Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 125: Hòa giải! Lời đáp lại ngọt ngào

Cập nhật lúc: 2026-05-20 01:48:14
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Bắc Thần , bằng chứng sắt đá, thể nào biện minh nữa.

 

Trong lòng tràn đầy sự tuyệt vọng và cam lòng.

 

Hắn cứ ngỡ kế hoạch của hảo một kẽ hở, quyền lực của Chu thị nắm chắc trong tay, tài phú, địa vị, vinh quang, đều sẽ thuộc về .

 

những kế hoạch hảo mà vạch trong đầu, cứ như chọc thủng một cách phũ phàng và tàn nhẫn.

 

Công dã tràng, hơn nữa còn sẽ bắt tù.

 

Tại ?

 

Tại chứ?

 

Chu Kinh Mặc là thần , tại thể thấu kế hoạch chặt chẽ như của ?

 

“Chuyện của Tô Nhu dẫn đến việc em và Phó Tang Du chia tay, em đau lòng, rõ ràng là giả. Tại em vẫn thể phân tâm tra kế hoạch ám hại của ? Chẳng lẽ, em yêu Phó Tang Du, tâm tư cũng đặt ?”

 

Khuôn mặt tuấn tú thanh quý của Chu Kinh Mặc lạnh nhạt, Chu Bắc Thần đang ngã đất, ánh mắt như lưỡi d.a.o sắc bén: “Tô Nhu cũng là một quân cờ trong kế hoạch của ? Anh để cô tìm cách phá hoại tình cảm của và Tang Du, vì quan tâm đến Tang Du đến mức nào!”

 

Đêm đó, suýt nữa nhận nhầm Tô Nhu là Tang Du. Tang Du đột nhiên xuất hiện, những lời tin , trái tim như kim châm.

 

Anh thẹn quá hóa giận, tức giận đến mức cưỡng hôn Tang Du.

 

Cũng chính lúc đó, Tang Du lén nắm lấy tay , nhét một tờ giấy lòng bàn tay .

 

Trên tờ giấy : Chị dâu em , cả mua chuộc phi công của để ám hại . Em chỉ đang diễn kịch thôi.

 

Vừa cách đây một thời gian, việc kiểm toán trong công ty của gặp trở ngại.

 

Thế là tương kế tựu kế, giả vờ chia tay với Phó Tang Du, đau lòng tìm cô, đó tung tin máy bay rơi.

 

Một là để xác thực âm mưu ám hại của Chu Bắc Thần, hai là để bắt những kẻ nào trong tập đoàn sẽ lộ sơ hở thời khắc mấu chốt.

 

Quả nhiên, những kẻ ngày thường bằng mặt bằng lòng với , gây trở ngại cho việc kiểm toán của , đều theo Chu Bắc Thần đến đây đoạt quyền.

 

“Các bỏ qua một điều, tình cảm của và Tang Du mong manh dễ vỡ như các tưởng tượng !”

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

Nói xong, Chu Kinh Mặc lấy một tập tài liệu, mắt phượng sắc bén quét về phía cha của Tô Nhu: “Tô Hải, ông lợi dụng chức vụ, ăn hoa hồng trong các dự án, tự tham ô công quỹ để đầu tư cá nhân. Ông Chu Bắc Thần nắm điểm yếu, định để con gái ông quyến rũ , hủy hoại danh tiếng của . Đây là bằng chứng!”

 

Ngay đó, Chu Kinh Mặc ném vài tập tài liệu, tất cả đều là bằng chứng phạm tội tham ô công quỹ của vài vị quản lý cấp cao và cổ đông theo Chu Bắc Thần.

 

“Bắc Thần, con thật sự chúng quá thất vọng .” Bà Chu lau nước mắt, trong mắt tràn đầy sự thất vọng và đau lòng.

 

Ông Chu lấy điện thoại , gọi điện báo cảnh sát.

 

Chu Bắc Thần thể thoát , hốc mắt đỏ hoe, như phát điên mà ha hả: “Hai luôn miệng xem như con ruột, nhưng khi hai lập di chúc năm ngoái, lén hai định giao quyền công ty cho Chu Kinh Mặc xử lý. Tài năng kinh doanh của quả thật bằng Chu Kinh Mặc, nhưng bất tài đến ? Mấy năm nay, vì cái nhà , vì công ty, chẳng lẽ đóng góp gì ? Tại hai để bộ tài sản cho Chu Kinh Mặc!”

