Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 143: Sốc! Lại gặp được cố nhân ngàn năm trước
Cập nhật lúc: 2026-05-29 08:46:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Sương một bên ôm Phó Tư Hành về phía phòng việc của bác sĩ, một bên cúi mắt về phía : “Anh vả mặt !”
[Làm đây, vẫn còn nhớ như in câu đầu tiên với khi mới xuyên đến thế giới .]
[Ôn Sương, dù c.h.ế.t, cũng sẽ chạm cô dù chỉ là một đầu ngón tay !]
[Tên đàn ông khốn nạn, thương còn vả mặt! Có đau chứ?]
Phó Tư Hành: “…”
Anh lẽ nên mong chờ cô sẽ bất kỳ phản ứng nào.
Tình cảm của và cô hiện tại, thuần túy là tình yêu đơn phương của .
Anh trong lòng cô, lẽ cũng chỉ là một công cụ để kéo dài tuổi thọ.
“Dù vả mặt, cũng cho em , thích em…”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Ôn Sương hiếm khi ửng hồng nhàn nhạt: “Biết , đừng nữa.”
[Tên đàn ông khốn nạn rốt cuộc thích bao nhiêu ?]
[Người phụ nữ mạnh mẽ như cũng sắp ngại ngùng .]
Phó Tư Hành nhận Ôn Sương mặt đỏ, khóe môi nhếch lên một nụ mơ hồ.
Ôn Sương, tương lai của chúng còn dài.
Sau khi cha Phó và Phó Tang Du Phó Tư Hành xảy chuyện, lập tức chạy đến bệnh viện.
“Sương Sương, thằng cả chứ?” Mẹ Phó vẻ mặt vội vàng hỏi.
Ôn Sương lắc đầu: “Không ạ.”
Một giờ , Phó Tư Hành từ phòng phẫu thuật .
Chân trái của gãy, bó một lớp thạch cao dày.
“Mẹ chồng, ở bệnh viện chăm sóc , con việc ngoài một chuyến.”
Ôn Sương theo sự chỉ dẫn của Truy Tung Phù, đến một nhà xưởng bỏ hoang ở ngoại ô.
Cô ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc, là mùi của con mị ma dơi đó.
Có lẽ cảm nhận Ôn Sương đến gần, trong phòng tối của nhà xưởng đang chuẩn trốn thoát, Ôn Sương đột nhiên thuấn di một cái, xuất hiện mặt họ.
Ôn Sương về phía đàn ông mặc đạo bào đang đỡ con mị ma dơi, cô nheo mắt : “Ông chính là Hư Không đạo trưởng!”
Lâm Thiên Thiên biến thành quỷ nô, Kiều Mộng Oánh mua bùa đào hoa, tất cả đều là do Hư Không đạo trưởng âm thầm giở trò quỷ.
Nghe danh lâu, hôm nay cuối cùng cũng gặp mặt.
Ánh mắt Hư Không đạo trưởng hung ác trừng mắt Ôn Sương: “Mau tránh , nếu đừng trách khách sáo.”
Ánh mắt Ôn Sương lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh như băng: “Ai đối với ai khách sáo còn chắc . Nói, ai sai các đến g.i.ế.c chồng !”
Cô mở Thiên Nhãn, xuyên qua Hư Không đạo trưởng để rõ kẻ chủ mưu , nhưng cô chỉ thể thấy một đàn ông mặc áo đen, thể rõ trông như thế nào.
“Ngươi xứng !” Hư Không đạo trưởng niệm chú, đưa con mị ma dơi thuấn di, nhưng giây tiếp theo Ôn Sương đá bay một cái.
Ôn Sương rút thanh kiếm gỗ đào trong túi Càn Khôn , động tác dứt khoát c.h.é.m đứt cánh của con mị ma dơi.
“A!” Con mị ma dơi phát tiếng la hét t.h.ả.m thiết, nó trọng thương, còn sức đ.á.n.h trả: “Hư Không, mau đưa !”
Hư Không đạo trưởng xông tới, đưa con mị ma dơi thoát . Sắp đến gần, Ôn Sương liền dùng kiếm gỗ đào đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c nó.
“Dám động đến chồng của , kết cục chỉ c.h.ế.t!”
Con mị ma dơi la hét t.h.ả.m thiết một tiếng, thể trở nên hư ảo trong suốt, nhanh, nó hóa thành một làn khói đen biến mất trong khí.
“Ngươi g.i.ế.c nó?” Hư Không đạo trưởng giận dữ mắng một tiếng, ngay đó hình lắc lư, nhanh như tia chớp lao về phía Ôn Sương.
Ôn Sương phản ứng cực nhanh, cô nhanh chóng nghiêng , tránh đòn tấn công của Hư Không đạo trưởng, đồng thời giơ cánh tay lên, tụ tập linh lực, đ.á.n.h mạnh Hư Không đạo trưởng.
Hư Không đạo trưởng đ.á.n.h bay xa mấy mét. Sau khi định hình, bàn tay duỗi , một thanh trường kiếm xuất hiện trong tay .
Hai một nữa giao thủ.
Kiếm pháp của Hư Không đạo trưởng quỷ dị biến ảo, Ôn Sương vững vàng ứng đối. Đột nhiên, Hư Không đạo trưởng tung một chiêu giả, mũi kiếm sắc bén chỉ thẳng n.g.ự.c Ôn Sương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-143-soc-lai-gap-duoc-co-nhan-ngan-nam-truoc.html.]
