con ch.ó c.h.ế.t , lấy tiếng ch.ó sủa?”
Phó Tinh Chu quanh bốn phía, cũng thấy con ch.ó nào khác, nhưng tiếng sủa chói tai và dồn dập đó dường như đang nổ vang bên tai.
Quả thật quá kỳ quái!
“Chị, chị dâu, chuyện gì thế ? Cô bé và con ch.ó đều là ma ?”
Ôn Sương liếc một bóng dáng trong suốt phía cô bé, đó là linh hồn của con ch.ó đen.
Nó đang nhe răng, sủa điên cuồng về phía mấy họ.
Ánh mắt Ôn Sương khẽ dời xuống, dừng cô bé đang ôm xác con ch.ó đen, giọng mềm mại: “Em gái nhỏ, em đến tìm ch.ó đen ?”
Cô bé chớp chớp đôi mắt nhòe lệ, run rẩy : “Tiểu, Tiểu Hắc c.h.ế.t , hu hu hu…”
“A a a, vãi, ma chuyện!”
Ôn Sương đầu trừng mắt phim: “Câm miệng, đừng ồn ào!”
Phó Tinh Chu đá một cái: “Chị dâu bảo đừng ồn, ? Cái gan chuột nhắt của chẳng hợp với hình tượng chút nào, mà chọn phim cho chương trình 《Sinh Tồn Nơi Hoang Dã》 ?”
Người phim vẻ mặt vô tội: “, nó đây cũng gặp hiện tượng kỳ quái .”
Ôn Sương từ trong túi áo lấy một gói khăn giấy ướt, cô lau vết m.á.u mặt cô bé: “Trán em thương , để chị xử lý vết thương cho.”
“Em, em tìm Tiểu Hắc nên đập trán. Chị ơi, Tiểu Hắc còn thể sống ạ?”
Sau khi Ôn Sương sơ cứu đơn giản vết thương trán cô bé, cô rõ dung mạo của cô.
Cô bé tuy gầy gò, nhưng xinh thanh thuần, như một tinh linh lạc thế giới tăm tối, mang một vẻ mong manh khiến đau lòng.
[Khó trách cô bé tình cảm sâu đậm với con ch.ó đen như , thì con ch.ó đen bầu bạn với cô bé mười năm .]
[Con ch.ó đen là do cô bé nhặt mười năm khi lên núi hái rau dại. Ông bà cho cô bé nuôi, cô bé liền chia một nửa đồ ăn của cho con ch.ó đen. Con ch.ó đen cũng ơn, mỗi khi cô bé trong thôn bắt nạt, nó sẽ lập tức lao lên che chở cô bé.]
Ôn Sương đang định xem con ch.ó đen c.h.ế.t như thế nào, cách đó xa đột nhiên truyền đến một tràng tiếng ồn ào.
Có cầm đuốc, về phía .
Cô bé sợ hãi ôm chặt con ch.ó đen hơn: “Em về, em Tiểu Hắc…”
Linh hồn của con ch.ó đen sủa càng dữ dội hơn, trong mắt thậm chí còn chảy nước mắt.
Ôn Sương đoán nhà của cô bé núi lẽ tìm đến, cô với cô bé: “Linh hồn của Tiểu Hắc đang ở ngay lưng em đó, em hãy lời tạm biệt với nó !”
Ôn Sương giơ tay lên, nhẹ nhàng điểm trán cô bé.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-116-le-roi-mot-canh-tuong-cam-dong-long-nguoi.html.]
Cô bé lập tức thấy Tiểu Hắc ở phía .
“Tiểu Hắc, Tiểu Hắc…”
“Gâu gâu gâu gâu…”
“Chủ nhân nhỏ đừng , Tiểu Hắc nhớ .”
Cô bé thấy Tiểu Hắc , cô đưa tay , lau nước mắt cho nó, nhưng cô thể chạm nó.
“Gâu gâu gâu…”
“Chủ nhân nhỏ, Tiểu Hắc , thể bầu bạn với chủ nhân nhỏ nữa.”