 

Bà Chu kinh ngạc về phía Chu Bắc Thần, hốc mắt bà đỏ hoe : “Bắc Thần, con lén chúng lập di chúc, con chỉ mấy câu đầu, những lời đó của cha con và , con một chữ cũng ?”

 

“Năng lực kinh doanh và quản lý của con bằng Kinh Mặc, chúng giao công ty cho Kinh Mặc xử lý, nhưng chúng cũng để cho con 15% cổ phần, còn để tất cả bất động sản, quỹ trong nhà cho con. Tỷ lệ tài sản của con và Kinh Mặc là ngang .”

 

Chu Bắc Thần trợn to mắt, thể tin nổi mà ông bà Chu: “Sao thể?”

 

Hắn cứ ngỡ cha để cho bất cứ thứ gì, bao giờ ngờ rằng, họ để cho một phần tài sản gần bằng Chu Kinh Mặc!

 

Sự phẫn nộ và cam lòng ban đầu, lập tức sự hối hận và dằn vặt vô tận nuốt chửng.

 

Nếu tham lam như , lợi ích che mờ mắt, lẽ những chuyện thể cứu vãn!

 

“Cha , Kinh Mặc, con sai , cầu xin hãy cho con một cơ hội nữa—” Chu Bắc Thần khuỵu hai gối xuống, quỳ lạy.

 

Ông Chu gọi xong điện thoại báo cảnh sát, sắc mặt ông lạnh lùng : “Bắc Thần, nếu con hại đến tính mạng của Kinh Mặc, chúng lẽ còn cho con một cơ hội. Chỉ là con sai quá . Nếu Kinh Mặc dùng thủ đoạn tương tự để hại con, chúng cũng sẽ bao che!”

 

Sau khi cảnh sát đến, đưa Chu Bắc Thần đang lóc t.h.ả.m thiết, cùng với mấy vị cổ đông và quản lý cấp cao .

 

Bà Chu lau nước mắt, bà kéo tay Chu Kinh Mặc, để xuống bên cạnh: “Kinh Mặc, thật là hữu kinh vô hiểm. Con thấy tin tức con gặp chuyện, sợ hãi và lo lắng đến mức nào . Sao con với cha một tiếng?”

 

Sắc mặt Chu Kinh Mặc trầm trọng : “Con bao giờ nghi ngờ cả. Là Tang Du với con, chị dâu của cô tính con gần đây một kiếp nạn, bảo con cẩn thận cả và phi công bên cạnh.”

 

“Chị dâu của Du Du thật sự giúp chúng quá nhiều. Lần Điềm Điềm thể nhận Du Du, con và Du Du giải trừ hiểu lầm, cũng là nhờ chị dâu của cô . Chúng nhất định cảm ơn cho .”

 

Chu Kinh Mặc gật đầu: “Con thế nào mà .”

 

 

Buổi chiều.

 

Chu Kinh Mặc đến Phó gia, đưa cho Ôn Sương một tấm séc trống, để Ôn Sương tùy ý điền tiền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-125-hoa-giai-loi-dap-lai-ngot-ngao.html.]

 

Ôn Sương trả tấm séc cho Chu Kinh Mặc: “Chúng một nhà, cần khách sáo như . Thật thể vượt qua kiếp nạn , là nhờ sự tin tưởng của Tang Du dành cho .”

 

Trước khi Ôn Sương nhắc nhở Tang Du, cô hỏi Tang Du một câu.

 

Dù Chu Kinh Mặc gì, cô tin tưởng một trăm phần trăm ?

 

Tang Du bất kỳ sự do dự nào liền gật đầu.

 

Dù cô trải qua một cuộc hôn nhân thất bại, mất niềm tin đàn ông, nhưng Chu Kinh Mặc khác.

 

Khi giao tiếp với cô, ánh mắt luôn thâm tình và chuyên chú, phảng phất như cô chính là quan trọng nhất trong thế giới của .

 

Khi cô bệnh cảm, sẽ thức trắng đêm chăm sóc cô.

