Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 253: Con Riêng Bị Phơi Bày, Tình Nhân Lại Là Bà Ta?

Cập nhật lúc: 2026-07-09 02:59:41
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ đang chào hỏi cô đấy, cô thèm đáp , đồ c.h.ế.t tiệt cô hiểu lễ phép ?”

 

Một giọng của một bé vang lên.

 

Ôn Sương còn kịp phản ứng, bé đột nhiên cầm khẩu s.ú.n.g nước trong tay, xịt về phía n.g.ự.c Ôn Sương.

 

Hành động của bé quá nhanh, bao gồm cả Ôn Sương đều kịp phản ứng.

 

Quần áo n.g.ự.c s.ú.n.g nước ướt, màu sắc của nội y bên trong lấp ló.

 

Ôn Sương liếc bé, mặt quỷ với cô, lộ nụ xa: "Nhìn cái gì mà , cố ý.”

 

Cậu bé dứt lời, Phó Tư Hành bước nhanh đến mặt , giật lấy khẩu s.ú.n.g nước trong tay , trực tiếp xịt bộ nước lên mặt .

 

Phó Tư Hành: " cũng cố ý.”

 

Dạ Văn Hãn là tiểu bá vương của Dạ gia, tuy sinh khi cha mất, nhưng ông nội Dạ thương yêu đứa cháu trai út .

 

Lớn đến mười tuổi, từng ai dám đối xử với như .

 

Dạ Văn Hãn tức giận thôi, theo bản năng định đá Phó Tư Hành.

 

giây tiếp theo, Phó Tư Hành nắm lấy mắt cá chân đang đá tới của , trực tiếp nhấc ngược lên.

 

“A a a, thằng khốn nạn, mau thả , mày tao là ai , tao sẽ bảo ông nội tao xử mày—”

 

Vân Huyên sắc mặt lạnh lùng khiển trách: "Câm miệng!” Nói xong, về phía Thu Phượng: "Chị cả, chị dạy con như ?”

 

Thu Phượng thấy con trai út của một ngoài như Phó Tư Hành nhấc ngược lên, bà đau lòng tức giận, bà âm thầm liếc Dạ Bách Khiêm, ngay đó ấm ức lóc: "Em dâu, Văn Hãn chỉ là một đứa trẻ, nó cố ý xịt Sương Nhi, con rể của em là lớn mà so đo với nó gì?”

 

Phó Tư Hành để ý đến tiếng lóc của Dạ Văn Hãn, lạnh giọng mở miệng: "Em sai ?”

 

Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen

“Tao sai, tao sai—”

 

“Không sai , , buông tay!”

 

Đầu Dạ Văn Hãn hướng xuống đất, cách mặt đất 1 mét, nếu Phó Tư Hành buông tay, ngã xuống chắc sẽ vỡ đầu chảy máu.

 

Tiểu bá vương sợ trời sợ đất, đầu tiên cảm thấy sợ hãi.

 

“Mẹ, , chị, chú, mau đến cứu con!”

 

Dạ Bách Khiêm đến mặt Phó Tư Hành, ông sắc mặt nghiêm túc : "Thả Văn Hãn xuống!”

 

Phó Tư Hành động đậy, lạnh lùng chằm chằm Dạ Văn Hãn đang c.h.ế.t cũng hối cải: "Em sai ?”

 

“Ông đây sai, nếu mày dám thả tao xuống, chú tao sẽ tha cho mày, mày cứ chờ !”

 

Phó Tư Hành trực tiếp buông tay.

 

Dạ Bách Khiêm sợ đến mức , ông trực tiếp đưa tay, đỡ lấy Dạ Văn Hãn.

 

Dạ Văn Hãn tuy thương, nhưng cũng kinh hãi.

 

Cậu gục lòng Dạ Bách Khiêm, đến thở nổi.

 

Thu Phượng tới, lau nước mắt: "Chú út, xem góa con côi chúng sắp thể ở Dạ gia nữa , một ngoài mới đến Dạ gia mà thể đối xử với Văn Hãn nhà như , thật là quá đáng.”

 

Dạ Bách Khiêm ánh mắt sắc bén về phía Phó Tư Hành: "Cậu, lập tức xin Văn Hãn!”

 

“Dạ Bách Khiêm, con rể của sai cái gì? Dạ Văn Hãn xịt con gái của , con rể của dạy dỗ đứa trẻ hư hỏng lễ phép cho con gái , chẳng lẽ còn sai ?” Sắc mặt Vân Huyên xanh mét .

 

Ngày thường Dạ gia ai cũng cưng chiều Dạ Văn Hãn, dù gì, cũng ai một câu.

 

Bà cũng vì thông cảm Thu Phượng mất chồng, Dạ Văn Hãn sinh cha, thương cho con họ, mới đồng ý để Dạ Bách Khiêm chăm sóc họ nhiều hơn.

