Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 145: Ngây thơ đến cùng cực, tình duyên trắc trở

Cập nhật lúc: 2026-05-29 08:46:16
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Tuệ Tuệ thấy Ôn Sương bước , vẻ mặt giấu nổi nôn nóng, vội vàng tiến lên: “Cô là đại sư ? Xin hãy cho , sự thật đằng việc sinh non rốt cuộc là gì?”

 

Ôn Sương đưa mắt quan sát tướng mạo của Hứa Tuệ Tuệ. Đây là một phụ nữ quyết đoán, tài giỏi thương trường. trong chuyện tình cảm, dường như phần ngây ngô đến mức đáng thương.

 

“Nửa đêm ba ngày , cô xuống lầu uống nước, may trượt chân ngã, dẫn đến sinh non, ?”

 

Hứa Tuệ Tuệ chấn động tột cùng. Cô và Ôn Sương nay từng gặp mặt, thể rõ vanh vách chuyện cô sảy t.h.a.i như thế?

 

Vành mắt Hứa Tuệ Tuệ chợt ửng đỏ: “Phải… Con thành hình . Lần sinh non , bác sĩ t.ử cung của tổn thương nghiêm trọng, e là khó m.a.n.g t.h.a.i …”

 

Ôn Sương tiếp: “Chồng cô nhỏ hơn cô ba tuổi, đây là nhân viên giao cơm hộp, thường mang cơm đến công ty cô. Hai chênh lệch về mặt, từ bằng cấp, kiến thức đến gia cảnh, vốn dĩ chẳng thể nào đến với . một sự cố bất ngờ đưa đẩy hai đến gần hơn.”

 

Hứa Tuệ Tuệ một nữa Ôn Sương với ánh mắt thể tin nổi: “Sao… những chuyện ?”

 

“Nhìn tướng mạo của cô là . Kể cho câu chuyện của cô !”

 

Hứa Tuệ Tuệ từng là một phiên dịch viên. Sau khi nghiệp, cô tại một công ty dịch thuật. Cấp của cô là một đàn ông ngoài ba mươi, tính cách ôn hòa, chững chạc, và luôn quan tâm, giúp đỡ cô trong công việc.

 

công tác, Hứa Tuệ Tuệ viêm ruột thừa cấp, chính vị cấp đó đưa cô đến bệnh viện, tất tả chạy ngược chạy xuôi lo thủ tục, đóng viện phí, thức trắng đêm chăm sóc. Hạt giống của tình yêu thầm kín nảy mầm từ dạo .

 

Thế nhưng, cô kết hôn , nên chẳng dám dễ dàng thổ lộ. Ba năm việc ở công ty, cô từng ai bàn tán về tình trạng hôn nhân của , cũng từng thấy bạn gái vợ xuất hiện. Cô đinh ninh rằng vẫn còn độc .

 

Trong một buổi team-building, cô uống quá chén. Người sếp đỡ cô về khách sạn, và trong vòng tay , cô thổ lộ lòng . Anh chủ động ghì cô tủ tường, trao một nụ hôn nồng cháy. Đêm đó, là đêm hạnh phúc nhất đời cô.

 

Từ đó, họ thuận lý thành chương trở thành một đôi. vì là tình yêu công sở, họ quyết định giữ bí mật.

 

Nửa năm , ngay khi cô dự định đưa về mắt gia đình, một phụ nữ bất ngờ xông văn phòng với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Người đó túm tóc cô, tát hai cái như trời giáng chanh chua mắng nhiếc cô là “tiểu tam” hổ mặt thể công ty.

 

Hứa Tuệ Tuệ sững sờ, thể tin mắt . Cô về phía sếp, ánh mắt cầu cứu, hỏi rốt cuộc chuyện gì đang xảy . lảng tránh ánh mắt cô.

 

Người phụ nữ đè lên cô, đ.ấ.m đá túi bụi, miệng ngừng c.h.ử.i rủa. Cô bệnh nặng, nước ngoài chữa trị suốt mấy năm qua, ngờ Hứa Tuệ Tuệ thừa cơ chen chân, phá hoại hạnh phúc gia đình cô .

 

Hứa Tuệ Tuệ cảm thấy tuyệt vọng và tan nát. Người đàn ông cô yêu sâu sắc, hóa gia đình! Anh từng hé nửa lời. Cứ thế, cô trở thành kẻ thứ ba đời phỉ nhổ mà hề .

 

công ty sa thải. Người phụ nữ còn định lột sạch quần áo cô mặt . lúc nguy cấp nhất, chồng hiện tại của cô, Liêu Khải, xông giải cứu.

