Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 118: Sụp đổ! Tại sao người chịu khổ lại là mình?

Cập nhật lúc: 2026-05-20 01:48:06
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bà Vương phòng của Tiểu Thảo.

 

Mấy ngày gần đây, việc Tiểu Hắc qua đời Tiểu Thảo ngủ yên.

 

Cô bé quá nhớ Tiểu Hắc.

 

Nhìn thấy bà Vương, Tiểu Thảo tức giận lưng , thấy kẻ đ.á.n.h c.h.ế.t Tiểu Hắc.

 

Bà Vương đến mặt Tiểu Thảo, gương mặt hiền từ : “Tiểu Thảo, hôm đó Tiểu Hắc c.ắ.n thương chú út của con, trong thôn còn mấy c.ắ.n nữa, đều đến nhà chúng đòi bồi thường. Ông và bà thể quyết định đ.á.n.h c.h.ế.t Tiểu Hắc, con đừng oán hận ông bà.”

 

Bà Vương khuôn mặt xinh thanh thuần của Tiểu Thảo, bà nhẹ nhàng sờ sờ: “Qua nửa đêm là đến sinh nhật con , Tiểu Thảo nhà chúng là một cô gái lớn. Con xem bà chuẩn gì cho con ?”

 

Bà Vương lấy một chiếc váy xinh và một chiếc kẹp tóc trang sức: “Bà dùng tiền dành dụm mấy tháng để mua cho Tiểu Thảo một chiếc váy xinh .”

 

Chiếc váy màu hồng phấn, phần viền váy còn thêu những bông hoa nhỏ tinh xảo, ánh đèn trông vô cùng xinh .

 

Tiểu Thảo lớn đến 18 tuổi, đây là đầu tiên cô bé thấy một chiếc váy như .

 

Ngay lúc cô bé đang kinh ngạc, bà Vương bưng đến một chiếc bánh kem và một ly Coca.

 

“Tiểu Thảo, sinh nhật vui vẻ! Ông bà sẽ đối với con, con hãy tha thứ cho ông bà !”

 

Tiểu Thảo là một đứa trẻ đơn thuần và lương thiện. Dù từ nhỏ ông bà đối xử với cô bé, cha quanh năm xa, cô bé thường xuyên trong thôn bắt nạt, nhưng cô bé vẫn khao khát tình và sự ấm áp.

 

Sự quan tâm nhỏ nhoi của bà nội cũng đủ cô bé vô cùng cảm động.

 

bà ơi, Tiểu Hắc về nữa…”

 

Bà Vương kiên nhẫn an ủi: “Nếu Tiểu Thảo thích chó, mang cho con một con khác.”

 

Tiểu Thảo lắc đầu, nước mắt lưng tròng: “ đó là Tiểu Hắc.”

 

“Tiểu Hắc c.h.ế.t , con cũng đừng quá đau lòng. Ngày mai bà sẽ lên núi chôn cất Tiểu Hắc giúp con. Con ăn bánh kem , thổi nến, lớn thành một cô gái thì vui vẻ, hiểu chuyện hơn một chút.”

 

Dưới sự khuyên giải của bà Vương, Tiểu Thảo ăn một miếng bánh kem.

 

Đây là đầu tiên từ khi lớn lên cô bé ăn bánh kem.

 

Trước đây thấy những cô bé trạc tuổi trong thôn ăn bánh kem, cô bé vô cùng ghen tị.

 

Tối nay cuối cùng cô bé cũng ăn bánh kem.

 

“Bà ơi, ngọt quá.” Đôi mắt ảm đạm của Tiểu Thảo sáng lên vài phần.

 

Trong mắt bà Vương thoáng qua một tia khinh thường và lạnh: “Uống thêm một ngụm Coca , con thích uống Coca nhất ?”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Tiểu Thảo vội vàng uống một ngụm: “Ngon quá ạ.”

 

“Ngon thì uống hết !”

 

Nhìn thấy Tiểu Thảo uống hết một ly Coca, bà Vương rời khỏi phòng.

 

Ông Vương đang chờ ở trong sân, thấy bà Vương , ông hỏi: “Uống hết chứ?”

 

“Uống , con bé ngốc đó còn tưởng chúng bắt đầu đối với nó!” Nói xong, bà quanh bốn phía: "Ông thông báo cho những đó ở bên ngoài chờ ? Mãn Phúc , thấy bóng dáng nó?”

 

“Mãn Phúc chắc là chờ nổi, .” Ông Vương lệnh cho bà Vương: "Lát nữa tính toán thời gian cho kỹ, quá giờ là thu thêm phí.”

 

Trong mắt bà Vương tràn đầy sự tính toán và khôn khéo: “Còn cần ông nhắc ?”

 

“Mỗi đêm cần sắp xếp nhiều , mười . Tối nay để họ "nếm thử" , đợi những trong thành xong chương trình hãy sắp xếp tiếp. Đừng mỗi ngày, để tránh chuyện bại lộ!”

 

Bà Vương gật đầu: “Biết .”

