Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 173: Đề nghị ly hôn, dứt khoát đồng ý
Cập nhật lúc: 2026-06-04 02:41:32
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Huyên Huyên nhào lòng Vu Tâm Di, nước mắt lã chã rơi: “Mommy, chúng thôi. Chú Ngôn Đình rõ ràng cho con chọn phòng ở, nhưng chị Nhật Tâm keo kiệt quá, chịu nhường phòng cho con. Nơi rốt cuộc là nhà của chúng …”
Vu Tâm Di về phía Triệu Ngôn Đình, cô khẽ thở dài: “Ngôn Đình, xem và Huyên Huyên chào đón . và Huyên Huyên vẫn là khách sạn ở !”
Vu Tâm Di kéo Huyên Huyên, giả vờ định rời .
Triệu Ngôn Đình lập tức : “Tâm Di, Huyên Huyên ở phòng nào thì cứ ở phòng đó.” Nói xong, ánh mắt sắc lẹm về phía Nhật Tâm: “Con lớn hơn Huyên Huyên, dáng vẻ của một chị. Nhường phòng , Huyên Huyên chỉ ở tạm vài ngày, con đừng hiểu chuyện như !”
Tô Vận thấy lời Triệu Ngôn Đình, cô tức giận đến run rẩy. Cô xông tới, ôm Nhật Tâm đang mắt đỏ hoe lòng, ngẩng đầu chất vấn Triệu Ngôn Đình: “Anh dựa cái gì mà Nhật Tâm hiểu chuyện? Rốt cuộc nó là con gái ruột của Huyên Huyên là con gái ruột của ? Đây là phòng của Nhật Tâm, là gian riêng tư của nó, thể tổn thương con gái như ?”
Triệu Ngôn Đình nhíu mày Tô Vận. Tính cách của Tô Vận dịu dàng, nhu hòa, đây gì, cô đều theo, bao giờ cãi như bây giờ. Anh giải thích nguyên nhân với cô , rốt cuộc cô đang vô cớ gây rối cái gì? Không là cô đang ghen với Vu Tâm Di ?
Bà nội trợ đúng là lòng hẹp hòi, thể thành châu báu .
“Nếu em chấp nhận , em thể đưa Nhật Tâm ngoài ở vài ngày!”
Nghe thấy lời Triệu Ngôn Đình, tim Tô Vận như một chiếc búa tạ, đập mạnh một cái. Vừa buồn đau.
“Tô Vận, là khách quý, thể ở nhà chúng vài ngày, là cho chúng mặt mũi lớn . Con ngày thường giúp Ngôn Đình thì thôi, thời khắc mấu chốt, đừng ở đây gây thêm phiền phức.” Bà Triệu vẻ mặt vui Tô Vận.
Sống mũi Tô Vận chua xót thôi, cô cố nén những giọt nước mắt trong vành mắt, cuối cùng kìm mà rơi xuống: “Các bắt nạt quá đáng…”
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
Nhật Tâm ôm lấy Tô Vận: “Mẹ đừng , cũng đừng cãi với cha nữa. Con sẽ nhường phòng . Tối nay con sẽ ngủ cùng cha .”
Tô Vận đưa mu bàn tay lên lau mắt, cô dắt Nhật Tâm về phía phòng ngủ chính.
“Tô Vận, bếp và phòng ăn còn dọn dẹp, em dọn .” Triệu Ngôn Đình trầm giọng lệnh.
Tô Vận để ý đến Triệu Ngôn Đình, cô dắt Nhật Tâm phòng ngủ chính đóng sầm cửa .
“Một phụ nữ văn hóa, sống dựa con trai tao, thế mà còn dám nổi tính khí!” Bà Triệu vẻ mặt lấy lòng về phía Vu Tâm Di: “Tâm Di , cháu đừng để ý. Nếu năm đó cháu nước ngoài lấy chồng, thể gả cho Ngôn Đình nhà dì, thì Ngôn Đình nhà dì chắc chắn phát triển hơn bây giờ .”
Vu Tâm Di mỉm : “Dì quá khen ạ.”
Huyên Huyên chạy đến mặt Triệu Ngôn Đình, rạng rỡ nắm lấy tay : “Chú Ngôn Đình, lát nữa chú thể kể chuyện cổ tích cho con ? Daddy của con đây luôn bận rộn công việc, ít khi ở bên con, con bao giờ cảm nhận nhiều tình thương của cha.”
Triệu Ngôn Đình liếc Vu Tâm Di. Vu Tâm Di quyến rũ với , Triệu Ngôn Đình tức khắc nên lời từ chối nào, gật đầu: “Được.”
Sau khi Tô Vận dỗ Nhật Tâm ngủ, cô phòng tắm tắm rửa. Nằm giường, đợi hồi lâu, vẫn thấy Triệu Ngôn Đình về phòng. Tô Vận kéo cửa phòng ngoài.
Trong phòng khách, cô thấy hai nam nữ đang chuyện ban công. Vu Tâm Di mặc một chiếc váy ngủ lụa, váy ngắn, để lộ đôi chân trắng nõn, thon dài. Cô và Triệu Ngôn Đình tựa lan can, lưng về phía phòng khách, trông vô cùng mật.
Tô Vận về phía ban công.
“Ngôn Đình, lúc vì em nghiệp gả nước ngoài, vì tức giận với em, nên mới lập tức cưới Tô Vận ?”
Nghe thấy lời Vu Tâm Di, bước chân của Tô Vận đột nhiên dừng . Cô nín thở, hai mắt dán chặt bóng lưng của Triệu Ngôn Đình, tim gần như treo lên cổ họng. Cô sợ hãi, rằng Triệu Ngôn Đình sẽ câu trả lời tan vỡ ảo tưởng của cô.
