Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 120: Sự thật được phơi bày, kinh hoàng phát hiện hài cốt
Cập nhật lúc: 2026-05-20 01:48:08
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lời của Ôn Sương sắc mặt của bà Vương và ông Vương lập tức căng , ánh mắt như những lưỡi d.a.o sắc bén b.ắ.n về phía Ôn Sương.
Những khác trong phòng cũng đồng loạt về phía Ôn Sương, ánh mắt mang theo sự cảnh giác và lạnh lẽo.
Vương Đại Sơn nhớ đến của Tiểu Thảo, khuôn mặt ngăm đen của ông đỏ bừng lên như một con thú chọc giận, tức giận mắng: “Đừng nhắc đến con mụ đàn bà thối tha đó!”
Mẹ của Tiểu Thảo là một phụ nữ lang thang mà Vương Đại Sơn nhặt khi thuê bên ngoài.
Bà bệnh động kinh, lúc bình thường thì bình thường, lúc bình thường thì như điên.
Vương Đại Sơn thấy bà đáng thương, mỗi ngày đều đến gầm cầu để đưa đồ ăn cho bà.
Sau bà cứ thích theo ông , ông , bà theo đó.
Vương Đại Sơn nhà nghèo, ông định tìm vợ, nhưng ông thế nào cũng thể bỏ rơi của Tiểu Thảo.
Mẹ của Tiểu Thảo ông là đàn ông lương thiện và thật thà nhất mà bà từng gặp, bà ở bên ông , dù cùng ăn cỏ ăn trấu.
Mẹ của Tiểu Thảo theo Vương Đại Sơn việc công trường một năm, lẽ ở bên lâu ngày, Vương Đại Sơn cũng tình cảm với bà.
Sau khi hai ở bên , nhanh t.h.a.i Tiểu Thảo.
Vương Đại Sơn của Tiểu Thảo theo ông chịu khổ công trường, ông liền đưa của Tiểu Thảo về thôn Vương Gia.
Ông giao của Tiểu Thảo cho cha chăm sóc, còn thì tiếp tục ngoài thuê, đợi đến khi của Tiểu Thảo sinh con mới trở về.
Mấy tháng , của Tiểu Thảo sinh Tiểu Thảo. Vương Đại Sơn vô cùng vui mừng vì con gái. Lần đầu tiên ông đưa bộ tiền kiếm cho cha , mà lấy 3000 đồng để mua cho của Tiểu Thảo một chiếc vòng cổ vàng.
Mẹ của Tiểu Thảo cũng vui. Khi đó, Vương Đại Sơn cảm thấy những ngày tháng ngày càng hy vọng.
Sau khi của Tiểu Thảo ở cữ xong, Vương Đại Sơn một nữa ngoài thuê.
Cha hứa với ông , sẽ chăm sóc cho của Tiểu Thảo và Tiểu Thảo.
đợi đến cuối năm khi trở về, cha cho ông , của Tiểu Thảo ngoại tình và bỏ theo trai!
Người trong thôn tất cả đều thể chứng, của Tiểu Thảo quả thật bỏ cùng một đàn ông mà họ quen .
Nếu chỉ cha thấy, ông lẽ còn nghi ngờ, nhưng cả thôn đều thể chứng.
Không thể nào cả thôn đều lừa ông !
Mấy năm nay ông trở nên già nua, tiều tụy, là vì ông thường xuyên nhớ đến của Tiểu Thảo, mất ngủ yên.
Ông hận bà, nhưng ông cũng yêu bà!
“Bà phản bội , bà bỏ theo khác, mang đến cho một tổn thương lớn. Đời , nhắc bà nữa!”
Vương Đại Sơn hai tay nắm chặt thành quyền, khớp xương vì dùng sức mà trắng bệch. Hốc mắt ông đỏ hoe trừng mắt Ôn Sương, phảng phất như giây tiếp theo sẽ xông lên đ.ấ.m cô một quyền.
Ôn Sương chỉ một cây đào ở sân : “Hài cốt của Tiểu Thảo, chính là ở đó!”
Lời của Ôn Sương dứt, trường im phăng phắc.
Mọi đều thể tin nổi mà về phía Ôn Sương.
Đặc biệt là Vương Đại Sơn, ông Vương và bà Vương, sắc mặt mấy biến đổi muôn vàn.
“Cô là một ngoài, tư cách gì ở đây bậy bạ. Mau, mau đuổi những ngoài—” Bà Vương tức giận thể kiềm chế, giơ nanh múa vuốt lao về phía Ôn Sương.
Ôn Sương móc một lá Định Thân Phù, cô tùy tay ném qua, ngay khoảnh khắc câu thần chú vang lên, bà Vương định tại chỗ.
“Vương Đại Sơn, cổ của ông đeo một chiếc vòng cổ vàng, ông lôi xem thử, là chiếc mà năm đó ông tặng cho của Tiểu Thảo ?”
