Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 117: Công cụ kiếm tiền, gia đình ác quỷ

Cập nhật lúc: 2026-05-20 01:48:05
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cho đến khi đám xa, Phó Tinh Chu mới phản ứng .

 

“Chị dâu, bây giờ đây?”

 

Ôn Sương mím môi: “Trước tiên hãy đào một cái hố, chôn Tiểu Hắc !”

 

Người phim Phó Tinh Chu kéo đến việc, chỉ một lát , hai đào xong một cái hố.

 

Sau khi chôn cất Tiểu Hắc xong, mấy xuống núi.

 

Lúc phim còn sợ hãi như , nhịn hỏi: “Con ch.ó đen đó lúc còn sống thật sự hư như ? xem vết thương mặt chú út của Tiểu Thảo, quả thật nghiêm trọng. Nếu con ch.ó nào cào như , cũng sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nó!”

 

Ôn Sương căng mặt gì.

 

Phó Tinh Chu bao giờ thấy chị dâu bộ dạng nghiêm túc như .

 

Anh trừng mắt phim một cái: “Anh câu, cảnh thì đừng bình luận ?”

 

Người phim: “Ồ.”

 

Đến chân núi, cha Phó vây : “Lúc nãy livestream gián đoạn? Không xảy chuyện gì chứ?”

 

Phó Tinh Chu kể chuyện gặp Tiểu Thảo một cách đơn giản .

 

Ôn Sương thì đến chỗ đạo diễn Thiệu, lấy giấy thông hành đến thôn Vương Gia.

 

“Cô và Phó Tinh Chu tìm quả Tinh Diệu , thể đến thôn Vương Gia ăn tối , buổi tối thể ở nhà trưởng thôn.”

 

Ôn Sương nhận lấy giấy thông hành, cô lạnh nhạt : “ ở nhà của Vương Tiểu Thảo.”

 

Trước khi ghi hình, Thiệu Đình An tìm hiểu về thôn Vương Gia.

 

Điều kiện tồi tệ nhất trong thôn chính là nhà của Vương Tiểu Thảo.

 

Thiệu Đình An Ôn Sương chút phản nghịch, chau mày: “Cô chắc chắn?”

 

Ôn Sương gật đầu: “ chắc chắn.”

 

Sau khi trưởng thôn nhận điện thoại của đạo diễn Thiệu, ông đến thông báo cho ông bà Vương.

 

Ông bà Vương theo yêu cầu của ban tổ chức, chuẩn bữa tối và phòng ở.

 

Dù nhà họ điều kiện gì, nhưng may mà nhiều phòng.

 

Ôn Sương và Phó Tinh Chu đến nhà ông Vương bao lâu, Ôn Nhạc Dao và Dạ Tư Lễ cũng đến.

 

Ôn Sương liếc Ôn Nhạc Dao, trong mắt lộ một tia khinh thường.

 

[Ôn Nhạc Dao vẫn đê tiện vô sỉ như ngày nào. Vốn dĩ là Hạ Tư Bối tìm quả Tinh Diệu, cô nhân lúc Hạ Tư Bối ngã kịp dậy, giành lấy quả Tinh Diệu đó.]

 

Ôn Nhạc Dao cảm thấy vô sỉ, ai bảo Hạ Tư Bối ngã phút cuối chứ!

 

“Ôn Sương, nhà của trưởng thôn là nhà lầu mới xây, cô ở nhà do ban tổ chức sắp xếp, cứ ở nhà nghèo nhất trong thôn. Cô thích gây chú ý để nổi tiếng đến ?”

 

Ôn Sương giọng điệu nhàn nhạt: “Không cùng đồ ngốc tranh luận đúng sai, cùng tiểu nhân tranh giành trái.”

 

Ôn Nhạc Dao: “…”

 

Trên màn hình livestream:

 

— Ôn Sương ý gì ? lên mạng tra, cô và Ôn Nhạc Dao là chị em, vẻ luôn nhắm Ôn Nhạc Dao, đối với em gái của mà cũng độc miệng như ?

 

thấy Ôn Nhạc Dao sai, Ôn Sương bỏ nhà trưởng thôn ở, cứ ở nơi cũ nát như , tỏ khác ?

 

— Còn liên lụy cả chị Nhạc Dao của chúng cũng chỉ thể đến nhà nghèo nhất ăn tối.

 

— Thương chị Nhạc Dao quá.

 

— Ôn Nhạc Dao còn fan nữa ? Lần phỏng vấn Tống Dục, dẫm máy may. Không đầu tiên phỏng vấn Tống Dục ? Sao Tống Dục sớm phạm pháp? Cảm giác Ôn Nhạc Dao luôn giả vờ bạch liên hoa!

 

— Ôn Sương xem thời tiết, khả năng lãnh đạo, còn thông minh tìm quả Tinh Diệu đầu tiên. thấy cô giả tạo, ngược còn thấy cô cá tính, ban tổ chức dắt mũi.

 

— Bị Ôn Sương thu hút fan +1

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-117-cong-cu-kiem-tien-gia-dinh-ac-quy.html.]

Nhà ông Vương chuẩn một bàn đầy thức ăn.

 

Ôn Sương ở nhà chính, quanh bốn phía, từ lúc đến đây vẫn thấy Tiểu Thảo .

