Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 165: Nhìn thấy cảnh đó, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô đỏ bừng

Cập nhật lúc: 2026-06-01 12:44:44
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Bích Vi nhướng mày: “Việc gì?”

 

Phó Vân Cảnh đẩy gọng kính mũi: “Căn hộ 1502 ở Lan Đình Hoa Viên là của đồng nghiệp chị. Chị giúp em một tiếng, em mua .”

 

Bạch Bích Vi chút kinh ngạc: “Căn hộ 1502 của đồng nghiệp chị, mới trang hoàng xong nửa năm, họ còn chuyển . Nghe qua một thời gian nữa sẽ chính thức ở.”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Phó Vân Cảnh mím đôi môi đỏ, giọng chút khàn: “Em thể mua với giá cao gấp ba.”

 

Trong mắt Bạch Bích Vi tràn đầy sự kinh ngạc: “Em điên , đó là một khoản tiền nhỏ .”

 

“Chị cứ giúp em .”

 

Bạch Bích Vi từ nhỏ em họ chủ kiến, một khi quyết định chuyện gì, ai thể dễ dàng đổi.

 

Khi chuyện với đồng nghiệp, cô vô tình phát hiện căn 1501 cũng bán . Thấy rõ chủ nhân mới của căn 1501 là ai, cô tức khắc bừng tỉnh. Thằng nhóc thối vì theo đuổi con gái nhà , thật sự bỏ một cái giá lớn.

 

Sau khi Hạ Đường tham dự vài buổi học của Phó Vân Cảnh, cô phát hiện thật sự tự đa tình. Phó Vân Cảnh hề cô thêm một cái nào trong lớp, cũng hề gọi cô trả lời câu hỏi. Bây giờ trong mắt , lẽ cô chỉ là một qua đường.

 

Nghĩ đến đây, Hạ Đường thoáng thở phào nhẹ nhõm.

 

Hôm nay, khi Hạ Đường định đến thư viện, cô ngang qua sân thể d.ụ.c của trường. Từ xa, cô thấy một trận la hét và tiếng hoan hô.

 

“Đường Đường, ở đây , tìm cả buổi. Chúng mau xem giáo sư Phó chơi bóng !”

 

Hạ Đường chút hiểu, cô còn rõ tình hình thế nào Lâm Chi kéo đến khán đài của sân thể dục.

 

“Giáo sư trường chúng đang một trận đấu bóng rổ giao hữu với giáo sư trường đại học bên cạnh.”

 

Hạ Đường ngẩng hàng mi dài, về phía sân bóng. Thật kỳ lạ, rõ ràng các cầu thủ đều đang di chuyển, nhưng cô vẫn nhận Phó Vân Cảnh ngay lập tức.

 

Anh tháo kính, cởi bỏ bộ áo sơ mi và quần tây nghiêm túc, khoác lên bộ đồng phục màu trắng và quần đùi đen, trông trẻ trung, tuấn tú và đầy phóng khoáng.

 

Anh nhanh nhẹn như một con báo lướt qua giữa các đối thủ, khi thoát khỏi họ, ở vạch ba điểm, cánh tay với những đường cơ bắp duyên dáng, cao cao giơ lên.

 

Quả bóng rổ vẽ nên một đường parabol, chính xác sai một ly, rơi thẳng rổ.

 

“A a a…” Bốn phía vang lên tiếng hoan hô và cổ vũ.

 

Trong đầu Hạ Đường khỏi nhớ , thời cấp ba, sân bóng, cũng từng tỏa sáng, khí phách hăng hái như . Anh giống những thiên tài chỉ học thuật, ngày thường ngoài việc học, còn giỏi các môn thể thao, ngay cả nhạc cụ, cũng thông thạo một vài loại. Có trường tổ chức đêm văn nghệ, đàn guitar hát sân khấu, say đắm bao nhiêu nữ sinh. Cô cũng là một trong đó.

 

Hiệp một kết thúc, đại học S giành chiến thắng.

 

Phó Vân Cảnh đưa bàn tay thon dài, trắng như ngọc lên, vuốt mớ tóc ướt đẫm mồ hôi.

 

Bạch Bích Vi cầm một chai nước khoáng tới. Khi cô đưa nước cho Phó Vân Cảnh, tiếng la hét của khán giả đài càng lớn hơn. Còn những học sinh gan , hô hào họ hôn .

 

“Giáo sư Bạch và giáo sư Phó là một đôi đấy chứ? trông họ nam thanh nữ tú, thật sự xứng đôi. Đường Đường, phát hiện , hai họ còn tướng phu thê…”

 

Lời Lâm Chi dứt, đột nhiên phát hiện Hạ Đường rời .

 

Hạ Đường một đến thư viện. Cô ép đắm chìm trong biển sách, nhưng lòng rối bời. Trong đầu luôn hiện cảnh tượng sân bóng lúc nãy. Việc Phó Vân Cảnh đến đại học S giáo sư, ít nhiều vẫn ảnh hưởng đến cô. Cô thể nào việc tâm tĩnh như nước.

 

Rốt cuộc từng là bộ ký ức và ảo tưởng thanh xuân của cô.