Trong mắt bà Vương hiện lên sự sợ hãi và hoảng loạn: “Đại Sơn, con đừng nó bậy, thấy nó chính là một con yêu quái!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-120-su-that-duoc-phoi-bay-kinh-hoang-phat-hien-hai-cot.html.]
Nếu cô ném một lá bùa qua đây mà bà thể cử động ?
Vương Đại Sơn lật cổ áo của bà Vương, nhưng Tiểu Thảo đang nép trong lòng Ôn Sương, lấy dũng khí, cô bé lao đến mặt bà Vương, một tay kéo cổ áo bà .
Một chiếc vòng cổ vàng đột nhiên hiện mắt .
Mặt trang sức của chiếc vòng cổ là một đóa hoa lan, là do của Tiểu Thảo tự chọn năm đó, vì của Tiểu Thảo bà thích hoa lan.
Vương Đại Sơn thấy chiếc vòng cổ vàng của Tiểu Thảo quả nhiên đang ở cổ , trong mắt ông lộ vẻ thể tin nổi: “Mẹ, tại chiếc vòng cổ vàng của Tiểu Thảo ở ?”
“Đại, Đại Sơn, của Tiểu Thảo năm đó bỏ theo trai, nó quên mang theo chiếc vòng cổ …”
Ôn Sương trực tiếp lạnh giọng ngắt lời bà Vương: “Bà già dưa muối chua loét , mau câm miệng . Bà đây thật dùng một con d.a.o phay c.h.é.m bà. Mẹ của Tiểu Thảo rõ ràng bỏ theo trai, mà là các hành hạ đến c.h.ế.t!”
[Mẹ của Tiểu Thảo tuy bệnh động kinh, nhưng khi sủa sang một chút, trông vẫn xinh . Sau khi ở cữ xong, và Vương Đại Sơn thuê, bà định sẽ chăm sóc con cái thật , hiếu thảo với cha chồng.]
[ ai ngờ, Vương Mãn Phúc thành hôn để ý đến bà. Nhân lúc Vương Đại Sơn ở nhà, Vương Mãn Phúc cưỡng h.i.ế.p bà.]
[Mẹ của Tiểu Thảo vô cùng đau khổ, bà tìm cha chồng để lý lẽ, kết quả cha chồng mắng bà giữ phụ đạo, còn trói bà , xem bà như một công cụ kiếm tiền.]
[Mười đồng một , của Tiểu Thảo sống bằng c.h.ế.t. Nơi đây là núi lớn, bà vốn thể trốn thoát. Có mấy còn chạy khỏi đỉnh núi bắt , đó đ.á.n.h đập dã man, tiếp nhiều khách hơn.]
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[Chưa đầy nửa năm, của Tiểu Thảo hành hạ đến c.h.ế.t. Ông Vương và bà Vương xem bà như phân bón chôn gốc cây đào.]
Phó Tinh Chu, cha Phó , kinh hãi phẫn nộ.
Ông Vương, bà Vương, Vương Mãn Phúc, và cả những đàn ông trong thôn Vương Gia hành hạ của Tiểu Thảo, còn là ?
Đây là một thôn làng ma quỷ ăn thịt nhả xương!
“Các ghi hình thì cứ ghi hình cho đàng hoàng, đừng xen chuyện của khác, nếu sẽ cho các khỏi thôn Vương Gia!” Ông Vương ném tẩu t.h.u.ố.c xuống đất, ông liếc mắt hiệu cho mười đàn ông trong phòng: "Người phụ nữ lời yêu ma mê hoặc lòng , cho cô một bài học, xem cô còn dám bậy nữa !”
Mười đàn ông nhanh chóng vây quanh nhóm Ôn Sương.
Trong khí tràn ngập một luồng khí thế căng thẳng.
lúc , Ôn Nhạc Dao đưa ban tổ chức chương trình đến.
Ống kính livestream quét đến cảnh .
“Ôn Sương, tối qua ông bà Vương chiêu đãi chúng , cô còn chọc giận họ? Cô mau xin họ , đừng ảnh hưởng đến việc chương trình.” Ôn Nhạc Dao giả vờ khuyên nhủ, trong lòng cô thật vui như mở hội.
Ôn Sương càng gây chuyện thị phi, càng khiến khán giả phản cảm.
Quả nhiên, màn hình livestream bùng nổ.
— Sáng sớm tinh mơ, Ôn Sương gì , cãi với những dân quê mùa chất phác?
— Ôn Sương là quá nổi tiếng ?
— Sao cảm thấy những trong thôn đều kỳ quái? Ánh mắt họ về phía Ôn Sương rõ ràng sát khí.
— Kết hợp với chuyện ngày hôm qua mà xem, Ôn Sương chắc sẽ vô duyên vô cớ gây xung đột với dân trong thôn ? Chắc chắn điều gì đó mờ ám!
lúc , giọng của Phó Tinh Chu và phim truyền đến: “Đào , gốc cây đào ở sân , quả nhiên một bộ hài cốt!”
Trên màn hình livestream: "???"
Cái gì, hài cốt?
Sáng sớm kích thích như ?