Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 153: Uống rượu giả say, thử lòng gian phu dâm phụ
Cập nhật lúc: 2026-06-01 12:44:31
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chị dâu, em chuyển cho chị một bao lì xì lớn, chị thể xem bói giúp em tư em ?” Phó Tinh Chu tuy xem Phó Vân Cảnh vả mặt, nhưng cũng em xảy chuyện, dù cũng là em trai ruột.
Ôn Sương xua tay: “Không . Dù xem, cũng là chính bỏ tiền .”
Phó Tinh Chu gửi một tin nhắn cho Phó Vân Cảnh, bảo chuyển tiền cho Ôn Sương. Phó Vân Cảnh liếc qua tin nhắn, thèm để ý. Anh là thiên tài y học, từ nhỏ thuận buồm xuôi gió, mặt đều ưu tú, gì mà xem bói?
Ăn cơm xong, Phó Vân Cảnh cảm thấy gì bất thường. Trong lòng vài phần mừng thầm. May mà Ôn Sương mê hoặc, nếu đến cả bạn bè với Bùi T.ử Hạo cũng .
“Lát nữa đ.á.n.h bài !” Bùi T.ử Hạo đề nghị.
Phó Vân Cảnh mím môi: “ hứng thú với đ.á.n.h bài. Các chơi , ngủ trưa một lát.”
Ôn Sương bóng lưng Phó Vân Cảnh thang máy lên lầu, cô bấm ngón tay tính toán: “Em ba, bây giờ nhất em nên qua đó, ngăn em tư về phòng.”
[ Bùi T.ử Hạo hạ độc lỗ thông gió trong phòng của Phó Vân Cảnh. ]
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[ Chỉ cần bước là sẽ trúng chiêu, thật âm hiểm! ]
Sắc mặt Phó gia tức khắc biến đổi. Phó Tinh Chu lập tức dậy, chạy thang bộ đuổi theo Phó Vân Cảnh.
Khi Phó Tinh Chu chạy đến tầng ba, Phó Vân Cảnh lúc khỏi thang máy.
“Vân Cảnh, em cũng tiếng lòng của chị dâu ? Bùi T.ử Hạo hạ độc lỗ thông gió trong phòng em đó.”
Phó Vân Cảnh nhíu mày Phó Tinh Chu: “Anh ba, Ôn Sương thần thần bí bí, các cũng trở nên như ?”
“Tóm là em !”
Phó Vân Cảnh đẩy Phó Tinh Chu : “Em là lớn , chuyện của em tự xử lý .”
Không màng sự ngăn cản của Phó Tinh Chu, Phó Vân Cảnh mở cửa phòng .
Phó Tinh Chu mặt âm trầm đá cửa: “Phó Vân Cảnh, mày điên ? Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất thôi.”
Người trong phòng thèm để ý đến Phó Tinh Chu đang nổi trận lôi đình.
Phó Tinh Chu đá mở cửa, đành xuống lầu tìm lễ tân xin thẻ phòng.
Xin thẻ phòng, Phó Tinh Chu định thì thấy Phó Vân Cảnh từ trong phòng .
“Em mau gặp chị dâu với , chị dâu còn cách cứu em…” Phó Tinh Chu đưa tay định kéo Phó Vân Cảnh, nhưng né . “Anh ba, cứ chơi vui vẻ, em chút việc về viện nghiên cứu một chuyến, tối sẽ .”
Không đợi Phó Tinh Chu thêm gì, Phó Vân Cảnh vội vã rời .
Ôn Sương và ăn cơm xong, phòng riêng đ.á.n.h bài.
Phó Tinh Chu mặt mày xanh mét bước : “Thằng tư cố chấp quá, nó khuyên, phòng .”
Ôn Sương: “…”
Mẹ Phó: “…”
Phó Tang Du: “…”
Ôn Sương lười thèm xem Phó Vân Cảnh gì khi phòng, dù chỉ cần bước là sẽ trúng chiêu.
[ Lời khó khuyên con quỷ sắp c.h.ế.t, cố hết sức . ]
[ Dù lời , thường phí nhiều lời. ]
Lòng Phó lo như lửa đốt. Thằng tư đang cái quái gì ? Mọi hết lời khuyên can, nó cứ đ.â.m đầu chỗ c.h.ế.t?
Mẹ Phó nhường chỗ cho Phó Tinh Chu ngoài gọi điện cho Phó Vân Cảnh. Chuông reo hai tiếng thì cúp máy. Gọi nữa, Phó Vân Cảnh thèm .
Phổi Phó sắp tức nổ tung.
Bà đành gọi cho Phó Tư Hành, kể hết nỗi lo lắng và sốt ruột trong lòng.
Đầu dây bên , Phó Tư Hành tỏ vô cùng bình tĩnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-153-uong-ruou-gia-say-thu-long-gian-phu-dam-phu.html.]
“Mẹ, đừng nóng vội. Thằng tư từ nhỏ chủ kiến. EQ của nó tuy cao, nhưng IQ tuyệt đối thấp. Cả nhà đều khuyên nó như , chẳng lẽ nó thật sự lọt một câu nào ?”
