Lão Tổ Huyền Học Bóc Phốt Cực Căng, Cả Nhà Tổng Tài Bá Đạo Sợ Mất Mật - Chương 255: Muốn Chia Tài Sản, Không Đời Nào
Cập nhật lúc: 2026-07-09 02:59:43
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi dặn dò Dạ Tụng một vài việc, Vân Huyên dẫn Ôn Sương đến một căn phòng công chúa.
Rèm của chiếc giường bốn cọc màu hồng nhạt, trông mơ mộng và lãng mạn.
Cặp gối đầu thêu hình hoa sen tịnh đế là của hồi môn của Vân Huyên lúc trẻ.
Hộp trang sức bàn trang điểm đều là những món đồ trang sức nhỏ của Ôn Sương khi cô ba tuổi.
Vân Huyên nỡ vứt một món nào.
Trên bệ cửa sổ lồi đặt 22 món quà.
Trên đó còn những lời chúc sinh nhật do chính tay Vân Huyên .
“Sương Nhi, mỗi năm sinh nhật của con, đều ở đây chờ đợi.”
Nhớ năm Sương Nhi mất tích, bà khắp nơi tìm kiếm, đến kiệt sức, ngất .
“Xin , con lớn như mới trở về nhà của .”
Ôn Sương chủ động ôm lấy Vân Huyên gầy gò như que củi. Mặc dù ở nhà chồng Phó phu nhân yêu thương, nhưng khi đến đây, tình yêu thương của ruột là một cảm giác khác.
Vân Huyên , cô cũng nhịn .
“Mẹ, đừng , Sương Nhi của về .”
Vân Huyên giọng nghẹn ngào gật đầu.
“Phu nhân, đến giờ uống t.h.u.ố.c ạ.”
Nhìn thấy thím Vinh bưng t.h.u.ố.c ở cửa, Vân Huyên vội vàng lau nước mắt: "Sương Nhi, đây là thím Vinh. Năm con mất tích, từng sống nữa, uống nhiều t.h.u.ố.c ngủ, là thím Vinh kịp thời phát hiện và đưa đến bệnh viện.”
Ôn Sương về phía thím Vinh: "Chào thím Vinh ạ.”
[ Trong Dạ gia, ngoài Dạ Tụng và Dạ Tư Lễ, thật lòng với cũng chỉ vị thím Vinh . ]
[ Chỉ tiếc là, khi cha rác rưởi xảy chuyện, bà Thu Phượng vu khống là hạ độc , đưa tù. ]
[ Thu Phượng sớm mua chuộc thím Vinh, để động tay chân đồ ăn của , nhưng thím Vinh chịu khuất phục dụ dỗ và uy hiếp, luôn về phía . Thu Phượng sớm coi thím Vinh là cái gai trong mắt. ]
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
[ Không chỉ , t.h.u.ố.c trị trầm cảm mà uống mấy năm nay, bệnh tình ngày càng nghiêm trọng, tính tình cũng ngày càng thất thường, là do cha rác rưởi trộn t.h.u.ố.c giả t.h.u.ố.c của . ]
[ Đàn ông khi tàn nhẫn thì thật là vô tình, cho dù tình cảm với , cũng giúp ông định sự nghiệp, sinh cho ông ba đứa con. ]
[ May mắn là năm đó đỡ một phát đạn cho nữ hoàng hoàng thất, cha rác rưởi dám công khai hại , trong lòng chút kiêng dè, nếu chắc sớm c.h.ế.t t.h.ả.m . ]
Vân Huyên kinh ngạc đến mức cả linh hồn cũng run rẩy.
Mấy năm nay, bệnh tình của bà ngày càng nghiêm trọng, hóa , còn bàn tay của Dạ Bách Khiêm ở trong đó.
A.
Nực là ông còn dựng lên hình tượng chồng , si tình bên ngoài.
Vân Huyên uống t.h.u.ố.c xong, nắm tay Ôn Sương chuyện một lát xuống lầu.
Dạ Bách Khiêm thấy Vân Huyên xuống lầu, ông lấy cớ khách hàng việc tìm, liền rời khỏi biệt thự.
Dạ Bách Khiêm , Vân Huyên liền mở phần mềm máy trộm.
…
Bốn con Thu Phượng cũng ở trong khu biệt thự lưng chừng núi của Dạ gia, chỉ là họ ở tòa nhà chính.
Trở về biệt thự phía tòa nhà chính, con trai cả Dạ Duyên Khanh tức giận : "Mẹ, em út sai, bây giờ nhà thím tìm con gái út, cô chắc chắn sẽ tranh tài sản của chúng .”
Thu Phượng đổi vẻ cẩn thận và yếu đuối đáng thương mặt ngoài, ánh mắt bà âm độc : "Muốn tranh tài sản thuộc về chúng , đời nào.”
Bà sẽ lập tức bảo Dạ Bách Khiêm lập di chúc.
Chỉ cần Dạ Bách Khiêm để bộ cổ phần trong tay cho con của bà , chủ tập đoàn Sáng Thế chính là gia đình chi cả của họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://truyenmo.xyz/lao-to-huyen-hoc-boc-phot-cuc-cang-ca-nha-tong-tai-ba-dao-so-mat-mat/chuong-255-muon-chia-tai-san-khong-doi-nao.html.]
Và Dạ Tụng, tài nữ kinh doanh sẽ trở thành kẻ thuê cho chi cả của họ.
