Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 193: Không thể đổi lại, lòng như tro tàn

Cập nhật lúc: 2026-06-11 11:56:59
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một luồng ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, ẩn hiện.

 

Tiểu Thanh Dương định tiến lên xem xét, mới đến gần, luồng sát khí phát từ ánh sáng xanh lam đ.á.n.h ngã xuống đất.

 

Ôn Sương lập tức tiến lên đỡ Tiểu Thanh Dương dậy, truyền một luồng linh lực n.g.ự.c bé: “Lần đừng dễ dàng tiếp cận những vật thể rõ.”

 

Trong cổ họng Tiểu Thanh Dương trào vị tanh ngọt, lau vết m.á.u khóe miệng, ngoan ngoãn gật đầu: “Lần sẽ ạ.”

 

Ôn Sương giơ tay, đ.á.n.h một luồng linh lực trong ánh sáng xanh lam. Dần dần, sát khí trong ánh sáng xanh lam tan biến.

 

Ôn Sương tiến lên xem xét, rễ cây, là một khối ngọc thạch xanh thẳm, như ánh sáng lưu động.

 

[ Thế mà là Thương Linh Ngọc của ngàn năm ! ]

 

[ Mình từng sư phụ , Thương Linh Ngọc tồn tại từ thời thượng cổ. Nếu gom đủ sáu khối ngọc: Thương Linh Ngọc, Hắc Huyền Ngọc, T.ử U Ngọc, Xích Diễm Ngọc, Bích Tiêu Ngọc, và Kim Mang Ngọc, sẽ sức mạnh vô thượng để đổi trời đất, xuyên qua thời . Sức mạnh thể tạo nên chính đạo Thần Phật, bảo vệ chúng sinh, cũng thể sinh ác phật tà thần, kéo cả tam giới vực sâu vô tận. ]

 

[ Sự hỗn loạn ngàn năm , chính là vì sáu khối ngọc… ]

 

Về ký ức ngàn năm , Ôn Sương nhiều điều nhớ rõ. mà, nếu cô thể gom đủ sáu khối ngọc, lẽ, cô còn thể một nữa trở ngàn năm .

 

Cây hòe già ngã xuống, thể tin nổi về phía Ôn Sương: “Ngươi, ngươi thế mà thể thu phục Thương Linh Ngọc?”

 

Ôn Sương về phía cây hòe già, khẽ nhíu mày: “Thương Linh Ngọc tại trấn áp rễ cây của ngươi?”

 

Những cành cây của cây hòe già vô lực rũ xuống, đôi môi khô nứt của cây lúc đóng lúc mở, phát tiếng tự giễu khàn khàn: “Ngươi cho rằng thật sự là một kẻ tà ác, hút tín niệm của những vô tội ? Thật sắp trấn áp khối Thương Linh Ngọc nữa . Ngàn năm , một vị đại năng phong ấn khối Thương Linh Ngọc rễ cây của , bảo trông giữ cẩn thận. Bởi vì khối Thương Linh Ngọc một khi xuất thế, e rằng sẽ gây một trận huyết vũ tinh phong.”

 

theo thời gian trôi qua, linh khí thế gian ngày càng loãng . Ta dù tu hành ngàn năm, cũng khó thể chống cự. Thương Linh Ngọc dường như cảm nhận phong ấn lỏng lẻo, ngừng khiêu khích , chui khỏi mặt đất. Ta sợ nó một khi thoát , trời đất sẽ lâm một t.a.i n.ạ.n vô tận.”

 

Ôn Sương khối Thương Linh Ngọc trong tay. Đại chiến ngàn năm , nó nhiễm tà ác ma khí. khi rơi tay cô, dường như ngoan ngoãn, cũng hề tấn công, hại cô.

 

Ôn Sương đặt Thương Linh Ngọc trong túi Càn Khôn, đôi mắt nheo quét về phía cây hòe tinh đang thoi thóp: “Ngươi tuy phạm sai lầm lớn, nhưng cũng bảo vệ Thương Linh Ngọc ngàn năm. Ta bây giờ trả tất cả tín niệm mà ngươi hút cho những vô tội đó, ngươi sẽ biến thành một cây non, bắt đầu tu luyện từ đầu.”

 

Cây hòe tinh thể tin nổi Ôn Sương: “Ta, cần c.h.ế.t ?”

 

“Ngươi biến thành một cây non, tu luyện từ đầu, so với c.h.ế.t cũng khá hơn là bao.”

 

Cây hòe tinh mừng đến rơi nước mắt: “Đại sư, chỉ cần c.h.ế.t, sợ tu luyện từ đầu. Ta cũng sẽ hại nữa.”

 

Ôn Sương “ừ” một tiếng, cô đầu ngón tay nhẹ điểm, đem tín niệm mà cây hòe tinh hút, phân tán ngoài, trả cho những vô tội đó.

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

Rất nhanh, cây hòe tinh biến thành một cây non.

 

Ôn Sương đưa Tiểu Thanh Dương, chuẩn rời , đột nhiên, cảm thấy ống quần một lực lượng mềm nhẹ níu .

 

Cô cúi đầu , là cây non đó.

 

Trên cây non vươn một cành cây nhỏ, cuối cành là vài chiếc lá non, đang nhẹ nhàng kéo ống quần của Ôn Sương. Vừa cẩn thận rụt rè.

 

“Đại sư, đại sư, thể mang Tiểu Hòe cùng ?”

 

Ôn Sương: “…”

 

Tiểu Thanh Dương: “…”

 

Sau khi cây hòe tinh biến thành cây non, là giọng của một cô bé.