 

điều đó nghĩa là Dạ Bách Khiêm về phía chị dâu cả, phân biệt đúng sai trái mà tổn thương con gái và con rể của bà.

 

Chỉ cần mắt, đều thể , sai rõ ràng là Dạ Văn Hãn.

 

Dạ Bách Khiêm cau mày, sắc mặt lạnh lùng : "Vân Huyên, con gái tìm về, em vui mừng, cũng thương nó, nhưng nó lễ phép và quy củ ? Nhìn thấy , chào hỏi thì thôi, bác cả gái của nó chuyện với nó, nó cũng một tiếng. Anh thấy mấy năm nay nó khác nuôi hư !”

 

“Anh con gái như .”

 

“Cha em gái con như .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-253-con-rieng-bi-phoi-bay-tinh-nhan-lai-la-ba-ta.html.]

 

Vân Huyên và Dạ Tụng đồng thanh.

 

Sắc mặt Dạ Bách Khiêm xanh mét.

 

Trước khi tìm con gái út, Vân Huyên và con gái cả sẽ dùng giọng điệu chuyện với ông .

 

Thu Phượng yếu đuối đáng thương về phía Dạ Bách Khiêm: "Chú út, xem em dâu và Sương Nhi đều chào đón chúng , mang bọn nhỏ về …”

 

“Đều là một nhà, các cùng ăn cơm.” Dạ Bách Khiêm quyết đoán.

 

Vân Huyên dẫn Ôn Sương quần áo, trong khi Dạ Bách Khiêm cho hầu lấy một bộ quần áo sạch khác cho Dạ Văn Hãn.

 

Vân Huyên thấy hành động của Dạ Bách Khiêm, n.g.ự.c bà một trận co thắt kiểm soát.

 

Sau khi cả qua đời ngoài ý , bà thấy con/chị em nhà chị dâu đáng thương, nên để Dạ Bách Khiêm chăm sóc họ nhiều hơn.

 

ngờ, con gái ruột mất tích nhiều năm của trở về, còn Dạ Văn Hãn bắt nạt, mà ông quan tâm đến con gái , trong mắt chỉ là Dạ Văn Hãn đang lóc gào thét.

 

Ông chút phân biệt trái ?

 

Người chồng dịu dàng, chu đáo ngày nào, giờ phút , bà đột nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.

 

Chẳng lẽ trong lòng ông , Dạ Văn Hãn còn quan trọng hơn cả con gái ruột của ?

 

Ôn Sương thấy ánh mắt của Vân Huyên, lặng lẽ thở dài.

 

[ Cha rác rưởi quan tâm đến Dạ Văn Hãn, thật cũng bình thường thôi, dù đó cũng là con trai út của ông . ]

 

[ Con ruột đấy. ]

 

[ Mình để cho sự thật đây? Bà vốn trầm cảm nặng, nếu sự thật tàn khốc như , bà hộc m.á.u ? ]

 

[ Mấu chốt là chỉ một, mà cả ba đứa đều là con của ông . ]

 

Cái gì???

 

Vân Huyên và Dạ Tụng đều kinh hãi.

 

Tiếng lòng của Sương Nhi ý gì?

 

Cái gì mà Dạ Văn Hãn là con trai út của Dạ Bách Khiêm?

 

Còn cả ba đứa đều là con của ông ?

 

Đứng ngoài phòng, CPU Dạ Tụng như cháy khét.

 

dám nghĩ sâu hơn.

 

Bởi vì cô cảm thấy điều đó là tuyệt đối thể!

 

Phó Tinh Chu hạ giọng với Dạ Tụng: "Cô cha cô mỗi ngày đều về nhà đúng giờ, cuối tuần còn tự xuống bếp nấu cơm cho gia đình các cô ? hỏi, cuối tuần, gia đình bác cả gái của cô qua ăn cùng ?”

 

Trong lòng Dạ Tụng đột nhiên kinh ngạc.

 

Phó Tinh Chu thì cô thấy, , cô cẩn thận nhớ , gần như mỗi cuối tuần, bác cả gái và các chị em họ đều sẽ đến ăn cơm cùng họ.

 

Từ mười năm khi bác cả gặp t.a.i n.ạ.n máy bay, cha cô chăm sóc cho gia đình bác cả.

 

Trước đây, cô và đều cảm thấy bình thường.

 

thì bác cả gái một nuôi ba đứa con dễ dàng.

 

bây giờ ý của em gái là, cả ba đứa con của bác cả gái đều là con của cha cô?

 

“Cha của cô đúng là một kẻ tàn nhẫn, cắm sừng cả của , khiến cả ba đứa con của bác cô đều của ông .”

 

Đầu óc Dạ Tụng trống rỗng.

 

Điều quả thực quá thể tưởng tượng nổi.

 

Dạ Tụng còn kịp hồn cú sốc, sự hoang đường và tức giận, Ôn Sương tuôn một sự thật còn khó chấp nhận hơn—

 

 

 

 

Loading...