“Duyên Khanh, con sẽ thế Dạ Tụng, trở thành tổng tài của tập đoàn Sáng Thế." Nói xong, Thu Phượng về phía con gái , Dạ Minh Châu: "Minh Châu, con nắm chắc tam hoàng tử, tương lai trở thành Tam vương phi, dù tam hoàng t.ử là khả năng trở thành thái t.ử nhất. Còn Dạ Tụng, sắp liên hôn với tiểu hoàng tử, tiểu hoàng t.ử là một kẻ biến thái, Dạ Tụng tuyệt đối sẽ ngày lành.”
Cả ba đứa con của Vân Huyên, đời đều sẽ con của bà chà đạp chân.
Chờ ngày nào đó Vân Huyên c.h.ế.t, bà sẽ trở thành nữ chủ nhân của Dạ gia, lúc đó, bà sẽ để cho con cái của Vân Huyên ngày lành.
Đêm khuya.
Sau khi Dạ Bách Khiêm gặp khách hàng xong, ông lặng lẽ biệt thự phía tòa nhà chính.
Ông tìm thấy Thu Phượng trong phòng của Dạ Văn Hãn.
Thu Phượng đang đắp chăn cho Dạ Văn Hãn, Dạ Bách Khiêm tới, từ phía ôm lấy Thu Phượng.
Thu Phượng dùng khuỷu tay đẩy Dạ Bách Khiêm , sợ ông thật sự tức giận, lúc dậy cố ý giả vờ vững ngã lòng ông .
Dạ Bách Khiêm đưa tay ôm lấy Thu Phượng, ông cúi đầu hôn lên môi bà .
“Anh sợ Văn Hãn thấy ?”
Dạ Bách Khiêm liếc Dạ Văn Hãn đang ngủ say: "Sợ gì, là cha ruột của nó, , lấy nó?”
Thu Phượng nguýt Dạ Bách Khiêm một cái: "Bây giờ thì lắm, phận của bốn con chúng em, đời , chắc cũng dám công khai.”
Nói xong, Thu Phượng ấm ức đỏ hoe mắt: "Anh Khiêm, đền bù cho bốn con chúng em. Sau Dạ Tụng gả cho tiểu hoàng t.ử là ngoài, Dạ Tư Lễ thì lặn lội trong giới giải trí, hiểu kinh doanh, để Duyên Khanh tiếp quản tập đoàn.”
Dạ Bách Khiêm sờ đầu Thu Phượng: "Em yên tâm, tất cả của đều sẽ giao cho con của chúng .”
“Không , mau chóng lập di chúc. Bây giờ con gái út của cũng trở về, Vân Huyên chắc chắn sẽ tranh giành tài sản cho nó.”
Không đợi Dạ Bách Khiêm gì, Thu Phượng chu môi : "Anh xem, khi con gái út của trở về, thái độ của Vân Huyên đối với em và đều đổi. Con rể của cô nhấc ngược Văn Hãn lên, dọa Văn Hãn sợ c.h.ế.t khiếp, Văn Hãn còn mê sảng, em sắp đau lòng c.h.ế.t . Vân Huyên là thím, những che chở Văn Hãn, còn lạnh mặt chỉ trích nó, cô so đo với một đứa trẻ mười mấy tuổi gì, còn vì cô thương con gái út của ?”
Dạ Bách Khiêm cúi mặt trầm mặc.
Nhớ thái độ của Vân Huyên đối với Văn Hãn tối nay, ông quả thật chút vui.
Văn Hãn là bảo bối trong lòng ông , chính ông còn nỡ động đến một ngón tay của nó, chồng của Ôn Sương dám động thủ trong nhà ông !
Rõ ràng là để ông mắt.
“Ngày mai họp xong, sẽ đến văn phòng luật sư Nghiêm để lập di chúc.”
…
Vân Huyên và Dạ Tụng trộm quyết định của Dạ Bách Khiêm, hai con đều tức giận thôi.
“Tiếng lòng của em gái, tất cả đều là thật. Mẹ, tin chứ?” Dạ Tụng hỏi.
Hốc mắt Vân Huyên đỏ ngầu, đôi tay gầy gò siết chặt thành nắm đấm, những đường gân xanh như sắp nổ tung.
“Dạ Bách Khiêm đúng là một thằng khốn, ông sẽ c.h.ế.t t.ử tế !”
Ông dám tính kế bà, tính kế con cái của bà.
Dạ Tụng vỗ nhẹ lưng Vân Huyên: "Mẹ, đừng tức giận kẻo hỏng . Em gái , ba ngày , ông sẽ c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n xe ?”
Vân Huyên nhớ chuyện , mặt mày bà lạnh lẽo.
“Mẹ, chuyện t.a.i n.ạ.n xe của cha, chúng nên can thiệp ?”
Vân Huyên mím chặt môi, sắc mặt sắc bén : "Can thiệp cái gì, cho ông c.h.ế.t ? Một kẻ giữ nửa , trong hôn nhân còn tính kế vợ con , để ông c.h.ế.t sớm mới là báo ứng nhất!”
Muốn lập di chúc , để tài sản cho con riêng ?
Được, ông cúnglàm mùng một, thì bà cũng chùa ngày rằm.
Đáy mắt Vân Huyên lóe lên một tia lạnh lẽo, một ý tưởng nhanh chóng nảy trong đầu.