Triệu Ngôn Đình nghiêng đầu về phía Vu Tâm Di, mta ày chau mày : “Đều qua , ?”
Vành mắt Vu Tâm Di ửng đỏ: “Thật mấy năm nay, em cũng sống . Người đàn ông đó xu hướng bạo lực gia đình. Dù qua đời vì tai nạn, em thừa kế một khối tài sản lớn, nhưng em một lạnh nóng ở bên cạnh. Ngôn Đình, em còn cơ hội ?”
Thân hình yêu kiều của Vu Tâm Di, từ từ tiến gần Triệu Ngôn Đình. Anh hề né tránh sự tiếp cận của cô, nhíu mày : “ bây giờ gia đình, Tô Vận cô .”
“Em , cô thể sinh con nữa. chỉ cần ở bên em, chỉ tiền, em còn thể sinh cho con trai nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-173-de-nghi-ly-hon-dut-khoat-dong-y.html.]
Đáy mắt Triệu Ngôn Đình xuất hiện một tia rối rắm và do dự: “Em thể để suy nghĩ một chút ?”
Đôi tay Vu Tâm Di vòng lấy cổ Triệu Ngôn Đình, đôi môi đỏ mọng mềm mại ghé sát : “Ngôn Đình, còn suy nghĩ gì nữa? Tô Vận bây giờ chẳng qua chỉ là một bà thím già. Em , cô mới học hết cấp hai, vốn xứng với .”
Ngay lúc đôi môi của Vu Tâm Di sắp chạm môi của Triệu Ngôn Đình, đột nhiên một lực mạnh ập tới, tách hai .
Triệu Ngôn Đình thấy Tô Vận đến từ lúc nào, trong mắt thoáng qua một tia hoảng loạn: “Vợ ơi em…”
Chát!
Tô Vận thẳng tay tát mặt Triệu Ngôn Đình.
Vu Tâm Di thấy Tô Vận đ.á.n.h Triệu Ngôn Đình, sắc mặt cô tatrầm xuống: “Tô Vận, cô tư cách gì mà đ.á.n.h Ngôn Đình? Cô thấy cuộc đối thoại của và Ngôn Đình đúng ? Nếu cô điều, thì hãy chủ động ly hôn với Ngôn Đình …”
Chát!
Tô Vận trở tay tát Vu Tâm Di một cái.
Từ tối qua khi thấy chồng dập đầu mượn tuổi thọ của Nhật Tâm, trong lồng n.g.ự.c Tô Vận dồn nén một ngọn lửa giận vô hình.
“Tô Vận, cô điên ?!” Triệu Ngôn Đình đưa tay, dùng sức giữ c.h.ặ.t t.a.y Tô Vận đ.á.n.h Vu Tâm Di: “Sao cô biến thành một đàn bà đanh đá như ? Mẹ và Tâm Di sai, một như cô, vốn xứng với !”
Theo như , trong tay Vu Tâm Di ít nhất 1 tỷ tiền mặt. Căn biệt thự đơn lập cô mua ở Ngự Cảnh Viên, là cả đời phấn đấu đến c.h.ế.t cũng mua nổi. Nếu ở bên Vu Tâm Di, thể trực tiếp thăng quan tiến chức.
“Tô Vận, chúng ly hôn!”
Tô Vận thấy lời Triệu Ngôn Đình, cô chỉ cảm thấy cả lạnh buốt, cả trái tim, gần như ngừng đập. Đại não như treo, hồi lâu mới phản ứng.
Triệu Ngôn Đình Tô Vận ngây ngốc, cứ ngỡ cô sẽ nổi điên, ngờ cô một hồi im lặng, câu đầu tiên là: “ đồng ý ly hôn. nhà cửa, tiền mặt tất cả đều thuộc về . Anh mỗi tháng còn theo nghĩa vụ pháp luật, trả tiền nuôi dưỡng cho Nhật Tâm.”
Triệu Ngôn Đình ngờ Tô Vận, yêu đến tận xương tủy, đồng ý ly hôn. Căn hộ diện tích lớn, nhiều nhất cũng chỉ trị giá hai triệu. Tiền mặt trong tay cũng chỉ hai mươi mấy vạn. So với tài sản của Vu Tâm Di, đáng nhắc tới.
“Được, chỉ cần cô đến phiền nữa, đồng ý yêu cầu của cô.”
…
Vài ngày .
Ôn Sương nhận điện thoại của Tô Vận, cô và Triệu Ngôn Đình xong thủ tục ly hôn. Cô chuẩn bán căn nhà, mua một căn nhỏ hơn.
Sự quyết đoán, dứt khoát của Tô Vận, Ôn Sương chút cô bằng con mắt khác.
“Sương Sương, một bạn của , từ Kinh Thị trở về . Bà thấy con xem bói TV, nhờ con xem giúp, đứa con gái lạc 27 năm của bà , còn thể tìm ?”
Mẹ Phó đưa một vị quý bà đến. Vị quý bà họ Đường, 27 năm , đứa con gái ba tuổi của bà lạc. Dù bà sinh thêm hai con trai, nhưng bao nhiêu năm qua, bà và gia đình vẫn từng từ bỏ việc tìm kiếm con gái.
Bà mơ cũng con gái trở bên cạnh gia đình. Thấy con dâu của Phó xem tướng bói toán TV, bà cũng ôm tâm lý còn nước còn tát mà đến.
Ôn Sương liếc tướng mạo của bà Đường, cô đột nhiên sững .
Đứa con gái lạc của bà Đường, thế mà là…