“Không Tinh Chu nó phòng lâu chạy về viện nghiên cứu ? Có lẽ, nó lấy mẫu virus về viện nghiên cứu để phân tích. Con nó, tính tình trầm , nội liễm, việc gì cũng tự kiểm chứng mới tin lời khác.”
Nghe Phó Tư Hành phân tích, Phó đột nhiên cảm thấy lý. Thằng tư kẻ ngốc. Nó phòng vội vã rời về viện nghiên cứu, chắc chắn là tự kiểm chứng.
“… nó vẫn phòng mà. Sương Sương chỉ cần phòng là sẽ trúng chiêu.”
Phó Tư Hành kiên nhẫn giải thích, giọng trầm xuống: “Mẹ, thằng tư là chuyên gia nghiên cứu virus y học. Nếu nó rõ lỗ thông gió trong phòng virus, khi , chẳng lẽ nó tự phòng hộ ?”
Mẹ Phó bừng tỉnh ngộ. Bà đúng là quan tâm quá hóa loạn. May mà thằng cả nhà đủ tỉnh táo và lý trí.
“Mẹ .”
Phó Tư Hành khẽ “ừ” một tiếng: “Mẹ cứ chơi vui vẻ với Sương Sương, đừng quá lo lắng.”
Trên mặt Phó cuối cùng cũng lộ một nụ : “May mà con cưới Sương Sương. Không Sương Sương, cái nhà của chúng chắc tan nát hết .”
…
Ôn Sương và đ.á.n.h bài đến bảy giờ tối. Phó Tinh Chu gọi món xong, cả nhóm trở sảnh chính ăn cơm.
Phó Vân Cảnh từ viện nghiên cứu trở về, vẫn cùng bàn với Bùi T.ử Hạo và mấy khác.
Ôn Sương liếc Phó Vân Cảnh, thấy gì bất thường, cô chút kinh ngạc, nhịn mà mở Thiên Nhãn xem.
[ À nha, hóa em tư cũng lời khuyên đấy chứ. ]
Phó Vân Cảnh tay cầm ly rượu chợt siết chặt. Đôi mắt phượng cặp kính thoáng hiện một tia phức tạp.
[ Lúc phòng, lẽ phát hiện điều bất thường, nên nín thở, đeo mặt nạ phòng độc mang theo , lấy mẫu virus mà Bùi T.ử Hạo đặt ở lỗ thông gió, lập tức phi ngựa ngừng về viện nghiên cứu để xét nghiệm. ]
[ Cậu đúng là một thiên tài y học. Sau khi phát hiện loại virus đó vấn đề, lập tức tiến hành cải tiến. Chỉ trong vài tiếng đồng hồ, mang theo phiên bản virus tăng cường, trở . ]
[ A a a, thế mà hạ phiên bản virus tăng cường ly rượu của Bùi T.ử Hạo! ]
[ Đối với kẻ hãm hại , tuyệt nương tay, gậy ông đập lưng ông. Tính cách , thật sự thích. ]
Bất ngờ Ôn Sương khen, khuôn mặt tuấn tú của Phó Vân Cảnh khỏi lộ một tia hổ thẹn.
Ôn Sương so với đây, hình như thật sự khác . Hôm qua đối xử với cô như , thế mà cô vẫn thầm khen ? Hơn nữa, chuyện Bùi T.ử Hạo hạ độc ở lỗ thông gió trong khách sạn, thật sự cô trúng!
“Vân Cảnh, đến đây, chúng uống rượu.” Bùi T.ử Hạo rót cho Phó Vân Cảnh một ly.
Khóe môi Phó Vân Cảnh cong lên, nụ như như : “Được.”
Bùi T.ử Hạo vẫn luôn âm thầm quan sát Phó Vân Cảnh. Trưa nay về phòng nghỉ, chắc chắn nhiễm virus . Tối nay sẽ bắt đầu phát sốt, đó trí nhớ suy giảm, chức năng sinh lý gặp trở ngại, từ từ, nổi đầy mụn mủ, cả thối rữa…
Chờ đến khi Phó Vân Cảnh xí tàn phế, Hạ Diên chắc chắn sẽ chia tay !
Phó Vân Cảnh và Bùi T.ử Hạo uống ít rượu. Hạ Diên cùng tài xế đến đón họ.
“Vân Cảnh, say ?” Hạ Diên đưa tay, đỡ Phó Vân Cảnh đang loạng choạng xe.
Bùi T.ử Hạo theo hai , cùng lên xe.
Mẹ Phó chút lo lắng cho an nguy của Phó Vân Cảnh. Bà đang định tiến lên thì thấy tiếng lòng của Ôn Sương vang lên:
[ Em tư hề say, đang giả say. ]
[ Chẳng lẽ, phát hiện gian tình giữa bạn gái và Bùi T.ử Hạo, thử một phen? ]
Phó Vân Cảnh quả thật say. Anh tựa lưng ghế, nhắm chặt mắt. Hạ Diên gọi mấy tiếng, đều trả lời.
“T.ử Hạo, tửu lượng của Vân Cảnh , để uống nhiều như ?”
Bùi T.ử Hạo liếc Phó Vân Cảnh, thấy khuôn mặt tuấn tú của ửng hồng, mắt nhắm nghiền động đậy, trông như say khướt, nhướng mày, một hành động khiến Hạ Diên kinh ngạc tột độ…