Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 156: Cô thề, sẽ không bao giờ thích anh nữa

Cập nhật lúc: 2026-06-01 12:44:34
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên lầu hai của Hạ gia.

 

Cha Hạ gõ cửa phòng Hạ Đường, đưa cho cô một hộp quà tinh xảo: “Đường Đường, đây là lễ phục và trang sức cha mang từ nước ngoài về cho con. Xem thích ?”

 

Hạ Đường mở hộp quà, một chiếc váy lộng lẫy như mơ hiện mắt, đường may thủ công tinh tế, là hàng hiệu đặt riêng.

 

Mấy năm gần đây, cha Hạ chủ yếu phát triển thị trường ở nước ngoài, hiếm khi về nước, nhưng mỗi về, ông đều mang cho Hạ Đường một món quà. Đây là ấm duy nhất mà cô nhận trong căn nhà .

 

Vành mắt cô hoe đỏ, gật đầu: “Con thích lắm, cảm ơn cha.”

 

Cha Hạ xoa đầu Hạ Đường: “Thích là . Nhà nhiều khách, lát nữa đồ xuống chào hỏi nhé.”

 

Cô con gái út lúc nhỏ trông xinh xắn như búp bê, nhưng càng lớn càng bình thường, tính cách cũng phần nội tâm, nhạy cảm. , cũng là con của .

 

Cha Hạ , cánh cửa phòng đối diện bật mở, Hạ Diên bước .

 

Ngay khi Hạ Đường kịp phòng, Hạ Diên bước tới, giật lấy bộ váy: “Cha đúng là thiên vị chút nào, tặng cho hai chúng hai bộ váy giống hệt .”

 

Hạ Đường đưa tay định lấy , thì thấy Hạ Diên rút một con d.a.o nhỏ sắc bén, rạch một đường mạnh phần n.g.ự.c của chiếc váy tinh xảo.

 

Chiếc váy tức khắc rách một đường dài.

 

“Hạ Diên, chị ?” Hạ Đường kinh ngạc tức giận.

 

Hạ Diên ném chiếc váy rạch trả cho Hạ Đường: “Mày dựa cái gì mà mặc váy giống tao? Mày thấy mày xứng ? Vừa xí, học hành dốt nát, thứ đều bằng tao. Sự tồn tại của mày chỉ cho Hạ gia mất mặt!”

 

Hạ Đường cau mày, cô thật sự hiểu nổi Hạ Diên. Rõ ràng chị thứ đều hơn cô, tại còn cướp tia ấm áp duy nhất của cô trong căn nhà ? Chẳng lẽ, cha cả cũng thiên vị, che chở cho chị , thì chị mới cam tâm ?

 

“Hạ Diên, em là em gái của chị, tại chị luôn nhắm em?”

 

Hạ Diên lạnh: “Mày xứng em gái tao ? Mày chỉ là gánh nặng của cái nhà . Nếu tao là mày, tao sớm rời khỏi đây, chùa ni cô !”

 

Sắc mặt Hạ Đường tái nhợt, cả run rẩy: “Chẳng lẽ bình thường thì quyền sống ?”

 

Thật cô cũng hiểu. Rõ ràng cô dốc hết sức học tập, nhưng thành tích ngày càng kém. Trong khi Hạ Diên ngày ngày chơi game, ăn chơi trác táng, thành tích ngày càng . Dù họ là chị em song sinh, nhưng mặt cách biệt một trời một vực. Hạ Diên là vầng trăng sáng trời, còn cô chỉ là hạt bụi đất.

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

“Hai đứa cãi cái gì ?” Mẹ Hạ thấy tiếng cãi vã, vội vàng lên lầu.

 

Hạ Diên tiến lên, chủ động khoác tay Hạ, giọng nũng nịu: “Mẹ, cha tặng con và Hạ Đường hai bộ váy giống . Con mặc giống nó nên rạch rách váy của nó . Giờ nó tìm con tính sổ.”

 

Mẹ Hạ vỗ nhẹ lên mu bàn tay Hạ Diên, giọng đầy yêu thương: “Rách thì rách thôi, gì to tát , đừng để trong lòng.”

 

Nói xong, bà đầu, ánh mắt sắc lẹm về phía Hạ Đường: “Tối nay nhà nhiều khách quý, mày đừng cãi với chị mày. Chị mày mang về cho gia đình bao nhiêu vinh quang, mày nên điều mà nhường nó một chút.”

 

“Còn nữa, đừng lúc nào cũng so bì với chị mày. Mày tự xem trông như thế nào ? Không bằng một phần ba của chị mày, mày căn bản xứng mặc váy giống nó!”