 

Hôm đó, Liêu Khải đến giao cơm hộp và chứng kiến cảnh tượng Hứa Tuệ Tuệ hành hung. Hắn lao đến, che chắn cho cô, ôm cô trong vòng tay, đưa đến bệnh viện.

 

Dù Liêu Khải nhỏ hơn cô ba tuổi, tính tình bên ngoài phần nóng nảy, nhưng mặt Hứa Tuệ Tuệ, là một “chú ch.ó con” ngoan ngoãn tuyệt đối. Bị tổn thương tình cảm sâu sắc, cô yêu đương nữa. Liêu Khải kiên trì theo đuổi gần hai năm, cô mới đồng ý.

 

Khác với sếp cũ, Liêu Khải hề che giấu mối quan hệ của họ. Hắn còn chủ động đưa cô về mắt , Tống Lam. Bà Tống Lam là một đơn , sinh Liêu Khải năm mười tám tuổi. Suốt bao năm, hai con nương tựa mà sống.

 

Sau khi Hứa Tuệ Tuệ gả cho Liêu Khải, chồng Tống Lam chăm sóc cô hết mực. Khi Tuệ Tuệ bận rộn với sự nghiệp, bà Tống Lam gánh vác hết việc nhà. Bà cũng hề thúc giục chuyện con cái, luôn để cô tập trung cho sự nghiệp.

 

Đứa bé đến như một sự tình cờ. Khi Hứa Tuệ Tuệ phát hiện thì t.h.a.i ba tháng. Dù là phụ nữ của công việc, cô vẫn mong một đứa con. Khi cô báo tin vui, cả Tống Lam và Liêu Khải đều mừng rỡ. Mỗi ngày , Liêu Khải đều đưa đón. Tối về, chồng chuẩn đồ ăn tẩm bổ, ân cần hỏi han.

 

Thế , bi kịch ập đến. Nửa đêm ba ngày , cô thấy khát khô cổ, bèn xuống lầu uống nước. Chẳng may trượt chân, cô ngã lăn xuống cầu thang. Khi tỉnh , bác sĩ báo tin đứa bé còn.

 

Cô đau đớn tột cùng. Mẹ chồng và chồng cô cũng buồn, nhưng họ chỉ an ủi chứ một lời trách móc.

 

“Con … là do tự bất cẩn ngã mà mất, thể ai hãm hại !”

 

Ôn Sương lạnh lùng : “Là chồng cô hại cô sinh non.”

 

Hứa Tuệ Tuệ trố mắt kinh ngạc: “Sao thể? Mẹ chồng mong cháu mà!”

 

Ôn Sương mím môi: “Bởi vì, chồng cô cũng đang mang thai.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-145-ngay-tho-den-cung-cuc-tinh-duyen-trac-tro.html.]

Hứa Tuệ Tuệ há hốc miệng, hồi lâu nên lời. Mẹ chồng cô là đơn , bao năm qua bước nữa, thể m.a.n.g t.h.a.i ?

 

“Tối nay, đừng uống ly sữa mà chồng cô mang cho. Cứ giả vờ ngủ say. Đợi đến nửa đêm, cô sẽ câu trả lời .”

 

Ôn Sương , lúc bao nhiêu, Hứa Tuệ Tuệ cũng sẽ dễ dàng tin tưởng. Chỉ khi tận mắt chứng kiến, cô mới hiểu tại sinh non.

 

Trên đường rời khỏi Thanh Dương Quán, Hứa Tuệ Tuệ khỏi lẩm bẩm. Chắc cô trúng tà mới lén lút chạy đến đây thắp hương xem bói. Cô gái trẻ tuổi , qua là kẻ lừa đảo! Nếu đạo quán xem tướng bói toán linh nghiệm như , thể hoang vắng đến thế?

 

Mẹ chồng cô, ngoài cha ruột , là đối xử với cô nhất, thể hại cô sinh non ? Hơn nữa, dù bà m.a.n.g t.h.a.i thật, thì cứ sinh cùng nuôi nấng, cớ gì hại c.h.ế.t cháu ? Cô gái đúng là năng hàm hồ, chuyện hoang đường!

 

Nếu tối nay về nhà, nửa đêm phát hiện điều gì bất thường, ngày mai cô nhất định tìm cô tính sổ!

 

 

Hứa Tuệ Tuệ , Ôn Sương định đưa Tiểu Thanh Dương xuống núi để đến bệnh viện chăm sóc Phó Tư Hành, thì một vị khách hành hương khác tìm đến.

 

“Sư tổ, ngài đúng là phúc tinh. Thanh Dương Quán của chúng lâu lắm mới khách đến liên tục như .” Lăng Huyền Phong Ôn Sương với ánh mắt đầy ngưỡng mộ và sùng bái.