 

Lăn lộn cả ngày, Phó Tinh Chu chút đói bụng, cầm lấy đũa, đang chuẩn ăn, chân đột nhiên đá một cái bàn.

 

Phó Tinh Chu đột nhiên về phía Ôn Sương.

 

Ôn Sương hiệu cho Phó Tinh Chu.

 

[Nhà họ Vương bỏ t.h.u.ố.c mê đồ ăn, ăn thì chắc thằng ba cũng sẽ ăn !]

 

Phó Tinh Chu vội vàng đặt đũa xuống, giả vờ sờ bụng: “Kỳ lạ, hôm nay vẫn còn no, đói chút nào.”

 

Ôn Sương: “Chị cũng đói.”

 

Ôn Nhạc Dao và Dạ Tư Lễ về phía hai , trong mắt đều lộ vẻ khó hiểu.

 

Ôn Nhạc Dao gắp một miếng thức ăn, ăn một cách ngon lành: “Đồ ăn nhà nông ngon thật, Ôn Sương, cô chê đấy chứ?”

 

— Trời ơi, Ôn Sương khó tính quá, ông bà Vương bận rộn trong bếp hơn một giờ, cô ăn một miếng nào.

 

— Phó Tinh Chu cũng , tiền là thể xem thường nhà quê ?

 

— Hai thật khiến phản cảm!

 

— Nếu chê cơm nhà nông, còn đến tham gia chương trình mạo hiểm nơi hoang dã gì?

 

Ông bà Vương thấy Ôn Sương và Phó Tinh Chu ăn cơm, hai liếc .

 

Họ ăn cũng , bọn họ còn chiêu .

 

, tối nay ai thể hỏng kế hoạch của họ.

 

Buổi tối, cha Phó, Ôn Sương, Phó Tinh Chu bốn ngủ chung một phòng.

 

Không giường, bốn đều ngủ đất.

 

Khi đêm khuya tĩnh lặng, Ôn Sương hạ giọng với mấy : “Mau, lấy khăn lông che miệng và mũi .”

 

Ôn Sương dứt lời, từ ngoài cửa sổ những làn khói mờ nhạt bay .

 

Qua vài phút, một bóng lén lút ngoài cửa sổ, nương theo ánh trăng trong phòng.

 

Thấy mấy trong phòng đều ngủ, gã hiệu cho bên cạnh: “Xong .”

 

Ông bà Vương trở về phòng của . Bà Vương chút căng thẳng quanh: “Thật kế hoạch của chúng thể đợi họ xong chương trình hãy tiến hành, như chút quá mạo hiểm!”

 

“Cha , kế hoạch thể dời ngày , tối nay tiến hành!” Vương Mãn Phúc xoa hai tay, nhớ đến khuôn mặt xinh thanh thuần của Tiểu Thảo, lòng ngứa ngáy chịu nổi.

 

Ông Vương chau mày, trầm mặc một lát, đó ông cầm lấy tẩu t.h.u.ố.c gõ gõ: “Tiểu Thảo lớn thành một cô gái , đều đang chờ để "nếm thử", tiền cũng sớm đưa cho chúng . Bây giờ trong thôn chỉ nhà chúng nhà lầu, cũng chỉ trông chờ việc Tiểu Thảo kiếm tiền…”

 

“Chaa sai, , cũng đừng mềm lòng nữa. Dù con cũng là đầu tiên!”

 

Vương Mãn Phúc sờ lên vết thương mặt ch.ó đen cắn, âm thầm thề, nhất định trả thù lên Tiểu Thảo.

 

Bà Vương nghĩ đến việc nhà sắp nhà lầu, bà còn do dự nữa: “Được, bây giờ sẽ cho Tiểu Thảo uống thuốc.”

 

Khi bà Vương mở cửa, Ôn Sương lập tức kéo Phó Tinh Chu rời .

 

Phó Tinh Chu tức giận đến mức gân xanh trán giật lên: “Mẹ kiếp, đây là cái loại gia đình ma quỷ gì ? Họ còn là ? Tiểu Thảo mới lớn từng nào, dám xem con bé là công cụ kiếm tiền? Còn cái gã Vương Mãn Phúc đó—”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

“Suỵt, em nhỏ tiếng thôi!”

 

Sắc mặt Phó Tinh Chu xanh mét : “Chị dâu, Tiểu Hắc những kẻ cặn bã đó bắt nạt Tiểu Thảo, nên mới c.ắ.n ?”

 

Rõ ràng như bà Vương là nó nổi điên c.ắ.n bừa!

 

Ôn Sương gật đầu: “Mấy ngày , Vương Mãn Phúc định sàm sỡ Tiểu Thảo, Tiểu Hắc vì bảo vệ Tiểu Thảo nên c.ắ.n mặt . Còn mấy trong thôn cắn, đều là những kẻ nhân cơ hội chiếm tiện nghi của Tiểu Thảo.”

 

“Chị dâu, nhất định cứu Tiểu Thảo khỏi hang ổ của quỷ!”

 

Đôi mắt Ôn Sương híp , cô thì thầm tai Phó Tinh Chu vài câu. Phó Tinh Chu , đôi mắt đào hoa lập tức sáng lên: “Ý , em ngay—”

 

 

Loading...