 

 

Hạ Chấn Bang mua cho Hạ Đường một căn hộ rộng 120 mét vuông ở Lan Đình Hoa Viên, xa đại học S. Căn hộ trang đầy đủ nội thất, thể dọn ở ngay.

 

Cuối tuần, Hạ Đường chợ hoa mua một ít cây cỏ về. Cô trang trí căn hộ vô cùng ấm cúng. Hạ Chấn Bang còn mua cho cô một chú mèo Ragdoll mà cô ao ước từ nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-165-nhin-thay-canh-do-khuon-mat-nho-nhan-cua-co-do-bung.html.]

 

“Đường Đường, con gì cứ với cha." Hạ Chấn Bang trìu mến xoa đầu Hạ Đường: "Cha quen một con trai của khách hàng, tuổi cũng trạc con, đang học nghiên cứu sinh ở đại học S. Cha giới thiệu hai đứa quen nhé? Đến một môi trường mới, nên kết bạn nhiều hơn, đừng lúc nào cũng một buồn bã.”

 

Nếu là đây, Hạ Đường thể sẽ từ chối. bây giờ, cô cảm thấy cha lý.

 

Hạ Đường gật đầu: “Vâng ạ.”

 

Hạ Chấn Bang gửi WeChat của trai đó cho Hạ Đường: “Thằng bé đó cha gặp , là một học thức, nho nhã, lịch sự, hợp với gu của con đấy.”

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Đường đỏ lên: “Cha, cha bậy gì ?”

 

“Cha còn con , con chỉ thích những tri thức thôi.”

 

Hạ Đường đẩy Hạ Chấn Bang khỏi căn hộ: “Cha, cha gặp khách hàng , cha mau , con bánh kem đây.”

 

Tầng mà Hạ Đường ở, tổng cộng ba hộ gia đình. Cô chuẩn một ít bánh kem sở trường, lát nữa sẽ mang tặng hàng xóm. Cô thể giống như đây, tự ti và nhạy cảm, luôn đắm chìm trong thế giới của riêng , qua với bất kỳ ai.

 

Trước khi bánh kem, Hạ Đường gọi video cho Ôn Sương.

 

Video nhanh kết nối. Vì lệch múi giờ, bây giờ ở Diệp Thành là buổi tối.

 

“Chị Ôn Sương, cha mua cho em một căn hộ mới, em dọn nhà .”

 

Khóe môi Ôn Sương cong lên một nụ : “Thật ? Vậy để chị xem nhà mới của Đường Đường nào!”

 

Chị Ôn Sương xinh , bụng, dịu dàng và kiên nhẫn. Mỗi trò chuyện xong với chị, tâm trạng của Hạ Đường đều trở nên .

 

Hạ Đường hướng camera về phía căn hộ: “Đây là phòng ngủ chính, đây là thư phòng, cha còn mua cho em một chú mèo Ragdoll…”

 

Nhìn thấy Hạ Đường dần dần trở nên cởi mở hơn, nụ môi Ôn Sương càng thêm rạng rỡ: “Thật .”

 

Hạ Đường hướng camera về phía , cô nhíu mày, môi bĩu : “Chỉ là một điều .”

 

“Sao ?”

 

Hạ Đường kể chuyện Phó Vân Cảnh đến đại học S giáo sư, vô tình ảnh hưởng đến tâm trạng của cô. Ôn Sương hề cho Phó Vân Cảnh, chỉ bảo Hạ Đường hãy theo trái tim .

 

Sau khi kết thúc cuộc gọi video với Ôn Sương, Hạ Đường nướng hai mẻ bánh kem. Mỗi hộ hàng xóm cô tặng mười cái bánh, gói cẩn thận trong túi.

 

Sau khi tặng xong cho hàng xóm ở căn 1503, cô bấm chuông cửa căn 1502.

 

Chuông cửa vang lên hồi lâu, vẫn ai mở.

 

Ngay lúc Hạ Đường nghĩ rằng hàng xóm nhà, cô chuẩn về căn hộ của , thì cửa căn hộ đột nhiên mở .

 

Hạ Đường theo bản năng đầu , về phía cửa nhà hàng xóm: “Chào , là chủ hộ 1501, một ít bánh kem…”

 

Nói còn dứt lời, thấy rõ bộ dạng của hàng xóm, Hạ Đường sững sờ.

 

Thế mà, thế mà là Phó Vân Cảnh?

 

Anh là chủ hộ 1502, đủ để cô chấn kinh . Điều c.h.ế.t hơn là, lúc đang mặc một chiếc quần thể thao rộng màu xám, phần là một chiếc áo sơ mi trắng, cài cúc.

 

Hẳn là mới tắm xong, mái tóc đen ngắn còn đọng những giọt nước nhỏ. Giọt nước theo khuôn mặt thanh tú, lạnh lùng của chảy xuống, đến n.g.ự.c áo mở, từ từ xuống, chảy dọc theo cơ bụng săn chắc…

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn thuần khiết của Hạ Đường, tức khắc đỏ bừng.

 

 

 

 

Loading...