 

Tim Hạ Đường như một bàn tay vô hình bóp nghẹt. Dù từ nhỏ đến lớn, những lời thiên vị của , cô bao nhiêu , nhưng mỗi , vẫn khiến cô đau đớn khôn nguôi. Cùng là con gái do bà sinh , chẳng lẽ chỉ vì cô xí, học hành bình thường, mà chịu sự đối xử bất công như ?

 

“Mẹ, rõ ràng là chị Hạ Diên sai, tại luôn phân biệt trái? Con cũng là con gái của mà.” Nước mắt đau khổ trào từ khóe mắt Hạ Đường.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-156-co-the-se-khong-bao-gio-thich-anh-nua.html.]

Nhìn Hạ Đường chực , trong mắt Hạ chút gợn sóng nào, thậm chí còn một tia chán ghét: “Hôm nay là ngày vui của gia đình, đừng lóc lóc cho xui xẻo. Mày mau về phòng bộ váy nào kín đáo một chút. Nếu lát nữa cha mày hỏi mặc váy ông tặng, thì cứ !”

 

Nói xong, Hạ dịu dàng với Hạ Diên: “Diên Diên, đưa con xuống lầu chào khách.”

 

Đầu cầu thang.

 

Phó Tinh Chu và Phó Vân Cảnh hết cuộc đối thoại của cha con.

 

Phó Tinh Chu tức đến xanh mặt: “C.h.ế.t tiệt, đây là loại ? Thiên vị đến mức còn lời nào để . Hạ Đường sống trong cái nhà , đúng là ngột ngạt c.h.ế.t .”

 

Phó Vân Cảnh mím chặt đôi môi đỏ gì. Anh đổ ly rượu lên áo sơ mi của , đưa chiếc ly cho Phó Tinh Chu, bước lên lầu.

 

“Vân Cảnh, đến ?” Thấy Phó Vân Cảnh lên lầu, mắt Hạ Diên sáng lên vì vui mừng. “Áo sơ mi của ?”

 

“Không cẩn thận đổ rượu vang đỏ. Có thể cho mượn nhà vệ sinh của em một chút ?”

 

Hạ Diên gật đầu: “Đương nhiên là .” Nói xong, cô tươi giới thiệu Phó Vân Cảnh với .

 

Mẹ Hạ Phó Vân Cảnh là tứ Phó thiếu gia, bà hài lòng với bạn trai của Hạ Diên: “Diên Diên, tiếp đãi Vân Cảnh cho nhé.”

 

Hạ Diên vui vẻ dắt Phó Vân Cảnh về phòng .

 

Khi chuẩn phòng Hạ Diên, Phó Vân Cảnh liếc về phía phòng của Hạ Đường ở đối diện. Cửa phòng Hạ Đường đóng chặt.

 

“Vân Cảnh, mau .” Hạ Diên thúc giục.

 

Hạ Đường dựa khung cửa, cô thấy tiếng chuyện của Hạ Diên và Phó Vân Cảnh bên ngoài. Đã gần bốn năm gặp Phó Vân Cảnh.

 

Lần cuối cùng gặp mặt, là khi kỳ thi đại học kết thúc, cô lấy hết can đảm để tỏ tình với .

 

Cô sẽ bao giờ quên ngày hôm đó. Cô đưa cho một lá thư tình cẩn thận, rằng cô thích từ lâu, hỏi thể hẹn hò với cô ? Lúc đó tim cô như nhảy khỏi lồng ngực, một cảm giác căng thẳng và hoảng loạn từng .

 

nghĩ đến việc sẽ từ chối, nhưng cô ngờ, bạn gái, và đó là Hạ Diên.

 

Sau khi tỏ tình thất bại trở về nhà, Hạ Diên sỉ nhục cô một trận. Hạ Diên tự lượng sức , là cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga.

 

Đêm đó, cô lâu.

 

Cô thề, sẽ bao giờ thích Phó Vân Cảnh nữa.

 

 

Trong phòng Hạ Diên.

 

Phó Vân Cảnh phòng, cởi áo sơ mi . Hạ Diên những đường cơ săn chắc của , lòng thầm kinh ngạc. Không ngờ Phó Vân Cảnh trông văn nhã, mảnh khảnh, cởi đồ cả cơ n.g.ự.c và cơ bụng. Thân hình còn hơn cả Bùi T.ử Hạo.

 

Hạ Diên cố nén ham đưa tay vuốt ve, cô nhận lấy áo sơ mi của : “Em mang nhà vệ sinh giặt giúp . Anh cứ giường em một lát.”

 

Sau khi Hạ Diên nhà vệ sinh, Phó Vân Cảnh nhớ lời dặn của Ôn Sương, lập tức bắt đầu tìm kiếm lá bùa đ.á.n.h cắp vận khí của Hạ Diên. Hạ Diên đang mặc lễ phục, chắc chắn thể để . Phó Vân Cảnh thấy chiếc túi xách tủ đầu giường, nhanh chóng bước tới.

 

 

 

Loading...