 

Sự dịu dàng và chu đáo của lòng cô gợn sóng.

 

, cô thấy một tia qua loa giả dối nào, là hai loại khác với Tiêu Cảnh Ngạn.

 

Chu Kinh Mặc dùng tấm lòng chân thành của , từng chút một khâu những niềm tin tan vỡ, để cô một nữa cảm nhận tình yêu và sự ấm áp.

 

“Nếu Tang Du kiên định tin tưởng , phối hợp với diễn vở kịch , để trai nghĩ lầm là thật sự xảy chuyện, cũng sẽ thể giải quyết khủng hoảng một cách thuận lợi như . Chỉ cần hai tin tưởng lẫn , yêu thương , sẽ còn những khúc mắc như nữa.”

 

Chu Kinh Mặc đầu về phía Phó Tang Du, bàn tay to thon dài, trắng nõn, nắm chặt lấy tay cô.

 

“Du Du, cảm ơn em.”

 

Phó Tang Du e thẹn liếc Chu Kinh Mặc một cái, đó nắm bàn tay to của .

 

Mẹ Phó và Ôn Sương thấy cảnh tượng , trong mắt đều lộ nụ của một .

 

“Mẹ, chị dâu, hôm nay thể phiền hai đón Điềm Điềm ạ, con cùng Kinh Mặc ngoài hẹn hò.”

 

Mẹ Phó và Ôn Sương hẹn mà cùng gật đầu: “Không thành vấn đề.”

 

 

Chu Kinh Mặc đưa Phó Tang Du ngoài ăn tối ánh nến, Phó Tang Du lắc đầu: “Chúng tự !”

 

“Được.”

 

Hai lái xe đến siêu thị lầu căn hộ của Chu Kinh Mặc.

 

Mua đồ ăn xong, lúc tính tiền, Phó Tang Du đến bên cạnh quầy thu ngân, lén lút cầm một chiếc hộp vuông.

 

“Du Du, em mua gì ?”

 

Phó Tang Du chút mặt đỏ tai hồng, cô đưa chiếc hộp giấu lưng cho Chu Kinh Mặc xem: “Em… mua cái .”

 

Yết hầu Chu Kinh Mặc trượt lên xuống, khẽ ho một tiếng: “Cái size nhỏ.”

 

“A?” Mặt Phó Tang Du càng đỏ hơn: "Em, em size của .”

 

Đêm đó 5 năm , cô và quan hệ mật, cả hai đều quá tỉnh táo, vốn nhớ rõ tình hình cụ thể.

 

Chu Kinh Mặc đặt chiếc hộp vuông tay Phó Tang Du trở kệ. Phó Tang Du thấy đổi size lớn hơn để mua, n.g.ự.c cô khỏi khẽ thắt .

 

Anh… ?

 

Sau khi mua đồ xong, cho đến khi lên lầu, Phó Tang Du đều chút buồn bã.

 

Chu Kinh Mặc mở cửa căn hộ, đặt túi đồ mua sắm trong, đó kéo Phó Tang Du đang thất thần huyền quan, đẩy cô lên tủ.

 

Phó Tang Du ngước hàng mi dài lên về phía : “Chúng nấu cơm … Ưm!”

 

Lời còn dứt, cúi đầu, hôn mạnh lên môi cô.

 

Phó Tang Du giơ hai tay lên đẩy n.g.ự.c : “Không ?”

 

Yết hầu gợi cảm của Chu Kinh Mặc khẽ trượt lên xuống, đôi mắt u ám sâu thẳm: “Ai ?”

 

“Anh mua… bao.”

 

Yết hầu của Chu Kinh Mặc phát tiếng gợi cảm: “Bảo bối, sớm chuẩn , ở trong ngăn kéo phòng ngủ chính. Anh vẫn luôn chờ em sẵn sàng.”

 

Tâm trạng của Phó Tang Du từ u ám chuyển sang nắng ráo: “Thật ?”

 

Chu Kinh Mặc khẽ “ừ” một tiếng: “Vậy, em sẵn sàng ?”

 

Phó Tang Du trực tiếp trả lời , mà nhón chân lên, chủ động hôn lên đôi môi đỏ gợi cảm của

Loading...