Linh hồn của Tiểu Hắc dụi dụi lòng cô bé, đó nó đến bên cạnh Ôn Sương.
Nó dường như dùng hết sức lực , nhẹ nhàng ngậm lấy góc áo của Ôn Sương, khẽ lắc đầu, cổ họng phát những tiếng rên rỉ khe khẽ.
“Cầu xin cô hãy cứu chủ nhân nhỏ…”
“Chủ nhân nhỏ đáng thương quá…”
Lòng Ôn Sương chấn động, cô ý tứ trong mắt của con ch.ó đen.
Thấy Ôn Sương gì, con ch.ó đen từ từ khuỵu một chân xuống, nó quỳ mặt Ôn Sương.
Ánh mắt nó tràn ngập bi thương và khẩn thiết, thể khẽ run lên, cổ họng phát những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, phảng phất như đang kể những tháng ngày cơ cực của cô chủ nhỏ, và nỗi lo lắng sâu sắc cho tương lai của cô bé.
Nó sinh mệnh của kết thúc, nhưng cuộc đời của chủ nhân nhỏ còn dài. Nó chủ nhân nhỏ sống trong nỗi đau khổ vô tận.
Chỉ là Tiểu Hắc quá vô dụng, nó thể bảo vệ cuộc đời của chủ nhân nhỏ!
Hốc mắt Ôn Sương bất giác hoe đỏ.
Từ khi xuyên đến xã hội hiện đại, cô hóng ít chuyện, nhưng hiếm khi cảm động.
Giờ phút , trái tim cô đau thắt .
Con ch.ó đen đầy linh khí thể vì chủ nhân nhỏ của mà đến mức . Tình cảm thuần khiết và sâu đậm thật sự khiến cô vô cùng cảm động.
“Được, em an tâm , chị sẽ giúp chủ nhân nhỏ của em.” Ôn Sương đỡ con ch.ó đen đang quỳ dậy.
Con ch.ó đen một nữa dụi lòng cô bé, cho đến khi nhà của cô bé tìm đến, nó mới lưu luyến rời .
“Tiểu Thảo, con chạy lên núi thế ?” Bà lão đầu bước lên, kéo cô bé dậy: "Ông và bà sắp lo c.h.ế.t , con bé , càng lớn càng lời? Không chỉ là một con ch.ó thôi , nếu ông và bà đ.á.n.h c.h.ế.t nó, nó còn c.ắ.n thương nhiều hơn nữa! Nhà chúng điều kiện vốn , lấy tiền mà bồi thường cho khác?”
Bà lão , đ.á.n.h giá mấy Ôn Sương.
Bà gần đây ngôi trong thành đến đây chương trình, ngoài việc ở núi, họ còn đến thôn của bà ở nhờ. Chắc hẳn mấy vị chính là những ngôi trong thành đến!
“Các vị chắc là ngôi trong thành đến , để các vị chê .” Vẻ mặt bà lão ghét bỏ chỉ con ch.ó đen c.h.ế.t: "Các vị con ch.ó đáng sợ đến mức nào . Mấy ngày nó đột nhiên nổi điên, c.ắ.n thương mấy trong thôn chúng , còn c.ắ.n thương cả chú út của Tiểu Thảo. Các vị xem mặt con trai út của , thành thế .”
Bà lão chỉ một đàn ông trung niên trông cường tráng phía . Trên mặt đàn ông một vết thương trông đáng sợ da thịt lật ngoài, như móng vuốt sắc nhọn cào qua.
“ và ông nhà, vì sự an của trong thôn, mới đ.á.n.h c.h.ế.t nó. Rốt cuộc mạng quan trọng hơn mạng ch.ó mà.”
Tiểu Thảo đẫm nước mắt lắc đầu: “Không , Tiểu Hắc là để bảo vệ con—”
Lời của Tiểu Thảo còn dứt, miệng bịt : “Con bé , thật là lời, mau về nhà với chúng !”