 

Tối nay mười , mỗi đều trả hơn một nghìn đồng, họ mới dám mạo hiểm như .

 

Đợi khi "nếm thử" xong, trong thôn sẽ trả nhiều tiền như nữa!

 

 

Bà Vương và ông Vương gần như thức trắng đêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-118-sup-do-tai-sao-nguoi-chiu-kho-lai-la-minh.html.]

 

Khi trời sắp tờ mờ sáng, hai thấy mười vẫn , khỏi mừng lo.

 

Mừng là, mười đều quá giờ.

 

Họ thể thu thêm một khoản tiền.

 

Lo là họ vẫn , lát nữa những trong thành chương trình đều dậy .

 

“Ông ơi, chúng phòng Tiểu Thảo xem , bảo những đó mau thôi!”

 

Ông bà Vương phòng Tiểu Thảo, hai đẩy cửa , lén lút trong.

 

Vừa , chín bên trong đang la liệt đất, ngủ ?

 

Hai vợ chồng già liếc lên giường, một vẫn xong việc, đang…

 

“Trời sắp sáng , mau hết , nữa là phát hiện bây giờ!”

 

Bà Vương trực tiếp thúc giục: “Mau dậy hết , trả tiền quá giờ cho chúng …”

 

Bà Vương trực tiếp đến kéo giường, kết quả, kéo mới phát hiện đè là Tiểu Thảo, mà là Vương Mãn Phúc!

 

“A!!!”

 

Bà Vương sợ đến mức ngã phịch xuống đất.

 

Cả Vương Mãn Phúc tả tơi, những trong phòng mê hoặc gì, ai phát hiện điều bất thường.

 

Tiếng hét của bà Vương những trong phòng cũng từ từ tỉnh .

 

Nhìn thấy mà tối qua họ "nếm thử" là Tiểu Thảo, mà là Vương Mãn Phúc hơn bốn mươi tuổi, ai nấy đều tức giận đến mặt đỏ tía tai.

 

“Ông Vương, bà Vương, hai thu tiền mà việc. Chúng rõ ràng là Tiểu Thảo, tại là Vương Mãn Phúc còn lớn tuổi hơn chúng ?”

 

Thậm chí còn ghê tởm đến mức nôn khan!

 

Bà Vương và ông Vương như sét đ.á.n.h trúng, trợn to hai mắt, sắc mặt tái nhợt, đôi môi ngừng run rẩy.

 

Tại, tại Tiểu Thảo biến thành Mãn Phúc?

 

Vương Mãn Phúc cũng dần dần tỉnh táo . Sau khi tỉnh táo, che lấy mông, gương mặt vặn vẹo gào lên.

 

“Cha , con đau quá, Tiểu Thảo , con đến để hưởng thụ, tại chịu khổ là con, oa oa oa, đau quá…”

 

Ông Vương là phản ứng đầu tiên. Ông nhớ đến những trong thành chương trình vẫn còn ở trong nhà, vội vàng bảo những trong phòng im miệng: “Mau đừng nữa, chuyện sẽ điều tra rõ, tiên hãy nhịn một chút, đợi những trong thành hãy —”

 

Lời của ông Vương còn dứt, một giọng lạnh lùng đột nhiên truyền đến: “Ngày tận thế của các đến .”

 

Ông Vương và bà Vương đột nhiên đầu , về phía Ôn Sương, Phó Tinh Chu, cha Phó ở cửa từ khi nào, cùng với chiếc camera đang , tất cả đều hoảng sợ trợn to mắt.

 

Người phim hiểu rõ ngọn ngành, hét lên vài tiếng “vãi”: “Khó trách tối qua Ôn Sương ở đây, thì gia đình độc ác đến !”

 

Ôn Sương đầu về phía Phó Tinh Chu: “Vương Đại Sơn về ?”

 

Phó Tinh Chu gật đầu: “Tối qua em cho đưa Vương Đại Sơn về ngay trong đêm .”

 

Vương Đại Sơn là chaa của Tiểu Thảo, cũng là con trai cả của ông bà Vương.

 

“Cha , tối qua hai định để Tiểu Thảo tiếp khách ?” Vương Đại Sơn xông nhà, ông mới 50 tuổi mà trông còn già hơn cả ông Vương.

 

Khuôn mặt đen sạm thô ráp, những nếp nhăn sâu ghi những năm tháng lao động vất vả bên ngoài.

 

Trên ông mặc một chiếc áo vải giặt đến bạc màu, còn dính xi măng, đôi giày chân cũng rách hai lỗ.

 

Nhìn thấy Vương Đại Sơn đột nhiên trở về, ông bà Vương sững sờ, nhưng nhanh, hai hồn.

 

Bà Vương phịch xuống đất, lóc t.h.ả.m thiết: “Đại Sơn, con về đúng lúc lắm, em trai con hãm hại chịu khổ, chắc chắn là do mấy thành phố giở trò quỷ. Mau đuổi những ngoài, đừng tưởng họ bỏ mấy đồng tiền bẩn thỉu chương trình ở thôn chúng thể càn!”

 

 

 

 

Loading...