Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 208: Đoạn tuyệt quan hệ, không hề tha thứ

Cập nhật lúc: 2026-06-11 11:57:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đàm Sở đám cỏ dại ngôi mộ cô đơn, xổm xuống, từng cây từng cây nhổ . Mỗi một dùng sức, n.g.ự.c đều như một thứ gì đó kéo đau.

 

Trong đầu hiện lên nhiều những kỷ niệm từng với em gái.

 

Hồi tiểu học, cô bé sẽ nhảy nhót xuất hiện ở cửa lớp , như một món quà quý giá cầm theo những chiếc bánh quy nhỏ: “Anh trai, cho ăn , cô giáo khen em bài , thưởng cho em bánh quy nhỏ.”

 

Kỳ nghỉ hè, và cô bé về quê. Cô bé bơi, mặc một bộ đồ bơi nhỏ màu hồng, đeo phao bơi năm màu. Anh đưa cô bé nhảy xuống hồ, cô bé nghịch ngợm té nước lên , khuôn mặt nhỏ nhắn phơi nắng đến đỏ bừng, mặt tràn đầy sự hưng phấn: “Anh trai, vui quá, mỗi năm đều đưa em đến đây chơi nhé.”

 

Thành tích của cô bé , nhưng cô bé thi đỗ trường cấp ba mà đang theo học. Anh liền dành thời gian để giúp cô bé học bù. Cô bé áy náy và buồn bã: “Đều là cùng một cha sinh , tại trai học hành thông minh như , còn em ngốc nghếch?”

 

Anh xoa đầu cô bé: “Yểu Yểu ngốc , em xem, mới giảng cho em một đề, em .”

 

Cô bé tức khắc rạng rỡ: “Em nỗ lực học, cố gắng cũng ưu tú như trai, để cha cũng thích Yểu Yểu.”

 

Cô bé ngây thơ, lương thiện, tích cực hướng về phía , tại mắc bệnh nan y?

 

Ông trời quá công bằng, thà rằng mắc bệnh nan y chính là !

 

Nước mắt, kiểm soát mà lăn dài, rơi xuống đám cỏ dại, thấm một mảng ướt át.

 

Trong lúc vô tình, bàn tay lá cỏ cắt qua, m.á.u tươi rỉ . Anh hồn nhiên , ngừng nhổ cỏ dại.

 

Cha Đàm thấy tay Đàm Sở thương, hai vội vàng tiến lên.

 

Cha Đàm một tay giữ chặt Đàm Sở: “Đừng nhổ nữa, tay con thương !”

 

Đàm Sở dùng sức hất tay cha Đàm , đầu , vành mắt đỏ tươi trừng mắt cha Đàm, giọng nghẹn ngào quát: “Hai đừng chạm con! Em gái c.h.ế.t hai năm, hai cho con, để em cô đơn ở đây, tim của hai thật tàn nhẫn!”

 

Mẹ Đàm vành mắt hoe đỏ, mang theo tiếng nức nở : “Sở Nhi, cha và , đều là vì con mà.”

 

“Vì mà?” Đàm Sở thảm, tiếng vẻ vô cùng thê lương: "Để em gái bệnh nặng, dọn ngoài sống chung với gã tóc vàng, để em nơi nương tựa, cuối cùng c.h.ế.t, còn dối em cùng gã tóc vàng bỏ trốn, hủy hoại danh tiếng của em , đây là cho ?”

 

Mẹ Đàm nhíu mày: “Lúc đó con sắp thi đại học, nếu như , con còn tâm trí để ôn thi?”

 

Đàm Sở càng lớn hơn, nước mắt, ngừng từ khóe mắt chảy xuống: “Thi đại học đối với hai , quan trọng đến ? Dù con thi đỗ, học một năm thì ? So với em gái quan trọng ? Em còn nhỏ tuổi, một bên chịu đựng sự tra tấn của bệnh tật, một bên còn chịu đựng sự bất công, tuyệt tình của cha . Hai suy nghĩ đến cảm nhận của em ?”

 

“Em gái sai điều gì? Em đến cuối đời, còn đến trường thi xem trai một cái, nhưng hai đều cướp quyền lợi của em , để em cô đơn c.h.ế.t trong căn phòng trọ.”

 

“Hai dựa cái gì mà nhân danh cho , những quyết định tàn nhẫn như ? đến cả mặt cuối cùng của em gái cũng thấy. Khi em , còn mang theo sự hiểu và oán giận của . Hai xứng cha của em ?”

 

Ôn đại sư Sương , em gái ngày thi đại học, kéo theo hình gầy yếu, cố ý mặc chiếc sườn xám vui mừng, cổ vũ . Anh dám tưởng tượng, khoảnh khắc em gái cha khuyên can rời , nội tâm cô bé bao nhiêu uất ức và bất lực.