 

(Mèo edit: Hở??? Mèo còn tưởng là đàn ông cơ.)

 

Ôn Sương mím môi : “Linh khí trong núi hội tụ, thể giúp ngươi tu luyện.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-193-khong-the-doi-lai-long-nhu-tro-tan.html.]

Cây non dường như chút sốt ruột, những chiếc lá rung rinh càng thêm kịch liệt, nhưng sợ hại đến Ôn Sương, giọng mềm mại một nữa truyền đến: “Ta bảo vệ Thương Linh Ngọc ngàn năm, nó theo , xa nó. Cầu đại sư mang cùng.”

 

Thương Linh Ngọc trong túi Càn Khôn, dường như thấy lời của cây non, trong túi Càn Khôn kịch liệt kháng nghị.

 

“Thương Linh Ngọc dường như cùng ngươi.”

 

Cây non từ từ buông ống quần của Ôn Sương , những chiếc lá xanh biếc rũ xuống, giọng nhỏ nhẹ, uất ức lên: “Hu hu hu, Thương Linh Ngọc là tra nam, phụ lòng …”

 

Ôn Sương: “…”

 

Nhìn chằm chằm cây non vài giây, Ôn Sương gật đầu: “Được , , ngươi cùng.”

 

Cây non lập tức vui mừng nhảy lên, những cành lá gió mà múa lượn, như đang cuồng hoan: “A a a, cảm ơn đại sư.”

 

Ôn Sương bảo Tiểu Thanh Dương bế cây non lên. Tiểu Thanh Dương cũng thích cây hòe tinh biến thành cây non: “Sau sẽ gọi ngươi là Tiểu Thụ nhé.”

 

“Không , , tên Tiểu Thụ quê mùa quá, gọi là Tiểu Hòe , tây hơn.”

 

Ôn Sương: “…”

 

Tiểu Thanh Dương: “…”

 

Khi Ôn Sương và Tiểu Thanh Dương đang ôm Tiểu Hòe chuẩn xuống núi, Lạc Bạch lúc chạy tới.

 

Sắc mặt trắng bệch, quần áo ướt đẫm mồ hôi.

 

Nhìn thấy cây hòe già to lớn, xù xì biến thành một đống tro tàn, suy sụp hét lớn: “Cây hòe đại tiên , ngài ? hối hận , đổi cơ thể khỏe mạnh của , dày đau quá, thật khó chịu…”

 

“Thí chủ, thể đổi nữa . Giao dịch linh hồn, là trò đùa. Ngươi mưu toan đường tắt để một cuộc sống thuộc về , đây là báo ứng mà ngươi đáng nhận.”

 

Nhìn thấy một cây non đang chuyện với , Lạc Bạch hoảng sợ trố mắt: “Ngươi là cây hòe đại tiên ?”

 

Cây non gật đầu: “Ta sai, ngàn năm tu vi tan biến, cũng chịu sự trừng phạt thích đáng.”

 

Lạc Bạch thấy thể đổi cơ thể của nữa, khuôn mặt vặn vẹo, giận thể át, màng tất cả xông lên, bẻ gãy, giẫm nát cây non: “Tao, nó, Lương Tư Hủ ung thư dày giai đoạn cuối, tao cần cơ thể của , mày đổi cho tao, nếu tao g.i.ế.c mày!”

 

Cây non lập tức né lưng Ôn Sương: “Đại sư, Tiểu Hòe sợ quá ~”

 

Bị giọng nũng nịu, mềm mại nũng, cánh tay Ôn Sương nổi lên một tầng da gà.

 

Ngay lúc Lạc Bạch sắp đến gần cây non, Ôn Sương vung trường kiếm lên: “Đồ của , ai động .”

 

Cây non: “A a a, đại sư ngầu quá, yêu ~”

 

Ôn Sương sắc mặt xanh mét: “Ngươi câm miệng.”

 

Cây non ngoan ngoãn “” một tiếng.

 

Dạ dày của Lạc Bạch đau đến quỳ rạp xuống đất, giống như một con thú vây: “Đại sư, sai . Nếu thể thu phục cây hòe tinh , cũng nhất định thể giúp đổi cơ thể của ?”

 

Ôn Sương Lạc Bạch đang lóc, hối hận thôi: “Nếu Lương Tư Hủ ung thư dày giai đoạn cuối, còn trở cơ thể của ?”

 

Trong mắt Lạc Bạch hiện lên một tia phức tạp. Nếu Lương Tư Hủ bệnh, chắc chắn là .

 

Ôn Sương thấu tâm tư của Lạc Bạch, cô lạnh một tiếng: “Dù Lộc Thiên Nhã, cũng trở thành Lương Tư Hủ ? Anh chỉ thấy sự thành công, phong quang của Lương Tư Hủ, thấy sự nỗ lực trong quá khứ của . Anh theo đuổi vinh quang và tình yêu thuộc về , dù là vứt bỏ cơ thể của chính , cũng tiếc. Linh hồn của lạc lối trong cuộc giao dịch , đưa lên con đường vạn kiếp bất phục, là do lòng tham và tà niệm của . Anh gieo nhân nào, thì tự gặt quả nấy.”

 

Lạc Bạch tê liệt ngã xuống đất, dày bỏng rát và quặn đau, ngừng nôn m.á.u tươi.

 

Ôn Sương thấy bộ dạng của , một sự thật khiến khó thể tin, ngàn lời

 

 

 

Loading...