Trong lòng Ôn Sương giật , hình mềm mại uốn , tránh đòn tấn công chí mạng .
Cùng lúc đó, là đối thủ của Ôn Sương, Hư Không đạo trưởng nhân cơ hội thuấn di bỏ chạy.
“Con nhóc thối, khuyên ngươi điều thì nên dừng , đừng phá hoại chuyện của chủ t.ử chúng nữa, nếu , đợi chủ t.ử chúng tay, ngươi sẽ c.h.ế.t thảm!”
Bàn tay cầm kiếm gỗ đào của Ôn Sương dùng sức siết chặt.
Cô ghét nhất là uy hiếp.
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Cô xem là ai lưng lấy mạng của cô và Phó Tư Hành?
Đương nhiên, khi trong bóng tối tìm đến cửa, cô tăng tốc độ nâng cao năng lực của !
Ôn Sương một nữa trở bệnh viện.
Khi đến cổng lớn, cô thấy một bé một đàn ông trẻ tuổi đẩy ngã xuống đất.
“Tuổi còn nhỏ bắt đầu lừa đảo, mau cút !”
Lòng bàn tay bé trầy da, c.ắ.n môi, hốc mắt đỏ hoe về phía đàn ông đang tức giận thể kiềm chế: “Cháu lừa !”
“Còn , nó tao đá mày bây giờ!” Người đàn ông giơ chân lên, định đá bé.
Thân hình bé rụt , đúng lúc , một bàn tay trắng nõn mềm mại đưa về phía .
Cậu bé ngẩng đầu lên, kinh ngạc về phía Ôn Sương đỡ dậy khỏi mặt đất.
Ngay khoảnh khắc Ôn Sương rõ khuôn mặt của bé, cô đột nhiên sững .
Mặt mày, đường nét của bé giống với t.ử duy nhất của cô ngàn năm , Lăng Thanh Dương, quả thực chính là phiên bản thu nhỏ của Lăng Thanh Dương.
Nhìn ánh mắt quật cường và trong veo của bé, trong lòng Ôn Sương trào một cảm giác thiết và quen thuộc lâu .
Thật giống như cô và quen từ lâu.
“Cậu bé, em bao nhiêu tuổi , tên là gì?”
Cậu bé Ôn Sương đến chút tự nhiên, nhưng vẫn lễ phép trả lời: “Em tên là Lăng Thanh Dương, năm nay mười tuổi.”
Lăng Thanh Dương?
Đến cả tên cũng giống hệt?
Chẳng lẽ bé là Lăng Thanh Dương chuyển thế đầu thai?
“Em nhận chị ?” Ôn Sương hỏi.
Lăng Thanh Dương lắc đầu: “Em quen chị.”
Ôn Sương như điều suy nghĩ gật đầu. Nếu bé là Lăng Thanh Dương đầu t.h.a.i chuyển thế, lẽ còn ký ức của kiếp .
“Em cho chị , tại đàn ông đó em là kẻ lừa đảo?”
Dù Lăng Thanh Dương quen Ôn Sương, nhưng ngay từ cái đầu tiên, cảm thấy một sự an tâm và thiết khó tả.
Lăng Thanh Dương chỉ chỉ phụ nữ trung niên bên cạnh đàn ông: “Em thấy bà một đứa trẻ sơ sinh đang , em bảo bà đến Thanh Dương Quán của chúng em thắp hương, thuận tiện mời sư phụ em tay giúp bà siêu độ cho đứa trẻ sơ sinh vai. Bà và đàn ông đó đều tin em, còn em là kẻ lừa đảo!”
Người đàn ông lời của Lăng Thanh Dương, tức giận sôi máu. Hắn về phía Ôn Sương, sắc mặt xanh mét : “Thưa cô, cô đến phân xử . và đến đây đón vợ sảy t.h.a.i xuất viện. Tên đạo sĩ nhỏ vai một đứa bé sơ sinh, còn bảo chúng đến Thanh Dương Quán thắp hương. Cậu rõ ràng là lừa tiền chúng ! Cái Thanh Dương Quán rách nát gì đó, đến cũng từng qua. Dù thắp hương cũng là đến Ngọc Minh Quán, nơi hương khói nghi ngút, cầu gì nấy!”
Trong lòng Ôn Sương kinh ngạc.
Thanh Dương Quán là do Lăng Thanh Dương sáng lập ngàn năm , để trảm yêu trừ ma, phù hộ chúng sinh.
Trước đây hương khói cường thịnh, danh tiếng truyền xa. Mỗi buổi sáng sớm, thềm đá đạo quán chen chúc đầy những thiện nam tín nữ đến thắp hương cầu phúc.
Sao bây giờ xuống dốc đến mức hỏi thăm?
“Cậu bé, em thể thấy đứa trẻ sơ sinh đang phụ nữ đó ?” Ôn Sương hỏi.
Lăng Thanh Dương gật đầu: “Em từ nhỏ thể thấy những thứ đó. Chị cũng thể thấy ?”
Ôn Sương nheo mắt liếc vong linh trẻ sơ sinh đang vai phụ nữ, ngay đó liếc con dâu trẻ tuổi bên cạnh bà mới sảy t.h.a.i bao lâu, lông mày thanh tú khẽ nhíu .
Vong linh trẻ sơ sinh đó chính là đứa bé mà con dâu trẻ tuổi sảy t.h.a.i mấy ngày !
Đứa bé đó là tự nhiên sảy thai, mà là—