 

“Khi em gái rời khỏi thế gian , một em ở trong căn phòng trọ, em uống thuốc, rõ ràng chỉ là gang tấc cách, nhưng em lấy . Lúc đó em bao nhiêu đau khổ và tuyệt vọng.”

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

 

“So với em gái, thi đại học lùi một năm thì ? Sự tự cho là đúng, ích kỷ của hai , hủy hoại tất cả. Cả đời , sẽ tha thứ cho hai !”

 

Tiếng gào thét của Đàm Sở, cha Đàm như sét đánh.

 

Trong mắt Đàm tràn đầy sự kinh ngạc và đau lòng, đôi môi ngừng run rẩy: “Đàm Sở, cha và tất cả, đều là vì con, con trách tội chúng ? Chúng nuôi một đứa sói mắt trắng như con?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-208-doan-tuyet-quan-he-khong-he-tha-thu.html.]

 

Cha Đàm cũng tức giận thôi: “Chúng vất vả nuôi con lớn, đổi là sự đối xử như thế của con?”

 

Đàm Sở thảm: “Đến bây giờ, hai còn ý thức sai lầm của . là con của hai , chẳng lẽ em gái ? Trong lòng hai đối với em nửa phần áy náy ?”

 

Nói đến đây, vành mắt Đàm Sở một nữa ửng đỏ, nước mắt tuôn trào. Anh hai tay siết chặt nắm đấm, móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay: “Sau học phí của , sẽ tự thêm kiếm. thấy hai nữa, cùng hai đoạn tuyệt quan hệ. Đợi đến khi hai già , sẽ thực hiện nghĩa vụ pháp luật, cho hai tiền phụng dưỡng. Còn về tình , kể từ khoảnh khắc hai đối xử với em gái như , tất cả đều còn. sẽ bao giờ tha thứ cho hai !”

 

Cha Đàm vô cùng kinh ngạc.

 

Đàm Sở thấy họ nữa, cũng họ chuyện nữa. Anh như một kẻ điên đuổi họ .

 

Một anhnhổ sạch cỏ dại ngôi mộ cô đơn, đó khắc cho em gái một tấm bia mộ. Anh mua những món điểm tâm và trái cây mà em gái lúc sinh thời thích nhất mang đến, nước mắt lưng tròng, giọng khàn khàn, một một xin .

 

Kiếp , em gái cần đầu t.h.a.i một gia đình như nữa.

 

 

Phó Dịch Lâm ở nước ngoài vô cùng lo lắng cho Đàm Sở.

 

Hoàn cảnh của em gái Đàm Sở, là một ngoài, chỉ thôi thấy khó chịu thôi, huống chi là trai như Đàm Sở.

 

“Chị dâu, tình hình của Đàm Sở bên đó thế nào, chị tính ?”

 

Ôn Sương bấm ngón tay, cô khẽ nhíu mày : “Cậu mộ của em gái, vài ngày chợp mắt . Em mau gọi video cho , cứ như nữa, sẽ đột tử.”

 

Phó Dịch Lâm vội vàng gọi điện thoại cho Đàm Sở. điện thoại của Đàm Sở vì vài ngày sạc tắt máy.

 

“Em tìm một bạn qua đó .” Ôn Sương nhắc nhở.

 

Phó Dịch Lâm vội vàng liên lạc với một bạn của ở Diệp Thành, theo chỉ thị của Ôn Sương, đến mộ của em gái Đàm Sở.

 

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Đàm Sở tiều tụy, chật vật thôi.

 

“Đàm Sở, bây giờ em trở về tắm rửa, ngủ một giấc, chị sẽ để em trong mơ, gặp em gái em một .” Ôn Sương nhắc nhở.

 

Đàm Sở đang mơ màng, đau khổ thôi, từ từ ngẩng đầu về phía màn hình video.

 

Hồi lâu, mới giọng nghẹn ngào mở miệng: “Chị dâu… em còn thể gặp em gái em ?”

 

Ôn Sương gật đầu: “Em gái của em khi c.h.ế.t, vẫn còn ở âm ty đầu thai.”

 

Nghe thấy lời của Ôn Sương, đôi mắt ảm đạm, tĩnh mịch của Đàm Sở lộ một tia sáng: “Được, bây giờ em sẽ về khách sạn.”

 

Đến khách sạn, Đàm Sở tắm rửa, cạo râu, lên giường ngủ.

 

Sau khi ngủ, một giấc mơ.

 

Trong mơ, đến một học đường cổ xưa, âm u.

 

 

Loading...