 

Ôn Sương lấy từ trong túi một ít bùa hộ mệnh, bùa bình an, bùa trấn trạch, bùa trừ tà, bùa học hành, bùa sự nghiệp, bùa hóa sát… đưa cho Lăng Huyền Phong: “Những thứ ông cứ đặt ở đạo quán, giúp đỡ những khách hành hương thành tâm, thiện tâm.”

 

Nhìn những lá bùa tỏa ánh kim quang nhàn nhạt, Lăng Huyền Phong càng thêm kính trọng Ôn Sương: “Đa tạ sư tổ.”

 

Ôn Sương Lăng Huyền Phong, một mới ngoài ba mươi mà tư tưởng vô cùng cổ hủ, cứ một mực gọi cô là sư tổ. Cô cũng lười nhắc ông đổi cách xưng hô nữa.

 

Vị khách mới thắp hương xong, Tiểu Thanh Dương dẫn đến mặt Ôn Sương.

 

Nhìn thấy một Ôn Sương trẻ trung, xinh , chẳng giống một vị đại sư chút nào, phụ nữ khỏi ánh lên vẻ khó hiểu: “Cô gái, cô xem tướng, bói toán, bắt quỷ ?”

 

Ôn Sương gật đầu: “Trên dính âm khí. Gần đây gặp chuyện ma quỷ ?”

 

Người phụ nữ vốn còn vài phần hoài nghi, lập tức thẳng , vẻ mặt nghiêm túc: “Phải, gặp ma!”

 

Người phụ nữ tên Ngô Du, là chủ một tiệm đồ ăn vặt. Gần đây, hàng loạt chuyện kỳ quái xảy với cô.

 

Mấy hôm giao đồ ăn, thang máy, cô bấm nút đóng cửa nhưng cửa mãi chịu khép . Ngay lúc cô nghĩ thang máy hỏng, cô thấy tiếng giày cao gót nện hành lang.

 

Cộp, cộp, cộp.

 

Tiếng giày cao gót như đang ở ngay bên ngoài. Cô thò đầu , hành lang trống . tiếng giày vẫn ngừng vang lên. Cô sợ đến dựng tóc gáy, liên tục bấm nút đóng cửa.

 

Mãi mới đợi cửa thang máy đóng , đèn trong thang máy chớp tắt liên hồi. Bên tai vẫn là tiếng giày cao gót đó. Điều khiến cô kinh hãi hơn là, thang máy xuống tầng một, mà thẳng lên tầng cao nhất.

 

Khi lên đến tầng 23, thang máy đột ngột rơi tự do. Tốc độ nhanh như tàu lượn siêu tốc. Cô sợ đến tê dại da đầu, hồn bay phách lạc, nhưng may mắn vẫn còn giữ một tia lý trí, cách tự cứu khi thang máy rơi. Cô run rẩy đôi tay, liều mạng bấm các nút tầng khác.

 

Thang máy dừng , vẫn tiếp tục lao xuống. Tim cô như nhảy khỏi lồng ngực. Ngay lúc cô nghĩ thoát khỏi kiếp nạn, thang máy “rầm” một tiếng, dừng ở tầng hai. Cô lập tức khuỵu xuống đất, nước mắt tuôn trào, cả như một vòng từ quỷ môn quan trở về.

 

Thế nhưng, chuyện kỳ quái qua một ngày, hôm khi giao đồ ăn, cô suýt một chậu hoa rơi từ tầng cao trúng đầu.

 

đó là điều kinh khủng nhất. Cho đến đêm hôm qua, khi cô tỉnh giấc, cô phát hiện đang gương trong nhà vệ sinh, tay cầm một thỏi son, đang từ từ tô đôi môi đỏ tươi. Dưới ánh đèn, khuôn mặt trắng bệch, đôi môi đỏ rực, tạo nên một vẻ âm u quỷ dị đến khó tả.

 

Cô còn kịp hiểu tại ở đây, bên tai vang lên một giọng nữ trầm u ám: “Trả mạng cho …”

 

Nói đến đây, thở của Ngô Du trở nên dồn dập, nặng nề, tim đập thình thịch: “Đại sư, gặp ma. nhiều tiền, mời nổi đạo trưởng của Ngọc Minh Quán. Nghe Thanh Dương Quán của các vị thu phí rẻ hơn nhiều, các vị thể giúp ?”

 

Ôn Sương Ngô Du với khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt cô khẽ nheo : “Nữ quỷ bám theo cô, cô quen . Hơn nữa, nguyên nhân cái c.h.ế.t của cô , cô cũng rõ.”

 

Lời của Ôn Sương khiến Ngô Du sững sờ.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

 

Loading...